Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 150: Thế Thân (hoàn)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:13
Lộc Kim Triều có thể cảm nhận được hơi thở của Tần Vãn yếu ớt đến mức nào, cơ thể gắng gượng đứng vững cũng khẽ run rẩy, rõ ràng đã là trạng thái “cung đã hết tên”.
Còn bản thân cô, tuy cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng nhờ thể chất mạnh mẽ cộng thêm việc đã quen dần với chuyện bị thương trong trạm xe, nên Lộc Kim Triều vẫn thấy mình còn chịu đựng được.
Chỉ là, cái người vẫn luôn bám theo bọn họ - Chu Tử Mặc - rốt cuộc là thế nào? Cả hai đều không thể yên tâm.
Chu Tử Mặc… còn sống sao?
Dù là Lộc Kim Triều hay Tần Vãn, khả năng này đều quá thấp, thấp đến mức ngay khi nhìn thấy Chu Tử Mặc này, họ lập tức khẳng định: đây là thế thân.
Nhưng nếu là thế thân, vì sao khi hai người đã suy yếu đến thế, đối phương lại chẳng có hành động gì? Giết chóc là bản năng của quỷ, không ra tay bây giờ, thì tàu sắp đến rồi.
Tiếng còi tàu báo hiệu vào ga đã vang lên từ xa.
Nếu muốn động thủ, thì… chỉ có lúc này thôi.
Nhưng… Lộc Kim Triều quay sang nhìn, Chu Tử Mặc vẫn là dáng vẻ có chút ngốc nghếch ấy, thân thể thoải mái, như thể nhiệm vụ đã hoàn thành, chẳng hề có chút cảnh giác nào.
Thỉnh thoảng anh ta lại nhe răng nhăn nhó, đưa tay che vết thương, nhưng vừa chạm vào liền đau đớn đến hít ngược một hơi lạnh.
Nói sao nhỉ…
Trông “cảm giác người sống” vô cùng rõ rệt.
Anh ta cũng nhận ra sự cảnh giác của Tần Vãn và Lộc Kim Triều, nên không hề bắt chuyện, còn chủ động giữ khoảng cách, như muốn khiến họ an tâm.
Ngay cả khi ánh đèn đầu tàu đã xé toang bóng tối phía trước, đường ray đen ngòm bỗng xuất hiện dưới đất, Chu Tử Mặc vẫn không hề có dị thường nào.
Trên gương mặt Tần Vãn hiện lên vẻ hoài nghi, khó tin. Cô căng thẳng cực độ, ngón tay đặt chặt trên đồng hồ quả quýt, chỉ cần Chu Tử Mặc có chút dị động, cô sẽ lập tức mở nó ra, đảm bảo mình kịp sống sót bước lên tàu.
Còn Lộc Kim Triều nhìn bề ngoài dường như bình tĩnh, nhưng thực chất vẫn âm thầm quan sát không ngừng.
Ngay cả khi đoàn tàu đã chầm chậm tiến vào ga, rồi từ từ dừng lại trước mặt họ, ánh sáng ấm áp trong khoang xuyên qua cửa sổ chiếu xuống người, Chu Tử Mặc vẫn không làm gì cả.
Ngược lại, anh ta còn lộ vẻ mừng rỡ: “Thật tốt quá! Tàu cuối cùng cũng đến rồi! Chúng ta cuối cùng cũng chờ được rồi!”
Anh ta vui mừng quá đỗi, chỉ còn thiếu nước khóc òa lên.
Hoàn toàn là dáng vẻ hành khách may mắn sống sót.
Chỉ là… có hơi cường điệu quá?
Đến cấp bậc này, trải qua quá nhiều trạm xe, dù có hiểm cảnh cỡ nào, cũng chẳng ai còn rơi lệ kích động như lúc mới vào nghề nữa.
“Chẳng lẽ là vì não của Chu Tử Mặc bị quỷ chiếm đoạt nên giờ vẫn chưa trở lại?” Tần Vãn nghĩ.
“Hoặc là… anh ta vẫn còn bất thường.”
Ngay cả khi cửa tàu đã mở, nếu quỷ không ra tay thì bọn họ sẽ được trở lại tàu, Chu Tử Mặc cũng chỉ chăm chú nhìn cửa mở ra, chẳng buồn để ý đến Tần Vãn và Lộc Kim Triều.
Không những không tiến lại gần, anh ta còn tự mình lao thẳng tới cửa, sợ chậm một bước sẽ bị bỏ lại.
“…Chẳng lẽ thật sự là anh ta?” Tần Vãn cuối cùng cũng không kìm nổi lộ vẻ kinh ngạc.
Quỷ tuyệt đối không thể lên tàu - đây là thiết luật.
“Chúng ta cũng mau lên thôi.” Kinh ngạc thì kinh ngạc, giờ Tần Vãn chỉ muốn rời khỏi nơi gieo rắc ám ảnh này.
Lộc Kim Triều không nói gì, chỉ cau mày, trong mắt đầy nghi hoặc.
