Quỷ Sai Thanh Thảo - Chương 7
Cập nhật lúc: 24/07/2026 16:03
"Trong cung liên tục có tần phi mất tích bí ẩn, những vị tần phi đó trước khi biến mất đều từng qua đây niệm Phật. Ta lờ mờ cảm thấy chuyện này có liên quan tới Thái hậu nên mới đề xuất với Hoàng thượng xây một ngôi chùa hoàng gia ngoài cung để đưa Thái hậu ra đó tịnh dưỡng."
"Ngày hôm đó... Hiền phi vốn có giao hảo tốt với ta đột nhiên sai người hẹn ta qua đó, bảo có chuyện cần tìm. Khi ta tới nơi, vừa vặn nhìn thấy Hoàng thượng chuốc t.h.u.ố.c mê nàng ấy rồi sai người mang đi. Hoàng thượng giải thích với ta rằng mẫu tộc của nàng ấy có ý đồ mưu phản nên hắn phải ra tay trước để giành thế chủ động."
"Nhưng mẫu tộc của Hiền phi chẳng qua chỉ là một chức quan văn tam phẩm, mưu phản cái nỗi gì cơ chứ? Hơn nữa nàng ấy lại chưa có con cái. Ta liền giả vờ hùa theo mắng mỏ Hiền phi tâm cơ khó lường, định bụng tìm cớ lui ra ngoài rồi tìm cách cứu người sau."
"Ai mà ngờ được, cổ họng bỗng nhói một phát đau điếng, trực tiếp bị đ.â.m một nhát thấu tim gan."
"Chuyện sau đó thì muội biết rồi đấy."
Đích tỷ hai tay buông xuôi, thở dài ngao ngán:
"Không ngờ năm xưa một phút mủi lòng, lại chọn trúng kẻ có trái tim tàn nhẫn nhất."
Ta hóa ra Sổ Sinh Tử, lẩm nhẩm tên của Hoàng thượng. Quả nhiên thấy tuổi thọ của hắn từ ba mươi lăm đã nhảy vọt lên thành một trăm lẻ hai.
Cái mạng vốn dĩ phải tuyệt đường vào năm nay đã hút lấy tuổi thọ của đích tỷ, thành ra chân chính sống thọ trăm tuổi rồi.
Ta động tâm tư, lại niệm tên của Thái hậu.
Trên Sổ Sinh Tử, phần thọ mệnh của Thái hậu vậy mà lại để trống!
Phàm nhân ai nấy đều có số mệnh, tuổi thọ làm sao có thể bỏ trống được?
Hoàng thượng và Thái hậu đã quấn quýt từ bồn tắm lên tới trên giường.
Ta nhịn lại cảm giác buồn nôn, sải bước đi vào trong, câu hết đám oán hồn đang bị phong ấn trong đống nhạc cụ kia ra ngoài.
Nhìn kỹ thì toàn là một lũ nam nhân trẻ tuổi tuấn tú giả làm thái giám.
Bọn họ đồng loạt quỳ rạp dưới đất khóc lóc kể khổ với ta, nói Thái hậu ép buộc bọn họ, nhốt bọn họ bên người làm nam sủng.
Hoàng thượng biết chuyện liền ghen tuông l.ồ.ng lộn, đem bọn họ t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t rồi lại bắt Tuệ Năng trụ trì phong ấn hồn phách vào trong nhạc cụ, mỗi lần hai kẻ đó hành sự lại bắt đám nhạc cụ này tấu nhạc để trợ hứng.
Ta bảo Tống Bạch Cảnh đưa bọn họ về địa phủ đầu t.h.a.i trước, còn mình thì quay về chỗ ở.
Tuổi thọ bị cướp đi của đích tỷ làm sao có thể dễ dàng tiêu hao như vậy được, ta phải bắt hắn nôn ra bằng sạch mới thôi!
Đích tỷ kinh hãi khôn nguôi: "Hóa ra Thái hậu mới là chân ái của hắn, vậy mà hắn cũng gặm cho nổi..."
Ta mỉa mai cười: "Hồi hắn còn là một hoàng t.ử thất thế, ngay cả cơm thối hắn còn nuốt trôi, huống chi là một mụ già gần đất xa trời."
