Quỷ Phu Vong Tình - 8
Cập nhật lúc: 06/07/2026 16:02
Chiếc khăn rất cũ.
Trắng như tuyết.
Ở góc khăn thêu một cành hồng mai đỏ thẫm.
Đường kim xiêu vẹo, mũi chỉ lúc dày lúc mỏng, rõ ràng không phải tay nghề của một người khéo nữ công.
Ta chỉ nhìn thoáng qua.
Đầu ngón tay đã khẽ run.
Một cảm giác quen thuộc không rõ nguyên do dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
“…”
Diễm Quỷ vẫn đứng yên.
Hắn không thúc giục.
Cũng không ép ta nhớ.
Chỉ lặng lẽ nhìn ta, giống như đã quen với việc chờ đợi.
Hắn chờ ba trăm năm.
Thêm một lát nữa…
Có đáng gì.
Ta vô thức đưa tay nhận lấy chiếc khăn.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào lớp vải mềm đã cũ.
Ầm!
Thần hồn bỗng chấn động dữ dội.
Một đoạn ký ức vốn bị khóa c.h.ặ.t như dòng nước lũ phá vỡ đập chắn.
…
“Nàng đừng cười.”
“Ta thêu rất lâu mới xong.”
Giữa sân nhỏ phủ đầy nắng.
Một nam nhân trẻ tuổi đỏ bừng mặt, vụng về giấu chiếc khăn sau lưng.
Ta chống cằm nhìn hắn.
“Cho ta xem.”
“Không được.”
“Xấu lắm.”
“Không xem.”
Hắn càng giấu.
Ta càng tò mò.
Cuối cùng trực tiếp rút kiếm.
“Ngươi đưa hay không?”
Nam nhân lập tức đầu hàng.
“Đưa.”
“Đưa ngay.”
Hắn cẩn thận đặt chiếc khăn vào tay ta.
Tai đỏ đến mức tưởng như sắp bốc khói.
“Ta…”
“Ta chỉ biết thêu cái này.”
“Nàng… đừng chê.”
Ta mở khăn ra.
Nhìn cành mai xiêu vẹo.
Không nhịn được bật cười.
Nam nhân lập tức luống cuống.
“Ta biết xấu.”
“Ta sẽ học lại…”
Nhưng lời còn chưa dứt.
Ta đã cất chiếc khăn vào n.g.ự.c áo.
“Không cần.”
Hắn ngẩn người.
Ta nhìn hắn.
Khóe môi hiếm khi cong lên.
“Ta rất thích.”
…
Ký ức đến đây.
Đột nhiên biến thành màu đỏ.
Máu.
Khắp nơi đều là m.á.u.
Tiếng kiếm va chạm.
Tiếng người kêu gào.
Ta nhìn thấy chính mình bị mấy vị trưởng lão giữ c.h.ặ.t.
Sư tôn đứng trước mặt ta.
Ánh mắt chưa từng nghiêm khắc đến thế.
“Thanh Dao.”
“Con động tình rồi.”
Ta lắc đầu.
“Không có.”
“Con không có.”
Sư tôn nhắm mắt.
“Con còn muốn lừa chính mình?”
Ông nghiêng người.
Phía sau.
Mặc Uyên quỳ trên nền đá.
Hai tay bị xích sắt khóa c.h.ặ.t.
Toàn thân đầy m.á.u.
Vết thương chằng chịt.
Nhưng từ đầu đến cuối…
Hắn vẫn luôn nhìn ta.
Không hề nhìn người khác.
Ta điên cuồng giãy giụa.
“Thả hắn!”
“Các người thả hắn!”
Kiếm ý bùng nổ.
Lại bị mấy vị trưởng lão liên thủ trấn áp.
Mặc Uyên khàn giọng gọi ta.
“Thanh Dao…”
“Đừng…”
“Đừng khóc.”
Lúc ấy ta mới biết.
Thì ra…
Mình đang khóc.
“Thanh Dao!”
Tiếng gọi lo lắng kéo ta trở về hiện thực.
Ta mở bừng mắt.
Mới phát hiện mình đã quỳ xuống từ lúc nào.
Mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.
Trong tay…
Vẫn siết c.h.ặ.t chiếc khăn cũ.
Ta ngẩng đầu.
