Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 147: Thế Thân (21)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:12
Tần Vãn không hề vì thế mà thay đổi suy nghĩ của mình. Chọn tin lời quỷ nói mới là hành động ngu xuẩn nhất. Quỷ sẽ không tha cho cô chỉ vì cô thật sự phản bội đồng đội, đó chẳng qua chỉ là thêm một cái bẫy khác đẩy cô vào chỗ c.h.ế.t mà thôi. Cô chưa từng quên, lúc này đây, là vận rủi của cô, chứ không phải của Lộc Kim Triều. Tình thế thoạt nhìn có vẻ bất lợi nhất với Lộc Kim Triều, nhưng vào thời điểm này, chắc chắn chính là bất lợi nhất với Tần Vãn!
Cho nên, bất kể quỷ muốn cô làm gì, cô tuyệt đối không thể nghe theo.
Thấy cô vẫn dửng dưng, thế thân của Lộc Kim Triều đứng phía sau khẽ cau mày, như gặp phải tình huống không thể hiểu nổi. Quỷ vốn không hiểu được tình cảm của con người, cũng không thể vì tạo ra một thế thân mà liền có toàn bộ trí tuệ nhân loại. Nhưng thế thân Lộc Kim Triều này, đích xác “thông minh” hơn một chút so với thế thân của Chu Tử Mặc ở bên cạnh.
Bàn tay sau lưng Tần Vãn càng lúc càng nhiều, mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống trán cô. Cô siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt trong tay, đầu óc không ngừng tìm kiếm còn biện pháp nào khác không? Còn cách nào ngoài chiếc đồng hồ này không? Không nghĩ ra được. Điều đó khiến Tần Vãn vô cùng chán nản. Có lẽ, đây chính là nguyên nhân dù đã sở hữu mệnh cách, cô vẫn phải hao phí một lượng lớn tuổi thọ mới có thể sống sót trên ga tàu. Nếu không nhờ may mắn sở hữu mệnh cách đặc biệt này, được đặc cấp ưu ái, đồng thời nắm trong tay những vật linh dị đủ mạnh, thì e rằng cô đã c.h.ế.t từ lâu rồi.
Cảm xúc của Tần Vãn bỗng rơi vào một vũng lầy tăm tối, theo sau cảm giác lạnh lẽo bám riết sau lưng, tâm tình cô cũng bị kéo tụt xuống vô tận.
Cho đến khi Lộc Kim Triều, từ nãy giờ vẫn chỉ đứng lạnh lùng quan sát, bất ngờ bước về phía cô. Do ảnh hưởng của quỷ, lúc này Tần Vãn không còn đứng cạnh đồng đội, mà đã cách Chu Tử Mặc và Lộc Kim Triều vài bước, nhưng cũng không xa. Rõ ràng Lộc Kim Triều cần đứng gần hơn. Cô đi đến trước mặt Tần Vãn rồi mới dừng lại.
Tần Vãn không rõ đối phương định làm gì, thì nghe thấy Lộc Kim Triều hỏi:
“Vận rủi của chị còn bao nhiêu phút nữa?”
“Khoảng hai phút.”
Lộc Kim Triều gật đầu:
“Em có thể giúp chị, nhưng phải lấy da lưng và ba cái xương sườn của chị để trao đổi, được không?”
“Được!” Tần Vãn lập tức đồng ý.
Sau đó, cô cảm giác được bàn tay hơi lạnh của Lộc Kim Triều nắm lấy cổ tay mình, một vật giống như vòng tay được cột lên đó. Ngay khoảnh khắc buộc xong, Tần Vãn lập tức cảm nhận được — đây là một vật phẩm linh dị.
Ngay sau đó, nhiệt độ toàn thân cô bắt đầu tụt xuống với tốc độ phi khoa học, nhịp tim chậm lại, hơi thở vốn gấp gáp vì căng thẳng cũng ngay tức khắc bình ổn. Chức năng sinh lý của cô dường như bị hạn chế, không ngừng hạ thấp, hạ thấp, hướng về trạng thái của một xác chết. Cũng trong khoảnh khắc đó, những bàn tay lạnh lẽo sau lưng cô không còn tăng thêm nữa! Dù sao, quỷ có thể lấy được gì từ một “thi thể” chứ?
Nhưng những bàn tay đã bám chặt vào lưng cô thì không thể vì vậy mà rơi ra. Chiếc lục lạc vừa được buộc vào đã che giấu cảm giác của quỷ, trong mắt nó, lúc này Tần Vãn đã biến thành một “cái xác.” Thế nhưng, những bàn tay đó thì rõ ràng — cô vẫn là người sống, không phải xác chết. Thế nên, lục lạc và quỷ, rơi vào một cuộc đối kháng linh dị.
