Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 171: Ngôi Nhà Ác Quỷ (15)

Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:18

Khi đi ngang qua phòng 302, Lộc Kim Triều không bước vào, nhưng cô lại mở cửa ra.

Đây là đường lui cô chuẩn bị sẵn, đề phòng chuyện cô định làm không thành công.

Cô đứng yên ở cuối hành lang, quay người lại quan sát ba người đồng đội đang đuổi theo phía sau.

Quy tắc viết rõ: 【Cấm chạy trong hành lang】. Nhưng cách di chuyển của quỷ đâu chỉ có “chạy”, vậy mà ba đồng đội của cô lại ngoan ngoãn đi bộ tiến lại gần.

Thậm chí tốc độ còn cố ý chậm rãi.

Bởi vì bọn chúng chẳng hề vội.

Trong mắt chúng, tình cảnh này đã là “vây rùa trong chậu” - con mồi trong tay.

Trong hành lang u ám, ba “người” di chuyển như một cây thước kẻ đang từng chút tiến đến vị trí cuối cùng. Khi cây thước chạm đến đích, cũng là lúc tử vong giáng xuống.

Lộc Kim Triều hít sâu vài hơi. Cô còn đang chờ, chờ ba kẻ đó tiến lại đủ gần. Ít nhất, phải dụ bọn chúng đi hết vào nhà vệ sinh - nơi không gian rộng rãi hơn, chứ không để bọn chúng canh giữ ngay cửa phòng 302.

Thực chất, ba con quỷ khoác da người này chẳng biết vì sao cô không vào phòng 302 để đổi không gian, lại chọn đi vào chỗ c.h.ế.t. Chúng hoàn toàn không “suy nghĩ”, chỉ biết men theo khí tức mà tiến lại gần.

Khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm mét, giữa người và quỷ chỉ còn một đoạn ngắn, “Thu” đã nhịn không nổi mà giơ tay lên, định xuyên qua không khí tóm lấy con mồi duy nhất trước mắt.

Áp lực tinh thần mà Lộc Kim Triều đang chịu lúc này vô cùng lớn.

Hành lang chật hẹp, ánh sáng mờ tối, tường vách bẩn thỉu, mùi hôi thối thoang thoảng trong không khí - tất cả như đang đè nén cô, huống chi lại thêm ba đồng đội với vẻ mặt quái dị kia.

Nhưng cô vẫn không hoảng. Dù tay không đeo lục lạc, nhịp tim cô vẫn đều đặn, chậm rãi.

Khi ba đồng đội bị cô dẫn dụ đi hết vào, chỉ còn cách cô một khoảng ngắn, Lộc Kim Triều dứt khoát xoay người, lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Không gian bên trong so với hành lang rộng rãi hơn, dễ xoay sở hơn, hơn nữa…

Lộc Kim Triều vừa chạy vào nhà vệ sinh bừa bộn, ánh mắt liền bắt trúng mục tiêu.

Cửa sổ!

Khác với phòng ở bị dán kín bằng báo, cửa sổ nhà vệ sinh rộng hơn, lại là kính, tuy lâu không lau chùi nên nhìn mờ mịt, nhưng vẫn còn ánh sáng xuyên vào, có thể mơ hồ thấy bóng dáng bên ngoài.

Trước khi lũ quỷ bước vào, Lộc Kim Triều quả quyết lao đến cửa sổ, giơ tay đ.ấ.m vỡ kính.

Mảnh kính vỡ cứa rách ngón tay, song không khiến m.á.u chảy nhiều.

Vết thương nhỏ nhặt này cô chẳng mảy may để ý. Thể chất hiện giờ của cô rất quái dị: rèn võ khiến cơ thể khỏe mạnh, hồi phục nhanh hơn thường nhân, còn xương quỷ lại làm giảm “hoạt tính” nào đó của m.á.u thịt.

Kỳ lạ là hai thứ ấy chẳng hề xung đột.

Kết quả, vết thương trên người cô không còn chí mạng như người thường, ít chảy máu, lại chóng lành.

Ngoài việc cơ thể hơi lạnh, tim đập chậm, hô hấp nhẹ, thì dường như chẳng có tác động xấu nào.

Giờ đây, cô phá vỡ kính, nhanh chóng dùng khuỷu tay hất sạch mảnh vỡ, hai tay nắm chặt khung cửa, bật người nhảy, thân thể thoát ra ngoài cửa sổ!

“Thông tin ghi là không được bước ra cửa chính của chung cư, tôi không đi cửa, đi cửa sổ chẳng phải được sao?”

Hơn nữa, cô cũng chẳng rời khỏi tòa nhà, chỉ là đi đường vòng.

Song Lộc Kim Triều vẫn chưa chắc cách này có hiệu nghiệm. Thế nên khi người vừa lộn ra ngoài, cô vẫn giữ tay không buông khung cửa.

