Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 254: Di Truyền (60)
Cập nhật lúc: 25/02/2026 17:11
Thái độ của tấm da dê thật sự rất vi diệu.
Đến bây giờ Lộc Kim Triều vẫn còn nhớ, tại sân ga 【Mất Khống Chế】 cô đã buộc phải thực hiện giao dịch với nó.
Khi đó, thái độ của tấm da dê không hề mang chút dẫn dụ như bây giờ, mà là sự cưỡng ép chắc nịch — không giao dịch thì đi c.h.ế.t.
Còn hiện tại, nó đang dụ dỗ, đang lừa cô tiến hành giao dịch.
Quả thật, nó không nói dối, nguy hiểm chưa biết kia đúng là khiến Lộc Kim Triều kinh hãi, nhưng thái độ của nó lại quá mức kỳ lạ.
Nó không hề thông minh. Những gì nó nói, Lộc Kim Triều nhìn qua là hiểu — tấm da dê cho rằng cô vẫn chưa bị dồn tới đường cùng.
Cô không đáp lời nó, chỉ nắm lấy bàn tay Thiên Lệ đưa tới, chậm rãi đứng dậy.
【Chuyện gì vậy?】
Đối mặt với câu hỏi, Lộc Kim Triều lắc đầu, tỏ ý mình cũng không rõ.
Cô đứng lên, tay đặt lên vai Thiên Lệ để giữ thăng bằng, đồng thời cẩn thận cảm nhận sự dị thường ở chân trái.
Không đau.
Rõ ràng đang đặt chân xuống đất, vậy mà bắp chân lại như hoàn toàn không tồn tại, không thể cung cấp bất kỳ điểm tựa nào cho cơ thể.
Giống như phần cẳng chân đang yên ổn mọc dưới đầu gối kia chỉ là ảo giác… là không khí.
Càng kỳ lạ hơn — những người khác không ai gặp tình trạng này, chỉ có mình cô xảy ra vấn đề.
Lộc Kim Triều biết, vận rủi đang tác quái. Nhưng vận rủi cũng không thể tự dưng sinh ra thứ gì, chắc chắn cô đã làm một việc nào đó dẫn tới hậu quả này.
Thiên Lệ dìu cô từng bước đi ra ngoài thôn. Trong đầu Lộc Kim Triều tỉ mỉ hồi tưởng toàn bộ hành động vừa rồi của mình, nhưng nghĩ thế nào đi nữa, những gì cô làm cũng chẳng khác những người khác.
Đi bộ.
Nhìn về phía trước.
Duy trì hoạt động sinh lý cơ bản của con người — thậm chí còn ít hơn nhiều so với các hành khách khác.
Nếu thật sự có hành vi nào chạm phải cấm kỵ, vậy thì tuyệt đối không thể chỉ có mình cô.
Lẽ nào đây là cấm kỵ chỉ nhằm vào một người?
Lộc Kim Triều cảm nhận được ánh mắt các hành khách thỉnh thoảng rơi lên người mình. Họ đang quan sát, cảnh giác, cũng đang suy nghĩ.
Nhưng không ai đưa ra được kết luận.
Do cẳng chân trá i“biến mất”, việc đi lại của cô trở nên khó khăn. Dù thể chất hiện tại đã vượt xa người thường, cô vẫn cần người đỡ mới đi bình thường được.
Cô không định mãi dựa vào Thiên Lệ. May mà ở vùng nông thôn này rất dễ kiếm một cành cây to vừa đủ làm gậy chống tạm thời.
Không cần quá cứng, chỉ cần một điểm tựa đơn giản, cô có thể dựa vào thể chất phi nhân loại hiện tại để lấy lại thăng bằng khi đi.
Thử đi thêm một đoạn, Lộc Kim Triều xác nhận chỉ cần cẩn thận là không ảnh hưởng tới việc đi lại — mỗi tội không thể chạy.
Nhưng còn chưa kịp thả lỏng, đột nhiên — cẳng chân trái vốn không có cảm giác bỗng xuất hiện xúc giác.
Đầu tiên là cảm giác tê tê như điện giật.
Sau đó… là cảm giác bị sợi tơ mảnh siết c.h.ặ.t.
Giây tiếp theo, sự đau đớn cùng tiếng chuông gió bên hông đồng thời vang lên.
Lộc Kim Triều cúi đầu.
Ống quần trái của cô như bị lưỡi d.a.o vô hình c.h.é.m qua, đứt lìa trong chớp mắt — rồi tới da thịt bị rạch toạc, m.á.u tươi điên cuồng trào ra theo vết cắt.
Chưa tới nửa giây — bộp một tiếng.
Nửa cẳng chân bị c.h.é.m đứt rơi xuống đất, giống hệt một khúc gỗ bị thợ mộc cưa phăng.
Máu tuôn như suối từ mặt cắt cực kỳ phẳng. Lộc Kim Triều kịp thời dùng m.á.u quỷ bịt vết thương, nếu không chỉ riêng lượng m.á.u mất cũng đủ lấy nửa cái mạng cô.
Trong mắt cô thoáng hiện kinh hãi.
Không phải vì t.a.i n.ạ.n đến quá nhanh.
