Quỷ Sai Thanh Thảo - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/07/2026 16:03
Sắc mặt ta đen xì như mực.
Thảo nào Bạch Vô Thường bảo dạo này địa phủ thiếu hụt lượng lớn hồn phách, hóa ra toàn bộ đều bị kẻ đứng sau nẫng tay trên trước một bước, đem giam giữ hết vào trong cơ thể của An Quý phi.
Kẻ đứng sau dùng thân thể của An Quý phi làm lao ngục, từ từ hòa tan đống hồn phách trộm được kia thành âm khí rồi chuyển hóa hết lên người đích tỷ.
Chính vì vậy mà âm khí trên người đích tỷ mới khổng lồ đến mức dị thường như thế.
Tống Bạch Cảnh hiển nhiên cũng đã nhìn ra vấn đề, tặc lưỡi trầm trồ khen ngợi:
"An Quý phi này là Thất Sát Huyền Âm Thể sao? Hèn chi có thể dùng thân thể làm lao l.ồ.ng để giam giữ hồn phách, luyện hóa âm khí rồi mớm cho đích tỷ của muội để chế thành Quỷ Chu. Đúng là đại thủ b.út nha!"
Ta lạnh lùng cười dài: "Chưa hết đâu, chẳng phải còn cần thêm sự phối hợp từ bốn vị Quỷ Vương các người nữa sao?"
Sắc mặt y lập tức xanh mét như tàu lá chuối.
Ta hỏi Tống Bạch Cảnh có thứ gì có thể dò tìm được vị trí của y không.
Y vỗ vỗ đầu một hồi, bỗng nhiên ảo não thốt lên:
"Bốn vị Quỷ Vương chúng ta cứ trăm năm lại có một cuộc tụ họp. Năm đó để tiện cho việc tìm kiếm tung tích của nhau, mỗi người đều để lại một giọt quỷ huyết của mình, chỉ cần dựa vào đó là có thể tùy ý tìm ra vị trí của đối phương."
Ta cạn lời.
Hóa ra bấy lâu nay ta cứ ngỡ mình bảo bọc y một cách kín kẽ không tì vết, ai dè đâu chính y đã tự tay bán đứng mình từ kiếp nào rồi.
Tống Bạch Cảnh thấp thỏm lo âu hỏi: "Ta... có phải ta bị lộ rồi không?"
Ta không thèm để ý đến y nữa, bắt đầu suy tính về cái thần diện sau lưng An Quý phi.
Muốn phá vỡ cái lao ngục sau lưng nàng ta chắc chắn sẽ đ.á.n.h động đến kẻ đứng sau.
Nếu ta bị phát hiện, Hoàng thượng không chừng sẽ đem phụ mẫu ta ra làm bia đỡ đạn để băm vằn.
Thiên hạ đại loạn thế nào ta thèm khát gì quản, dù sao đây cũng chẳng phải giang sơn của nhà ta.
Chủ yếu là ta ghét phiền phức, chuyện này xét cho cùng cũng đâu thuộc thẩm quyền quản lý của một đứa làm bán thời gian như ta đâu đúng không?
Thế là ta vô cùng an lòng đem cái cục diện rối rắm này ném thẳng cho Bạch Vô Thường.
Huynh ấy vừa nhìn thấy liền không ngớt lời trầm trồ kinh ngạc:
"Ta đã bảo dạo này địa phủ cứ trống huơ trống hoác thế nào ấy, hóa ra là bị trộm mất nhà rồi cơ đấy. Thanh Thảo à, chuyện này là do ngươi phát hiện ra trước đúng không? Nếu đã là do ngươi đụng phải trước thì ta cũng không tiện tranh công giành việc đâu nha."
Thân hình ta cứng đờ.
Tên này tính làm phủi tay trốn việc đấy à?
Trong mắt Bạch Vô Thường xẹt qua một tia tinh quang, ta thầm nghĩ không ổn liền tính đường chuồn lẹ, huynh ấy đã sốt sắng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta:
"Ngươi không thể khoanh tay đứng nhìn được đâu. Thực ra... ầy... thật thà khai báo với ngươi luôn vậy."