9
Đích tỷ im lặng không nói gì thêm.
Tống Bạch Cảnh sau khi trở về liền nhắn lại với ta rằng Bạch Vô Thường có lời chuyển giao: Dạo này địa phủ thiếu hụt lượng lớn hồn phách, bảo ta đừng có lười biếng nữa, lo mà chăm chỉ làm việc đi.
Ta hậm hực đầy bụng, sao huynh không đi thúc giục Hắc Bạch Vô Thường chăm chỉ làm việc đi?
Cứ đè đầu cưỡi cổ một đứa làm bán thời gian như ta mà bóc lột là thế nào?
Bạch Vô Thường còn dặn y phải đi sát theo ta, bảo là Tây Phương Quỷ Vương cũng mất tích luôn rồi, giờ chỉ còn lại một mình y là Đông Phương Quỷ Vương duy nhất thôi.
Còn về phần thọ mệnh bỏ trống của Thái hậu, Tống Bạch Cảnh cũng đã hỏi qua rồi.
Bạch Vô Thường bảo chuyện đó là bất khả thi, trừ phi là bị một con ác quỷ dùng tà pháp che mắt Sổ Sinh T.ử rồi đoạt xá nhập xác, bằng không một người sống sờ sờ làm sao có thể không có số mệnh cho được.
Ta trầm ngâm suy nghĩ.
Ngược lại là Tống Bạch Cảnh bị dọa cho khiếp vía, hận không thể mỗi giờ mỗi phút đều bám c.h.ặ.t lấy người ta, ngay cả lúc ta đi nhà xí y cũng phải canh chừng bên ngoài để đưa giấy.
Ta đành phải dắt y theo cùng qua chỗ An Quý phi.
Nàng ta đang bận rộn xem xét danh sách tuyển tú, ta chống cằm một bên vừa ngắm nàng ta vừa ăn nho:
"Nàng và Hoàng thượng bình thường ngủ với nhau như thế nào?"
Nàng ta giật nảy mình vang lên một tiếng "Á", suýt chút nữa thì c.ắ.n phải lưỡi, xấp danh sách trên tay rơi bọc xuống đất.
Nửa ngày sau mới đỏ mặt lý nhí đáp: "Người chẳng phải cũng từng thị tẩm rồi sao?"
"Ta chưa có." - Ta lắc đầu.
Ta cũng hiếu kỳ lắm, Hoàng thượng rõ ràng chưa từng đụng vào mấy vị tần phi trong cung này, vậy hắn làm cách nào để khiến các nàng lầm tưởng là mình được mưa móc ban ơn?
An Quý phi lắp bắp: "Ngủ thì còn ngủ thế nào được nữa, đương nhiên là... sau đó nhắm mắt ngủ thôi."
Ta và Tống Bạch Cảnh đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy tâm tư trong mắt đối phương.
Quy trình ngủ nghê này thì không sai vào đâu được, vậy vấn đề nằm ở chỗ nào?
Tống Bạch Cảnh bỗng nhiên tằng hắng một tiếng, dùng ý niệm nói trong đầu ta:
"Có một loại tà pháp gọi là Nhập Mộng Thải Âm, dân gian hay gọi là xuân mộng. Người nằm mộng sẽ đem những chuyện xảy ra trong mơ lầm tưởng là đời thực."
Ta bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Hoàng thượng là hành sự với các nàng trong mơ sao?
An Quý phi nhặt xấp danh sách lên thở dài:
"Gần đây trong cung có vẻ không được yên ổn cho lắm, người tốt nhất nên bớt đi lại thì hơn."
Lòng ta khựng lại, hỏi nàng có ý gì.
Nàng ta dáo dác nhìn quanh một lượt rồi mới ghé sát tai ta nói nhỏ:
"Gần đây trong cung rộ lên tin đồn nói đích tỷ của người c.h.ế.t oan không nhắm mắt, hóa thành lệ quỷ về đòi mạng. Phùng Tiệp dư chính là bị đích tỷ của người hại c.h.ế.t đấy."
Đích tỷ hét lớn: "Không phải ta! Không thể vì ta c.h.ế.t rồi mà cái bồn phân nào cũng đổ lên đầu ta như vậy được chứ!"
