Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 264: Nguyên Nhân Cái Chết
Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:00
Nghe xong lời Thẩm Nghệ, lòng Lộc Kim Triều khẽ trùng xuống.
Cô không thể chắc rằng mình sẽ không bao giờ rơi vào tình huống phải dùng đến “Được Ăn Cả Ngã Về Không”.
Nhưng… cô có thể gánh nổi cái giá đó không?
Điều gì đối với cô là quan trọng?
Rất nhiều.
Xung quanh là nhà ga, cha mẹ, di ngôn của Lâm Chiêu, cùng chân tướng của tấm da dê.
Người bạn thân nhất của cô - Lâm Lâm.
Ký ức, nhân cách, khát vọng sinh tồn và trí tuệ - tất cả những thứ cấu thành nên “Lộc Kim Triều”.
Những điều đó, với cô, đều vô cùng quan trọng.
Nhưng cô lại không thể xác định, đối với tấm vé, cái gì mới là “thứ quan trọng nhất của Lộc Kim Triều”.
Chỉ là…
Nếu sau khi dùng “Được Ăn Cả Ngã Về Không”, vật phẩm linh dị sẽ biến mất, vậy khi tấm da dê biến mất theo, linh hồn đã bị đem đi giao dịch của cô… có phải sẽ vĩnh viễn không thể lấy lại?
Sau khi mất đi một phần ba linh hồn, bề ngoài cô vẫn trông khá bình thường, nhưng từ đêm trọng thương ở nhà tang lễ, cô đã nhận ra — tấm da dê không chỉ lấy đi một phần ba linh hồn, mà còn “ở lại” bên trong cô.
Lần nhà ga này càng trực tiếp phơi bày điều đó: khi cướp đi linh hồn của cô, tấm da dê cũng chen mình vào.
Mối quan hệ giữa cô và tấm da dê lúc này giống như một mái nhà bị hỏng, bị chống đỡ bằng một cây cột chịu lực vốn không thuộc về nơi đó. Nếu tấm da dê biến mất, cây cột vừa gây ra hư hại, lại vừa miễn cưỡng duy trì cân bằng kia bị rút đi… hậu quả sẽ là gì?
Thoát khỏi tấm da dê dĩ nhiên là chuyện tốt, nhưng trước khi cô có cách lấy lại linh hồn, thứ quỷ quái này… vẫn nên ở bên cô thì hơn.
Hơn nữa, cô cũng không muốn mất đi mệnh cách, cũng như bộ xương quỷ - di vật mà cô còn chưa rõ có tác dụng gì khác.
Xem ra, cô cũng không gánh nổi cái giá của “Được Ăn Cả Ngã Về Không”.
“Bạch Phái, Lạc Vũ cũng cùng cô dùng ‘Được Ăn Cả Ngã Về Không’ à?”
“Ừ.”
Không tìm được sinh lộ, trong nhà ga t.ử vong… thì thật sự chỉ có thể chờ c.h.ế.t.
Đó là điều không thể tránh khỏi, họ chỉ có thể đ.á.n.h cược tất cả.
Vậy tại sao Lạc Vũ lại c.h.ế.t?
Sau khi xé vé, người ta sẽ hồi sinh, bước vào “sinh lộ”, khi đó nhà ga không còn đe dọa nữa, không phạm cấm kỵ thì quỷ cũng sẽ không g.i.ế.c được.
Vậy kẻ g.i.ế.c cô ta… chỉ còn có thể là con người?
Những lời tiếp theo của Thẩm Nghệ đã xác nhận suy đoán của Lộc Kim Triều.
“Ban đầu, sau khi dùng ‘Được Ăn Cả Ngã Về Không’, bọn tôi đều sống lại, cũng miễn nhiễm với cấm kỵ trong thôn.”
“Nhưng rất nhanh, dị thường xuất hiện.”
Nói đến đây, Thẩm Nghệ hỏi lại một câu: “Cô biết người phụ nữ đó là ai không?”
“Hạng Lương.” Lộc Kim Triều trả lời chắc chắn.
Xem ra cái c.h.ế.t của Lạc Vũ có liên quan đến hắn.
“Đúng vậy.” Thẩm Nghệ khẳng định: “Người phụ nữ đó… chính là Hạng Lương sống lại.”
“Hắn không muốn từ bỏ mệnh cách của mình, không muốn dùng ‘Được Ăn Cả Ngã Về Không’, hơn nữa mệnh cách của hắn đặc biệt, chắc chắn đã rút được loại thẻ kiểu ‘c.h.ế.t rồi sống lại’.”
“Lần hồi sinh này của hắn chỉ mất một phần vật phẩm linh dị, từ thân phận đặc cấp hạ xuống thành hành khách cấp một.”
“So với ‘Được Ăn Cả Ngã Về Không’, cái giá đó quá nhỏ.”
Trong giọng nói của Thẩm Nghệ không giấu nổi sự ghen tị: “Chỉ cần còn sống rời đi, thân phận đặc cấp… rồi cũng sẽ lấy lại được.”
