Quỷ Sai Thanh Thảo - Chương 4
Cập nhật lúc: 24/07/2026 16:03
"Nàng ta là phi tần của Hoàng thượng, không phải của tỷ!"
"Trong cung nhiều phi tần như vậy, chia cho ta một người thì đã sao chứ?" - Đích tỷ hậm hực.
Ta tự động bỏ qua lời lải nhải của tỷ ấy.
An Quý phi sợ ta cũng giống như đích tỷ xông lên nắm tay nhỏ của mình, liền run rẩy cả mình bảo có chút không khỏe, muốn đi nghỉ ngơi.
Tống Bạch Cảnh khẽ huých tay ta, ra hiệu cho ta nhìn xuống dưới váy của nàng ta.
Ta liếc mắt nhìn qua.
Dưới lớp váy rộng thùng thình, một con nam quỷ mặt trắng bệch, vẻ mặt hèn hạ đang chui ra chui vào dưới gầm váy, bàn tay thỉnh thoảng lại sờ mó vào bắp chân của Quý phi.
Cái lưỡi của hắn thậm chí còn l.i.ế.m láp từ dưới lên trên.
An Quý phi thấy ta cứ nhìn chằm chằm vào váy của mình, tưởng ta cũng là phường lưu manh giống đích tỷ, liền quấn c.h.ặ.t y phục hơn nữa:
"Thanh Phi nếu còn không đi, ta sẽ... ta sẽ gọi người đấy!"
Ta nở một nụ cười đầy thâm ý: "Nàng cứ gọi đi, nàng có kêu rách họng cũng không có ai đến cứu đâu."
Trên đời này ngoài ta ra, ai có thể sở hữu Thiên Nhãn nhìn thấy quỷ cơ chứ?
Thấy đôi mắt hạnh của nàng ta bắt đầu ngân ngấn nước mắt, ta thu lại vẻ mặt cợt nhả, lập tức bổ sung:
"Gần đây nàng có phải luôn cảm thấy có người đang rình rập mình không? Dưới gầm váy lúc nào cũng mát lạnh, giấc ngủ không yên, lại còn vô duyên vô cớ cảm thấy mệt mỏi rã rời?"
Nàng ta ngẩn người, hỏi sao ta lại biết.
"Bởi vì dưới váy của nàng đang có một con nam quỷ."
Thấy nàng ta không tin, ta có lòng tốt giúp nàng ta mở Thiên Nhãn trong chốc lát.
5
An Quý phi sợ tới mức hét lên một tiếng "Á", lao thẳng vào lòng ta.
Hương mai thanh khiết tỏa ra làm tâm thần ta có chút xao động.
Đích tỷ oán trách: "Ta tặng nàng ta nhiều đồ như vậy mà nàng ta còn chưa bao giờ chủ động ôm ấp ta thế này..."
Tống Bạch Cảnh cũng dùng ý niệm chua loét nói trong đầu ta:
"Ta còn chưa được dựa vào lòng Thanh Thảo bao giờ..."
Con nam quỷ mặt trắng thấy hành tung bị bại lộ, liền uốn éo thân mình bò ngược trở lại, bị ta một chân giẫm lên lưng, đè c.h.ặ.t xuống đất.
"Tha mạng! Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân chỉ là hù dọa các nàng một chút thôi, chưa từng làm chuyện xấu gì cả."
An Quý phi đ.á.n.h bạo nhìn qua kẽ tay một cái:
"Ơ... trông hắn cứ quen quen thế nào ấy."
Ta nới lỏng chân ra một chút: "Người quen à?"
Nam quỷ mặt trắng nằm bẹp dưới đất, nước mắt nước mũi giàn giụa:
"Tiểu nhân đúng là có duyên gặp gỡ Quý phi một lần, chính là ở Thọ An Cung của Thái hậu."
Hóa ra hắn lại là một con quỷ thái giám?
"Lúc còn sống tiểu nhân hầu hạ bên cạnh Thái hậu, cũng là... cũng là người của Thái hậu."
Người?
Loại người gì cơ?
Ta còn chưa hiểu mô tê gì thì sắc mặt An Quý phi đã có chút không tự nhiên.