Mà là — cô rõ ràng đã nhận ra bất thường, lập tức thử dùng 【Thế thân】… nhưng thất bại.
【Thế thân】 không có tác dụng!
Não Lộc Kim Triều hỗn loạn trong khoảnh khắc, nhưng ngay sau đó, điều cấm kỵ bị kích hoạt do chảy m.á.u lại thuận lợi được 【Thế thân】 gánh chịu.
Tại sao?
Chuông gió đã vang lên — đây rõ ràng là tập kích từ quỷ, vậy vì sao 【Thế thân】 lại không thể phòng ngự?
Cảm giác tê liệt ở cẳng chân trước đó… là báo hiệu trước khi bị tấn công?
Không thể phòng thủ… vậy nếu lần sau là đầu…
Nhưng — vì sao?
Rốt cuộc cô đã phạm phải điều cấm kỵ ở đâu?
Dường như nhận ra sự khó hiểu của cô, hoặc chỉ đơn giản muốn khiến cô tuyệt vọng hơn, tấm da dê “tốt bụng” ra giải thích.
【Do “suy nghĩ” đấy.】
【Suy nghĩ về cấm kỵ — chính là phạm phải cấm kỵ.】
【Vì nó quá mạnh, mỗi lần chỉ có một mục tiêu, hơn nữa lần tập kích đầu thường không chí mạng, nhưng sẽ càng lúc càng nghiêm trọng.】
【Vận rủi khiến mày bị nó nhắm trúng trước.】
【Trừ phi mày c.h.ế.t, nếu không nó sẽ không đổi mục tiêu.】
Nghe vậy, lòng Lộc Kim Triều trầm xuống.
Suy nghĩ về cấm kỵ… cũng là phạm cấm kỵ?
Đây chẳng phải ăn gian sao!
Trong sân ga, việc suy nghĩ quy tắc cấm kỵ của quỷ gần như là bản năng của mỗi hành khách — loại cấm kỵ này thật sự hợp lý à?
Vận rủi trên người dường như đã tan, nhưng với Lộc Kim Triều hiện tại, đó cũng không phải tin tốt.
Bởi thứ vận rủi gọi tới… đã nhìn chằm chằm vào cô rồi.
Nhưng dù đã hiểu vì sao mình phạm cấm kỵ, cô vẫn không thể lý giải tại sao phương thức tấn công ấy lại không thể phòng ngự.
Trong lúc suy nghĩ, cô chợt nhận ra một điểm bất thường.
Vì sao cô không cảm nhận được ánh mắt của những người khác?
Khi nãy chỉ mất cảm giác ở chân, các hành khách khác đã thường xuyên nhìn cô; còn bây giờ nửa cái chân rơi xuống đất, động tĩnh lớn như vậy, cô lại hoàn toàn không cảm nhận được ánh nhìn của ai.
Lộc Kim Triều ngẩng đầu nhìn quanh — đồng t.ử hơi co lại.
Đã xảy ra chuyện gì?
Ngoài cô ra, tất cả mọi người đều đang đờ đẫn nhìn xuống đất. Họ cũng dừng bước — có người dừng sớm, tụt lại sau đội, có người dừng muộn, còn miễn cưỡng đứng cạnh cô.
Nhưng tất cả đều im lặng, mơ hồ nhìn mặt đất, như rơi vào ảo giác.
Chỉ có cô thì không.
Không… hay là chỉ mình cô mới đang rơi vào ảo giác?
Trong chốc lát, Lộc Kim Triều cũng không phân biệt được.
Cô không hoảng loạn, mà lấy điện thoại nhanh ch.óng gõ một dòng chữ:
【Bọn họ bị sao vậy?】
Cô đang hỏi tấm da dê.
Các khớp ngón tay cầm điện thoại siết c.h.ặ.t hơn bình thường — cô đang căng thẳng. Cô không chắc mình hay người khác có vấn đề, nên dùng cách này để thử đ.á.n.h lạc hướng tấm da dê mà lấy câu trả lời.
【Mày còn rảnh quan tâm bọn nó à?】
Tấm da dê chế giễu.
Nhưng chính sự mỉa mai này lại khiến Lộc Kim Triều hơi thở phào.
Cô nhớ lần trước khi rơi vào ảo giác — trong đó không có tấm da dê, chỉ có con dê nhỏ; mà con dê nhỏ chính là tấm da dê, ngay cả trong ảo giác cũng dụ dỗ cô.
Vì vậy dù nơi này là ảo giác, câu trả lời của nó nhiều khả năng vẫn là phản hồi thật.
【Tại sao chỉ mình tao không sao? Mày đã làm gì bọn họ?】
Cô “ngây thơ” hỏi, tiện thể đổ tội.
Tấm da dê quả nhiên nổi giận.
【Tao á?】
【Tao đã làm gì bọn nó?】
【Tao muốn g.i.ế.c chúng cần gì dùng thủ đoạn hạ đẳng thế này!】
Nó gần như nhảy dựng.
【Mày không sao là vì sự tha thứ, vì lòng nhân từ của tao! Mày nên cảm kích mà dâng linh hồn mình cho tao mới phải!】