Rõ ràng, việc Chu Tử Mặc lên tàu hoàn toàn ngoài dự liệu.
Cô từng nghĩ đến vô số khả năng quỷ sẽ làm trong giai đoạn cuối cùng này, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng… chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cứ thế, họ lại trở về tàu?
Trong thoáng chốc, Lộc Kim Triều còn ngờ mình rơi vào ảo giác.
Nhưng con quỷ này không hề có năng lực tạo ảo giác.
Khi bàn chân bước lên tàu, Lộc Kim Triều mới thấy lòng mình thả lỏng, thân thể căng cứng cũng mềm nhũn.
Cô quay sang Tần Vãn: “Đừng vội chữa lành cơ thể.”
Tần Vãn hơi khựng lại, chợt nhớ đến giao dịch với Lộc Kim Triều:
“Nhưng phải nhanh lên, chỉ còn mười phút thôi.”
Lộc Kim Triều gật đầu.
Da sau lưng Tần Vãn đã chẳng dùng được nữa, nhưng trên người cô ấy vẫn còn vùng da nguyên vẹn. Mà trên tàu, cũng không cần lo lắng chuông ngân sẽ vượt thời hạn.
Tàu sẽ triệt để áp chế nó.
Tàu có thể biến đồ vật hành khách mang ra khỏi trạm thành vật phẩm linh dị, tự nhiên cũng có thể trấn áp mọi vật phẩm linh dị do nó biến hóa.
“Tàu…”
Ngay khi hai người vừa nhắc đến, giọng Chu Tử Mặc bỗng vang lên.
Cảm giác khác lạ trong lòng Lộc Kim Triều càng mạnh.
Tần Vãn cũng nhận ra có gì đó bất thường, cả hai đồng thời nhìn về phía Chu Tử Mặc.
Anh ta đi nhanh hơn họ hai bước, lúc này đứng phía trước, quay lưng lại, lẩm bẩm:
“Mình… đã lên rồi.”
Cửa tàu đang từ từ khép lại.
Tim Lộc Kim Triều chấn động, cô lập tức chạy tới trước, và nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng!
Ngũ quan Chu Tử Mặc, như kem giữa hè, đang nhanh chóng tan chảy.
Cái thứ khó có thể gọi là “miệng” kia vẫn vô thức lặp đi lặp lại:
“…tàu”
“Mình… lên…”
“…rồi”
Khi khe cửa cuối cùng khép lại, kèm tiếng “cạch” nhẹ, “Chu Tử Mặc” hóa thành một vũng m.á.u thịt nhầy nhụa. Ngay sau đó, sàn tàu như có cơ chế tự thanh lọc, vũng nhầy nhụa ấy dần biến mất.
Tần Vãn hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Cô không thể hiểu nổi.
“Đây là… cái gì? Chu Tử Mặc, anh ta… sao lại thế?” Vì kiệt sức đến cực điểm, vốn đã gần hôn mê, nay lại chứng kiến cảnh tượng này, não cô càng tê liệt.
Lộc Kim Triều hít sâu một hơi:
“Nó không phải Chu Tử Mặc.”
“Nó là thế thân.”
Tần Vãn càng không hiểu nổi:
“Thế thân… tại sao… không tấn công chúng ta?”
Giết chóc vốn là bản năng khắc sâu trong “gen” quỷ cơ mà.
“Không biết.” Lộc Kim Triều đáp, nhưng trong lòng lập tức nhớ lại một chuyện.
Lần đầu tiên cô vào trạm xe, cái trạm tên 【Gọi Ma】.
Khi tàu lăn bánh, cô đứng bên cửa sổ, tâm thần chấn động vì lần đầu trải qua, thì thấy một cảnh tượng khắc sâu trong ký ức đến tận nay.
Những kẻ bị quỷ nhập, nhìn cô đầy khát vọng… không đúng, là khát vọng nhìn theo đoàn tàu chở cô đi.
Sau này cô nghĩ, chúng… muốn lên tàu.
Bây giờ, thế thân của Chu Tử Mặc thậm chí còn áp chế bản năng g.i.ế.c chóc, chẳng làm gì cả, chỉ vội vã lao lên tàu! Điều này có ý nghĩa gì?
Quỷ… khát vọng được lên tàu, còn mãnh liệt hơn cả bản năng g.i.ế.c người?
Không đúng.
Không phải tất cả quỷ đều vậy.
【Mất Khống Chế】, 【Lò Mổ】, 【Nhà Tang Lễ】, 【Truyền Thừa】… những trạm đó, quỷ chưa từng thể hiện ra mặt này.
Khát vọng lên tàu, chỉ có những con quỷ có thể “nhập xác” hoặc “thế thân” làm người.
Hoặc có thể nói, chỉ những con quỷ có thể giả dạng làm “người” mới có thể đến gần tàu, mới nảy sinh khao khát mãnh liệt được bước lên nó.
Lộc Kim Triều đã rút ra kết luận khiến cô toàn thân lạnh toát.