Lộc Kim Triều có thể nhìn thấy chiếc lục lạc đang điên cuồng rung lắc, tiếng leng keng càng lúc càng dồn dập. Cô lập tức nhận ra, đó là vì chiếc lục lạc này không đủ mạnh để hoàn toàn che lấp cảm giác của quỷ, nó tuyệt đối không cầm cự được mười phút. Không, e rằng đến năm phút cũng không nổi.
Lộc Kim Triều khẽ nhíu mày. Quả nhiên, vật phẩm linh dị lấy từ phụ bản cấp thấp không thể trụ nổi ở phụ bản cấp cao sao?
“Tần Vãn.”
Trong bóng tối, có tiếng gọi bắt đầu vang lên.
“Tần Vãn.”
“Tần Vãn, cô nói gì đi chứ, Tần Vãn?”
Theo từng tiếng gọi, những bóng người đen kịt bắt đầu tụ lại trên con phố. Không thấy rõ mặt, không thấy rõ hình, chỉ nghe được tiếng gọi vây quanh. Theo từng tiếng hô, lục lạc trên cổ tay Tần Vãn rung lắc càng dữ dội, như sắp vỡ tan bất cứ lúc nào.
Tần Vãn, vốn vừa mới vì tác dụng của lục lạc mà yên tâm hơn chút, lập tức ngẩng đầu nhìn Lộc Kim Triều:
“Làm sao bây giờ?”
Quỷ dường như không tìm thấy Tần Vãn, nhưng bởi vì ảnh hưởng của “vận rủi,” mục tiêu của nó vẫn luôn là cô, nên trong bóng tối, nó không ngừng gọi tên cô.
“Chị phải rời khỏi đây, ít nhất cũng phải thoát khỏi những bàn tay sau lưng!”
Nghe vậy, Lộc Kim Triều dứt khoát hô:
“Đi!”
Nhưng Tần Vãn vừa bước ra một bước liền kêu đau thảm thiết.
“Sau lưng chị… đau quá!”
Những bàn tay rõ ràng chỉ dán nhẹ trên lưng cô, nhưng khi cô vừa muốn bước đi, liền như biến thành từng chiếc đinh, đóng chặt vào lưng! Mỗi một bước, cả da thịt lẫn linh hồn đều như bị xé toạc. Tiếng gọi tên Tần Vãn từ bốn phía càng lúc càng gần, gần như hình thành vòng vây. Lộc Kim Triều còn nhìn thấy trên bề mặt lục lạc đã xuất hiện một vết nứt.
Mới chưa đến nửa phút!
Đúng là vô dụng quá mức.
Cô không muốn Tần Vãn c.h.ế.t ở đây, bởi cô không thể xác định sau khi bị quỷ thay thế, bản thân Tần Vãn sẽ biến thành cái gì? Cơ thể cô ấy, liệu còn dùng được không? Tốt nhất là để Tần Vãn sống.
Thế nên, Lộc Kim Triều không hề do dự. Ngón tay khẽ động, điều khiển con rối da bò lên lưng Tần Vãn.
“Sẽ hơi đau, cố chịu một chút.”
Nói rồi, con rối da cảm nhận được những bàn tay thuộc về thế thân đang bám trên lưng Tần Vãn, liền điên cuồng cắn xé. Những bàn tay này không phải bản thể của quỷ, mà chỉ là các thế thân trống rỗng còn lang thang trong thành phố này, chưa tìm được “người.” Chúng đều khao khát Tần Vãn, không chịu buông, mỗi bàn tay đều muốn chui vào thân thể và não bộ cô, lấy đi linh hồn và tất cả.
“Đừng đứng ngây ra đó, thử bước đi.”
Lộc Kim Triều nắm lấy cổ tay còn lại của Tần Vãn. Sức mạnh linh dị của con rối da vốn đang trói chặt cô ngay tức khắc tan biến. Mỗi khi Tần Vãn bước đi, liền có một bàn tay kéo giữ lưng cô, con rối da lập tức lao tới, cắn nát ngón tay nó.
Trong quá trình giằng co đó, m.á.u từ lưng Tần Vãn tuôn ra không ngừng, da thịt nát bươm. Trong cơn đau đến mức đầu óc trống rỗng, Tần Vãn vẫn còn nghĩ được: Da lưng bị rách nát thế này, giao dịch với Lộc Kim Triêu còn tính không?
Nhưng Lộc Kim Triều không vì vậy mà bỏ mặc cô. Xưa nay cô vẫn là người nói được làm được.
Những bàn tay bám riết lấy Tần Vãn lần lượt rơi xuống, cô khó nhọc tiến về phía trước. Mỗi bước đi, m.á.u và thịt vụn từ lưng lại rơi vãi xuống. Cô nghĩ, có lẽ lưng mình chẳng còn bao nhiêu da thịt, chỉ còn trơ xương.
Nhưng lạ thay, cô vẫn chưa chết, vẫn có thể bước đi. Cô hiểu ra, hẳn là chiếc lục lạc mà Lộc Kim Triều buộc cho cô đang phát huy tác dụng.
