Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 203: Di Truyền (9)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:27
Lộc Kim Triều nhớ lại ánh nhìn của người đàn bà “dẫn họa về Đông” trước khi rời khỏi từ đường.
Ngay từ lúc đó, có lẽ cô ta đã chuẩn bị sẵn màn kịch này rồi.
Trên khuôn mặt vẫn còn treo nụ cười xã giao, Lộc Kim Triều hơi lơ đãng nghĩ: Lạc Vũ mời cô đến đây, chẳng lẽ cũng chỉ để xem vở diễn này? Hay là… chính cô ta mới là người đạo diễn?
【Mày bị khiêu khích rồi.】
【Chỉ có kẻ bất tài mới bị kẻ yếu khiêu khích thôi!】
Tấm da dê châm chọc.
Lộc Kim Triều thấy mình thật vô tội — chẳng phải cô chưa từng đoán trước kết cục này. Cô sớm nhận ra ở Lạc Vũ, vị “đặc cấp” ấy, có chút “hứng thú khác thường” đối với mình, và cũng đoán được rằng tổ hợp yếu thế giữa cô và Thiên Lệ chắc chắn sẽ thu hút nguy hiểm.
Chỉ là — cô tưởng rằng những người bước vào đây ít nhiều cũng biết đến “Thuyết thanh tẩy tàu hỏa”: rằng những ai được Sân ga Tử vong chọn đều là người mà con tàu cho là có tiềm năng cực lớn.
Đặc biệt là khi các sân ga khác cũng đều có đặc cấp tiến vào, lại không phải là “sân ga cực đoan”, thì càng không thể không biết điều đó.
Hành khách bình thường không biết thì còn được, chứ với đặc cấp, đây chẳng phải chuyện giấu giếm gì.
Đã như vậy, chỉ có hai người bước vào, sân ga Vân Thành nhìn qua yếu thế nhất — thì không phải nên thận trọng hơn khi đối mặt sao?
Nếu là cô, cô nhất định sẽ làm vậy.
Cô sẽ nghĩ rằng — ắt hẳn có thứ gì đó đủ mạnh để bù đắp cho chênh lệch về nhân số, nên con tàu mới chỉ để hai hành khách cấp một tiến vào.
Và khi bản thân Lộc Kim Triều chính là một trong hai người đó, cô hiểu rằng — lợi thế ấy có lẽ không nằm ở việc đối phó quỷ, mà là đối phó người.
Tóm lại, dù là khiêu khích hay thử thăm dò, cũng đáng ra phải cẩn trọng hơn chứ?
Hai kẻ kia, hoàn toàn bị biến thành công cụ rồi.
Cô không nói lời nào, chỉ im lặng quan sát, để mọi chuyện diễn tiến tự nhiên.
【Câm Lặng】dán trên cổ tay trong, lắng nghe mạch đập của cô — yếu ớt đến mức dường như chẳng tồn tại.
Ai mới là người đứng sau kế hoạch này đây?
Lộc Kim Triều không bận tâm đến hai người trước mặt, mà chỉ suy nghĩ xem: kẻ điều khiển phía sau là ai.
Người đàn ông sau khi bị khích bác, đầu óc suy nghĩ mấy vòng, rồi đưa ra kết luận — so với nhóm có hai đặc cấp, rõ ràng người đang đơn độc như Lộc Kim Triều trông yếu hơn nhiều.
Như người ta vẫn nói, ở sân ga này chẳng ai “nói lý”, nên anh ta quay người, ánh mắt phẫn nộ nhìn Lộc Kim Triều:
“Ê, trả bài vị lại cho tao.”
Còn dám dùng chữ “trả” nữa cơ đấy.
Kẻ đầu tiên bị lời anh ta chọc giận, không phải Lộc Kim Triều — mà là tấm da dê và 【Tần Mộng】.
【Con người đúng là không biết xấu hổ!】
【Thế thì mày cũng trả xương quỷ lại cho tao đi.】
Lộc Kim Triều: “?”
Vừa c.h.ử.i loài người không biết xấu hổ, sau đã nhập vai theo kịch bản, hả?
Không giống kiểu ghê tởm của tấm da dê, 【Tần Mộng】 lập tức nhảy ra khỏi tay áo Lộc Kim Triều.
Ngay sau đó, cảnh tượng từng khiến cô kinh hãi trong sân ga lại tái hiện —
Lớp da quỷ của 【Tần Mộng】 bỗng trải rộng ra, như tấm vải liệm lao thẳng về phía người đàn ông với tốc độ mà con người không thể né tránh, trong tích tắc đã chạm vào da anh ta.
“Ch—”
Chữ còn chưa kịp thốt xong, chỉ một lần tiếp xúc, anh ta đã hoàn toàn không còn đường lui.
Trước đây, để tạm thời thoát khỏi Tần Mộng, Lộc Kim Triều từng phải dùng đến đạo cụ cấp Tử vong là chiếc đồng hồ bỏ túi.
Nhưng giờ đây, Tần Mộng đã không còn là một con quỷ, mà trở thành một phần trong mệnh cách của cô, thậm chí còn dùng xương quỷ — đạo cụ tử vong — làm cán trụ.