"Ngàn năm trước, chính ngươi đã đạp đổ địa phủ, lật tung mười tám tầng địa ngục, để xổng mất con ác thần bị trấn áp dưới Diễm Ngục kia đi mất. Giờ đây hắn lại tái xuất giang hồ rồi, ngươi có muốn quản hay không cũng buộc phải quản thôi. Hơn nữa... ta chỉ là một tên quỷ sai quèn, mò vào cái vũng nước đục này không phải là tự dâng mạng cho người ta làm mồi nhắm rượu sao."
Khóe miệng ta giật giật, thốt lên đầy mỉa mai:
"Đừng quên ta cũng chỉ là một đứa làm bán thời gian thôi nha. Nếu ta có bản lĩnh lớn đến thế, sao năm đó không lên làm Diêm Vương luôn cho rồi?"
Bạch Vô Thường lỡ miệng thốt ra: "Bởi vì ngươi thèm khát gì cái ghế Diêm Vương đó!"
Hửm! Bản lĩnh của ta hóa ra lại lớn đến mức khinh bỉ cả cái ghế Diêm Vương cơ đấy.
Ta bắt đầu thấy tò mò về thân phận kiếp trước của mình rồi đấy, nhưng Bạch Vô Thường cứ ấp úng lấp l.i.ế.m, sống c.h.ế.t không chịu hé môi nửa lời, chỉ một mực thúc giục ta mau ch.óng bắt con ác thần Nghê Kiêu kia về địa phủ trấn áp lại.
"Con ác thần đó trước khi bị tống vào Diễm Ngục đã bị chính tay ngươi rút đi thần cách đấy. Giờ hắn đang muốn đúc lại thần cách, nếu để hắn phát hiện ra sự tồn tại của ngươi, ngươi nghĩ mình còn mạng sống không hả?"
"Với lại, đích tỷ của ngươi tuy chưa từng tự tay sát hại mạng người nào, nhưng âm khí oán oán trên người nàng ấy là hàng thật giá thật. Nếu muốn nàng ấy kiếp sau còn có cơ hội đầu t.h.a.i làm người, ngươi không lo mà chăm chỉ cống hiến chút thành tích ra để làm điều kiện trao đổi với địa phủ đi sao?"
Ta nghi ngờ tên này đang có ý định bỏ đá xuống giếng, cười trên nỗi đau của người khác.
Tống Bạch Cảnh xen mồm vào: "Nói đi nói lại thì cũng là tại ngươi nhát c.h.ế.t. Ngươi đã là quỷ sai rồi mà còn sợ c.h.ế.t à?"
Bạch Vô Thường dường như bị giẫm phải đuôi, sừng sộ lên: "Ngươi bộ không sợ chắc?"
Hai kẻ đó đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, đều vô tích sự như nhau.
Ta thấy hai người bọn họ chẳng được nước non gì, đành phải tự mình ra tay phá vỡ cái lao ngục sau lưng An Quý phi.
Để đề phòng Nghê Kiêu đ.á.n.h hơi thấy đám hồn phách đã chạy trốn, ta liền đem Tống Bạch Cảnh tạm thời nhốt vào trong đó để thế chỗ.
Y là một phương Quỷ Vương, âm khí trên người đủ để địch lại vạn thiên oán hồn, có thể tạm thời che mắt được một thời gian, hơn nữa cái lao ngục này cũng có thể ngăn cách sự dò xét của Nghê Kiêu.
Ai mà ngờ được ta lại đem chính vị Đông Phương Quỷ Vương mà chúng ráo riết muốn bắt đem nhốt vào trong chính cái lao ngục của nhà bọn nó cơ chứ.
Tuyệt diệu làm sao!
Đám oán hồn được thả ra ngoài do đích thân Bạch Vô Thường áp giải về địa phủ.
Trước khi đi, ta hỏi huynh ấy liệu có thể câu hồn của Thái hậu được không.