Ngay sau đó, cảm giác quái dị giống hệt đêm qua khi rời phòng ập đến, chỉ khác là mãnh liệt hơn nhiều. Nếu kéo dài hai phút, e rằng cô sẽ hoàn toàn mất ý thức.

Có hiệu quả.

Xác nhận được điều đó, Lộc Kim Triều không chần chừ nữa, mũi chân chống vào khe gạch, ngón tay bám rãnh tường, dựa vào thân thể cường tráng mà nhanh chóng leo xuống trên mặt phẳng thẳng đứng.

Ngay ngày đầu, cô từng cùng vài “đồng đội” dò xét tòa chung cư, vị trí nhà vệ sinh là cố định, cửa sổ cũng vậy!

Chẳng bao lâu, dựa vào cảm giác, cô đến phía trên cửa sổ nhà vệ sinh tầng hai. Lộc Kim Triều buông tay, cơ thể rơi nhanh xuống, ngay lập tức nắm bắt khoảnh khắc ngắn ngủi, mười ngón siết chặt mép khung cửa sổ, dễ dàng chịu toàn bộ sức nặng và lực rơi!

“Tiểu Lộc!”

Cô nghe có tiếng gọi từ phía trên.

Lộc Kim Triều ngẩng đầu, cảnh tượng trước mắt khiến sống lưng cô lạnh buốt.

Ba “đồng đội” đồng loạt thò đầu ra khỏi cửa sổ nhà vệ sinh tầng ba, cúi mặt nhìn xuống. Miệng chúng mấp máy gọi tên cô, nhưng phần đầu vượt ra ngoài cửa sổ đã biến thành khô quắt, như bong bóng xì hơi, chỉ còn tấm da nhăn nheo phất phơ trong gió.

Ba gương mặt kinh tởm, quỷ dị ấy tựa hồ chẳng biết bản thân đang thành ra bộ dạng gì, vẫn cố chìa tay định chộp lấy Lộc Kim Triều. Nhưng vừa thò ra ngoài, cánh tay liền như bị rút sạch m.á.u thịt - hoặc vốn dĩ chẳng hề có - rồi rũ xuống, đập cái “bẹp” lên cửa sổ.

Bàn tay ấy bất lực cố với xuống, song chỉ có thể bám tường, vặn vẹo như giòi bò.

Chỉ còn ba cái đầu xẹp lép như bóng bay trôi trong không khí, gió thổi qua làm chúng xoắn lại dính chặt vào nhau.

Lộc Kim Triều mới nhìn thoáng đã rùng mình, vội ép gối, bật mạnh thân thể, “rầm” một tiếng, phá vỡ kính trước mặt, chen vào trong trước khi cơn choáng ngất ập đến.

“Rốt cuộc đó là cái gì…”

Dù đã không còn thấy, nhưng nỗi sợ do ba cái đầu ấy mang đến vẫn chưa hề phai nhạt. Nỗi sợ gần như xuất phát từ bản năng, chỉ cần liếc qua, làn da đã nổi gai ốc, ngay cả thân thể dị thường của Lộc Kim Triều cũng run rẩy.

Đã lâu lắm rồi, cô mới có phản ứng sinh lý dữ dội chỉ vì nhìn thấy thứ đáng sợ.

“Ba thứ kia tuyệt đối không đơn giản.”

Có điều, dường như có gì đó đang hạn chế chúng, khiến chúng chưa thể bộc lộ toàn bộ uy lực kinh khủng kia.

“Có lẽ, vì mình sớm vạch trần sự thật rằng bọn chúng không phải người?”

Nếu như không vạch trần, đến phút cuối có lẽ sẽ phải đối diện trực tiếp với hình thái khủng bố nhất của ba đồng đội này?

Chưa thể chắc chắn, nhưng cuối cùng Lộc Kim Triều đã hiểu, tại sao tấm da dê lại cho rằng cô chắc chắn sẽ c.h.ế.t.

Một người đơn độc đối phó ba con quỷ như thế, dẫu có không ít thủ đoạn giữ mạng, cô cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Hơn nữa, khác với lần trước rời hành lang, cảm giác quái dị lập tức biến mất khi quay về phòng, lần này từ cửa sổ ra ngoài tường lại khác - sức ép không hề tan biến dù cô đã quay trở lại trong nhà.

Áp lực này như đè thẳng vào tinh thần. Chỉ một chuyến ngắn ngủi, Lộc Kim Triều đã cảm thấy đầu óc nặng nề, nhận ra bản thân không thể ở ngoài lâu, dù không hề thực sự rời chung cư.

Cô không thể dựa vào cách này để sống sót cả một ngày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 171: Chương 171: Ngôi Nhà Ác Quỷ (15) | MonkeyD