Nhìn Diễm Quỷ.
Đôi mắt đỏ của hắn không còn bình tĩnh như trước.
Hắn bước lên một bước.
Lại dừng lại.
Dường như sợ làm ta đau.
“…Nàng nhớ ra rồi?”
Giọng nói khàn đặc.
Mang theo một tia hy vọng rất nhỏ.
Nhỏ đến mức…
Chỉ cần một câu trả lời phủ định cũng đủ nghiền nát hắn.
Ta mấp máy môi.
“…Mặc…”
Chỉ vừa thốt ra một chữ.
Một cơn đau như bị xé thần hồn lập tức đ.á.n.h tới.
“A!”
Ta ôm đầu ngã xuống.
Trong đầu như có vô số sợi xích vô hình siết c.h.ặ.t lấy ký ức.
Một giọng nói lạnh lùng không ngừng vang vọng.
“Quên hắn.”
“Quên hắn.”
“Quên hắn.”
Mỗi lần ta cố nhớ.
Xiềng xích lại siết mạnh hơn.
Đau đến mức thần hồn gần như nứt vỡ.
Diễm Quỷ nhìn thấy cảnh ấy.
Đồng t.ử chợt co lại.
“Đừng nhớ nữa!”
Hắn lập tức xuất hiện trước mặt ta.
Muốn đỡ ta.
Lại sợ quỷ khí của mình làm tổn thương ta.
Bàn tay cứ lơ lửng giữa không trung.
Không dám chạm xuống.
Ba trăm năm.
Hắn đã biến thành Quỷ Chủ.
Oán khí ngập thân.
Thứ hắn sợ nhất…
Không phải Thiên Đế.
Không phải thiên kiếp.
Mà là…
Làm đau nàng.
Đúng lúc ấy.
Thiên Đế đột nhiên biến sắc.
“Không được!”
Ông lập tức kết ấn.
Một đạo thần quang vàng rực b.ắ.n thẳng về phía ta.
Không phải cứu người.
Mà là…
Đánh vào thần hồn.
Thiên Hậu thất thanh.
“Bệ hạ!”
“Chàng điên rồi sao?”
Nhưng đã quá muộn.
Đạo thần quang đã đến trước mặt ta.
Ngay trong khoảnh khắc ấy.
Diễm Quỷ không chút do dự.
Hắn xoay người.
Dùng chính thân thể mình…
Chắn trước mặt ta.
Ầm——!
Thần quang xuyên thẳng qua n.g.ự.c hắn.
Máu quỷ màu đỏ sẫm b.ắ.n tung giữa trời.
Chiếc mặt nạ bạc trên mặt hắn cũng theo dư chấn mà vỡ vụn.
Tách…
Tách…
Những mảnh mặt nạ rơi xuống nền mây.
Lộ ra toàn bộ gương mặt vẫn luôn bị che giấu.
Một nửa dung nhan tuấn mỹ như trích tiên.
Nửa còn lại…
Là vết sẹo dài từ khóe mắt trái đến tận cằm.
Da thịt cháy đen.
Kiếm thương sâu thấy cả xương.
Xấu xí đến ghê người.
Toàn bộ Nam Thiên Môn c.h.ế.t lặng.
Ngay cả Thiên Đế cũng thoáng sững người.
Còn ta…
Lại nhìn chằm chằm vào vết sẹo ấy.
Đầu óc vang lên một tiếng nổ.
Ta nhớ ra rồi.
Đó không phải vết thương do yêu quỷ.
Là…
Ngày ta bị các trưởng lão giữ c.h.ặ.t.
Có người đã dùng Tru Tiên kiếm…
Từng nhát.
Từng nhát một.
Hủy đi gương mặt mà hắn yêu quý nhất.
Chỉ vì…
Bọn họ nói.
“Hồ ly tinh mê hoặc đạo tâm.”
“Không nên giữ lại dung mạo ấy nữa.”
Trong ký ức.
Mặc Uyên đau đến toàn thân run rẩy.
Nhưng từ đầu đến cuối…
Hắn chỉ ngẩng đầu nhìn ta.
Khóe môi đầy m.á.u vẫn gượng cười.
“Thanh Dao…”
“Đừng nhìn…”
“Xấu lắm…”