"Tiểu nhân vốn là một con hát ngoài cung. Vì trong cung mở tiệc nên được chọn vào cung hát hí khúc cho Thái hậu nghe, sau đó được người nhìn trúng liền giữ lại bên mình. Bất kể ngày đêm, hễ lúc nào người có hứng thú là lại kéo tiểu nhân làm chuyện cá nước sum vầy."
Ồ, hóa ra là loại "người" này. Máu hóng hớt trong lòng ta lập tức trỗi dậy, hai mắt sáng rực lên:
"Vậy ngươi c.h.ế.t vì thượng mã phong à?"
Thân thể con quỷ thái giám run lên bần bật, hồn thể suýt chút nữa thì tiêu tán vì sợ hãi.
Ta liền bấm một cái Cố Hồn Quyết giúp hắn ổn định lại hồn phách.
Hắn cảm kích dập đầu lạy tạ ta mấy cái rồi mới từ từ kể tiếp.
"Chuyện tiểu nhân hầu hạ Thái hậu bị Hoàng thượng phát hiện. Ngài ấy đùng đùng nổi giận xông vào Thọ An Điện, đ.á.n.h c.h.ế.t tiểu nhân ngay tại chỗ. Vì Thái hậu thích làn da mịn màng của tiểu nhân, nên Hoàng thượng đã sai người lột da tiểu nhân để làm mặt trống. Hồn phách thì bị phong ấn vào trong đó, không được siêu sinh đầu thai. Cách đây vài hôm, mặt trống bị rách một lỗ, tiểu nhân mới trốn được ra ngoài. Vì thấy Quý phi nương nương xinh đẹp nên mới mò qua đây chiêm ngưỡng một chút."
Hắn rụt rè liếc nhìn An Quý phi một cái rồi vội vàng cúi đầu:
"Tiểu nhân thề là chỉ chiêm ngưỡng thôi chứ chưa làm gì cả, xin đại nhân tha mạng."
"Cũng may là ngươi chỉ có gan thỏ đế. Bằng không..."
Ta hừ lạnh một tiếng, hắn sợ tới mức lại co rúm thành một cục.
An Quý phi sắc mặt phức tạp: "Thái hậu tuổi tác đã cao, sao có thể..."
Đích tỷ từng nhắc qua với ta một câu, tỷ ấy bảo Thái hậu quanh năm ăn chay niệm Phật, trong Thọ An Cung có một điện Phật nhỏ.
Tuệ Năng đại sư thường xuyên qua đó giảng kinh cho người nghe.
Người là một trong bốn vị phi t.ử của tiên hoàng, vì dưới gối không có con cái nên mới nhận nuôi đương kim Thánh thượng.
Hai mẫu t.ử tình thâm, Thái hậu cũng thường xuyên tự tay sắc t.h.u.ố.c bổ cho hắn uống.
Ngay cả khi đích tỷ còn sống cũng vô cùng kính trọng người.
Ai mà ngờ được sau lưng người lại nuôi dưỡng nam sủng cơ chứ.
Con quỷ thái giám nói hắn chỉ là một trong số đó thôi, sau lưng người còn nuôi rất nhiều kẻ khác.
Có kẻ thậm chí còn bị chế thành bình hoa bằng xương để cắm hoa nữa.
Ta dùng ý niệm hỏi đích tỷ có biết chuyện này không.
Đích tỷ đáp: "Mỗi lần ta tới chỗ Thái hậu, người toàn bắt ta ngồi cùng tụng kinh niệm Phật, Hoàng thượng cũng bảo ta đừng tới làm phiền người, nên sau đó ta bớt qua lại hẳn. Hoàng thượng vậy mà có thể dung túng cho hành vi này của Thái hậu, đúng là ngu hiếu!"
Hoàng cung quả là nơi sản sinh ra nhiều dã sử, hôm nay ta đúng là được mở mang tầm mắt.
Ta vừa thu con quỷ thái giám vào trong túi thơm, định bụng đêm xuống sẽ đưa hắn về địa phủ thì Hoàng thượng giá đáo.
Cái mặt này đúng là tuấn tú phong lưu, dáng người như trúc như tùng, hèn chi năm xưa đích tỷ không kiềm lòng nổi.
