Quỷ Phu Vong Tình - 15
Cập nhật lúc: 06/07/2026 17:01
Lời vừa dứt. Tam giới rung chuyển.
Ầm!
Một tiếng sấm chưa từng có nổ vang trên chín tầng trời.
Không phải thiên lôi. Mà là tiếng quy tắc thiên địa bị xúc phạm.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số tu sĩ dưới nhân gian đồng thời ngẩng đầu.
Kiếm trong tay họ rung lên dữ dội. Chuông cổ trong các tông môn tự ngân vang.
Nước sông ngừng chảy. Biển lớn nổi sóng. Ngay cả Quỷ vực cũng bắt đầu chấn động.
…
Thiên Đạo. Đã nổi giận.
Giọng nói vô tình lần nữa vang lên giữa thiên địa.
“Thanh Dao ngươi có biết nghịch thiên sẽ có kết cục gì không?”
Ta bình tĩnh ngẩng đầu.
“Biết. Thần hồn câu diệt. Không vào luân hồi. Không còn dấu vết.”
“Vậy ngươi vẫn muốn?”
Ta quay đầu nhìn Mặc Uyên.
Hắn đang nhìn ta. Ánh mắt ấy vẫn như lần đầu tiên ta gặp hắn.
Trong trẻo. Dịu dàng. Đầy lưu luyến.
Ta khẽ cười.
“Bảy trăm năm trước. Khi ta quên hắn. Đối với hắn đã chẳng khác nào thần hồn câu diệt.”
“Hôm nay, đến lượt ta.”
Nói xong. Ta tiến thêm một bước. Hoàn toàn chắn trước người Mặc Uyên.
“Thanh Dao!”
Mặc Uyên bỗng kéo mạnh cánh tay ta.
Lực đạo rất lớn. Lớn đến mức lần đầu tiên làm cổ tay ta đau.
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta. Giọng nói khàn đặc.
“Đủ rồi. Đừng vì ta.”
“Ta không đáng.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức ta có thể nhìn rõ từng vết sẹo trên gương mặt hắn.
Ta đưa tay. Lần đầu tiên. Nhẹ nhàng vuốt lên vết sẹo ấy.
Động tác rất khẽ. Giống như chạm vào báu vật quý giá nhất thế gian.
Mặc Uyên cứng người. Theo bản năng muốn né tránh.
Ta giữ lấy mặt hắn. Không cho hắn trốn.
“Đau không?”
Chỉ hai chữ.
Đôi mắt hắn lập tức đỏ hoe.
Bảy trăm năm. Không ai hỏi hắn câu ấy. Người đời chỉ sợ hắn.
Ghét hắn. Mắng hắn là ác quỷ.
Chưa từng có ai hỏi. Những vết thương ấy…Có đau không.
Hắn khẽ lắc đầu.
“Không đau.”
Ta cười.
“Ngươi nói dối.”
Ngón tay ta chậm rãi vuốt dọc vết sẹo.
“Ta nhớ rồi. Ngày ấy, họ dùng Tru Tiên kiếm.”
“Từng nhát.”
“Từng nhát.”
“Hủy dung mạo của ngươi.”
“Mỗi một kiếm…Ta đều nhìn thấy.”
Giọng nói của ta bắt đầu run lên.
“Thế nhưng…Ngươi từ đầu đến cuối. Chưa từng kêu đau.”
Mặc Uyên nhẹ nhàng ôm lấy ta.
Đầu hắn tựa lên vai ta. Khẽ nói:
“Bởi vì…Nàng còn đau hơn ta.”
Một câu nói. Khiến trái tim ta đau như bị xé làm đôi.
Phía trên trời cao.
Thiên Đạo vẫn lặng lẽ quan sát.
Một lát sau. Ngài chậm rãi lên tiếng.
“Tru Thiên. Đây chính là lựa chọn của ngươi sao?”
Mặc Uyên ngẩng đầu.
Lần đầu tiên. Trong mắt hắn không còn oán hận.
Chỉ còn bình tĩnh.
“Không! Đây là lựa chọn của Mặc Uyên.”
“Tru Thiên đã c.h.ế.t từ năm vạn năm trước. Từ ngày nàng gọi ta là Mặc Uyên. Ta chỉ còn là Mặc Uyên.”
Thiên Đạo trầm mặc.
Bầu trời cũng theo đó trở nên nặng nề.
Đúng lúc ấy Thiên Đế bỗng quỳ xuống.
“Bẩm Thiên Đạo! Xin đừng nghe hắn mê hoặc. Người này mang thần hồn Tru Thiên.”
“Nếu để hắn sống. Tam giới tất loạn.”
Thiên Đạo hỏi.
“Ngươi có chứng cứ?”
Thiên Đế lập tức đáp.
“Hắn đã nhập Quỷ đạo. G.i.ế.c vô số sinh linh. Oán khí đầy thân.”
“Là đại họa.”
Nghe vậy.
Mặc Uyên chỉ cười nhạt. Không giải thích.
Bởi vì hắn biết. Không ai tin một con quỷ.
Thế nhưng. Một giọng nói khác lại vang lên.
“Ta có.”
Người lên tiếng là Thiên Hậu.
Bà chậm rãi bước ra. Tay cầm một quyển ngọc thư phủ đầy bụi.
Nhìn thấy quyển sách ấy. Sắc mặt Thiên Đế lập tức biến đổi.
“Thiên hậu! Nàng lấy nó ở đâu?”
Thiên Hậu không đáp.
Bà chỉ mở quyển ngọc thư.
Trang giấy tự động lật nhanh.
Cuối cùng dừng lại ở một trang đã ngả vàng.
Bà đọc lớn.
“Ngày mười ba tháng chín.”
“Phụng ý chỉ của Thiên Đế.”
“Bắt phàm nhân Mặc Uyên.”
“Hủy dung.”
“Đoạn gân.”
“Đánh nát đan điền.”
“Ném vào Vạn Quỷ Uyên.”
“Để oán khí ăn mòn thần hồn.”
“Không được để hắn còn đường sống.”
Từng câu.
Từng chữ.
Rõ ràng vang vọng khắp Nam Thiên Môn.
Sắc mặt các thần tướng trắng bệch.
Bọn họ đều nhận ra.
Đó là…Sổ ghi chép của Thiên Xu Điện.
Chuyên ghi lại mọi mật lệnh của Thiên Đế.
Không thể làm giả.
Thiên Hậu khép quyển sách lại. Ánh mắt đầy thất vọng nhìn người đã chung chăn gối với mình mấy vạn năm.
“Bệ hạ! Người nói hắn là ác quỷ.”
“Nhưng ai mới là người tạo ra con quỷ ấy?”
Một câu hỏi.
Khiến cả thiên giới rơi vào im lặng.
Thiên Đế đứng giữa vô số ánh mắt.
Lần đầu tiên…Không thể nói được một lời.
Đúng lúc ấy. Một tiếng kiếm ngân đột nhiên vang lên từ sâu trong hư không.
Keng!
Keng!
Keng!
Âm thanh ấy cổ xưa mà hùng vĩ. Như vượt qua năm vạn năm thời gian.
Thanh kiếm gãy trong tay Mặc Uyên bỗng rung lên dữ dội.
Một nửa mũi kiếm đã gãy…Lại tự mọc ra từng tấc một.
Kiếm ý màu đen hóa thành ánh sáng vàng rực.
Một giọng nói trầm thấp.
Không biết phát ra từ thanh kiếm.
Hay từ sâu trong thần hồn Mặc Uyên.
Chậm rãi vang lên.
“Kiếm của ta…”
”…đã tìm được chủ nhân thật sự.”