Muốn thoát khỏi nó, ít nhất cũng cần một đạo cụ tử vong khác, và còn phải có thể đối kháng linh dị với Lộc Kim Triều — người mang trong mình m.á.u quỷ, xương quỷ và làn da quỷ làm thành bóng da người.
Người đàn ông này, làm sao có cửa.
Có lẽ anh ta cũng biết Lộc Kim Triều không dễ chọc, nhưng so với hai người đặc cấp kia, anh ta vẫn chọn ra tay với “miếng mồi mềm” hơn.
【Tần Mộng】 có thể thu nhỏ lại thành một miếng da, cũng có thể trở lại dạng khí cầu da người che kín cả bầu trời.
Tay chân nó liên tục kéo dài, chỉ trong chưa đầy một giây đã bao trùm toàn bộ cơ thể người đàn ông.
Giống như lần Lộc Kim Triều từng trải qua — người đàn ông đang bị một sức mạnh vô hình nghiền ép từng tấc một.
Trong tầm nhìn của những người xung quanh, chỉ thấy anh ta bị bao bọc, nhưng bên trong, làn da anh ta đang tan chảy.
Nếu không ai cứu, nhiều nhất năm sáu giây nữa, mệnh cách của anh ta sẽ bị ăn mòn hoàn toàn, rồi bị cướp đi tính mạng.
Trên gương mặt Lộc Kim Triều vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nơi khóe mắt cong cong, tựa như vầng trăng đen sau khi bị ô nhiễm.
Vầng trăng ấy khẽ nhìn quanh, như đang hỏi:
Ai muốn cứu anh ta đây?
Không ai nhúc nhích.
Mọi ánh mắt đều đờ đẫn, do dự, quan sát — xem kết quả của màn “thử nghiệm” này.
Một luồng linh dị lực yếu ớt, giống như cú giãy c.h.ế.t, rơi lên người cô, có vẻ là năng lực khống chế nào đó.
Đáng tiếc, nó phải đi xuyên qua 【Câm Lặng】 mới tới được cô.
Mà khi m.á.u quỷ trong cơ thể cô khẽ lưu chuyển, sức mạnh kia lập tức bị hòa tan.
Lộc Kim Triều chỉ cảm thấy như có một con muỗi đậu lên người, chỉ hơi ngứa — chẳng gây được tổn thương nào thật sự.
Yếu ớt quá.
Đây là sự phản kháng của anh ta sao?
Thật… đáng tiếc.
Giây tiếp theo, từ khe hở của “tấm vải liệm” bao quanh người đàn ông, m.á.u bắt đầu trào ra như suối.
Tiếng rên rỉ méo mó vang lên trong cổ họng — âm thanh của kẻ cận kề cái c.h.ế.t, chẳng thể mở miệng kêu:
Rồi — phụt!
Như một quả mọng nước bị bóp nát giữa năm ngón tay.
Máu b.ắ.n tung tóe ra bốn phía.
【Tần Mộng】 truyền đến cảm giác thỏa mãn.
Vết nứt nhỏ hình thành khi nó va chạm với mệnh cách của người đàn ông cũng đã được chữa lành nhờ dòng sinh mệnh vừa bị nuốt.
Máu và cái c.h.ế.t — đang nuôi dưỡng nó.
Khi nó buông lỏng, thu lại thành hình bóng da người, tiếng chất lỏng và thịt vụn rơi lộp bộp xuống đất, ai nấy đều nhìn rõ kết cục của người đàn ông ấy —
—— một đống thịt nhão nhoẹt chẳng còn hình người.
Không da, không nội tạng nguyên vẹn, không xương hoàn chỉnh.
Mọi thứ cấu thành con người đều bị nghiền nát trong sức nặng khủng khiếp, hóa thành một vũng m.á.u thịt hỗn độn.
Lộc Kim Triều thoáng ngạc nhiên, dường như chính cô cũng không ngờ lại thành ra thế.
Rồi cô chớp mắt, khẽ nghiêng đầu, ánh nhìn rơi lên người phụ nữ “dẫn họa về Đông” kia.
Kẻ ngu ngốc dám ra tay với cô chỉ có anh ta thôi sao?
Tất nhiên là không.
Người bày mưu, kẻ hành động, và cả kẻ ngu bị lừa — tất cả đều đáng bị trừng phạt.
Lộc Kim Triều nghĩ, chuyện này rất cần thiết — để về sau cô có thể tập trung đối phó với quỷ, chứ không phải liên tục bị vướng vào những “rắc rối do người gây ra”.
Cô phải cho bọn họ một bài học — để những “đặc cấp” khác biết sợ, chứ không còn ngu ngốc mà thử thăm dò nữa.
Cảm nhận được tâm tình chủ nhân, 【Tần Mộng】bò ra từ cổ áo, chậm rãi leo lên má cô.
Nó như một hình xăm tinh xảo mà tà ác, con mắt trên đó khẽ xoay tròn — trong ánh nhìn hoảng loạn của người đàn bà kia, lại một lần nữa khóa chặt lấy cô ta.