Hạng Lương đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ cho nhà ga t.ử vong lần này.
Đáng tiếc, hắn không ngờ những chuẩn bị đó lại bị tiêu hao trước, mà trước đó, hắn còn phải đối mặt với tình cảnh tuyệt vọng hơn.
“Mất ‘Được Ăn Cả Ngã Về Không’, lại không tìm được sinh lộ, hắn đương nhiên không thể sống rời đi.”
“Dù chuẩn bị nhiều đến đâu, thậm chí có thể đã sớm gửi một phần vật phẩm quan trọng lên người người phụ nữ kia, nhưng cũng sẽ có lúc dùng hết.”
“Cho nên hắn c.h.ế.t… c.h.ế.t sau khi bọn tôi xé vé khoảng nửa phút.”
Lộc Kim Triều có chút khó hiểu, sao Thẩm Nghệ lại biết rõ đến vậy?
Nhưng ngay sau đó, lời của Thẩm Nghệ đã giải thích tất cả.
“Tôi không tận mắt thấy hắn c.h.ế.t. Những điều này… là tôi suy luận ra sau khi rời đi. Bởi vì đúng nửa phút sau khi chúng tôi dùng ‘Được Ăn Cả Ngã Về Không’, trên người Lạc Vũ rơi xuống một tấm thẻ.”
“Tấm thẻ đó ghi—”
【Đồng Quy Vô Tận】
Đó không phải thẻ thật, mà là mệnh cách của Hạng Lương.
“Đó là sự trả thù của hắn.”
Thẩm Nghệ cảm khái: “Cô nên thấy may vì mình không phải đặc cấp. Hạng Lương đã dùng thẻ đó lên Lạc Vũ — so với cô, hắn càng muốn kéo thêm một đặc cấp xuống nước.”
“Lạc Vũ…” Thẩm Nghệ gọi tên cô ấy, tiếc nuối thở dài: “Vận may của cô ấy thực sự quá kém.”
“Chỉ vì Hạng Lương c.h.ế.t muộn hơn nửa phút… mà cô ấy cũng đã xé vé rồi.”
Nếu hắn c.h.ế.t sớm hơn một chút, cũng không đến mức kéo theo Lạc Vũ cùng c.h.ế.t.
“Chỉ có thể nói là nhân quả đã định. Ngay từ khoảnh khắc cô ấy quyết định g.i.ế.c Hạng Lương, cái c.h.ế.t của cô ấy… đã được viết sẵn.”
Lộc Kim Triều không bình luận câu này.
Cô không tin lắm vào định mệnh, cô tin vào việc do người làm và “nhổ cỏ phải nhổ tận gốc”. Cô cũng không thể đ.á.n.h giá Lạc Vũ, vì cô không phải là cô ấy.
“Những gì cô muốn biết… là vậy đó.”
Nói xong, Thẩm Nghệ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ngoài cửa sổ, trên đường phố của thế giới hiện thực, dòng người tấp nập, náo nhiệt vô cùng — nơi đây là nhân gian.
Nhưng cô biết, nếu mình xuống xe bước vào dòng người, dù có làm ra những hành động lố bịch như một tên hề… cũng sẽ không ai để ý, không ai chủ động nhìn cô.
Cô đã trở thành một cô hồn du đãng giữa nhân gian.
Lộc Kim Triều làm theo ước định, nói cho cô biết cách mình và Thiên Lệ rời đi, cũng không giấu chuyện gia phả.
“Lại là gia phả sao…” Thẩm Nghệ cười khổ. Nếu là cách khác, có lẽ cô còn không đến mức không cam lòng như vậy — nhưng lại là gia phả.
Cô cũng không nghĩ thêm nữa. Thời cũng là mệnh — cầm gia phả mà không nhìn ra sinh lộ, đó chính là số của cô.
Cuộc gọi kết thúc, Lộc Kim Triều cũng trở về nhà.
Cô đặt mọi thứ xuống, tắm rửa, rồi xử lý sơ ba phần nguyên liệu làm bóng da, sau đó mới thả lỏng toàn thân, cuộn mình vào sofa.
Ngồi thẫn thờ khoảng nửa tiếng, tinh thần mệt mỏi quá độ của cô mới dịu đi đôi chút. Một khi thả lỏng, bộ não như bị gỉ sét cũng bắt đầu hoạt động lại.
Lúc này cô mới nhớ ra điều gì đó, với tư thế có chút kỳ quặc, cô thò tay vào túi, móc tấm da dê ra.
“Sao mày không có động tĩnh gì vậy?”
Cái thứ quỷ quái này… hôm nay yên tĩnh hơi quá rồi thì phải?
Tấm da dê không phản ứng.
Lộc Kim Triều dùng hai ngón tay kẹp nó, lắc lắc giữa không trung: “C.h.ế.t rồi à?”
【Đừng làm phiền tao.】
Ồ, còn nổi nóng nữa cơ.
Lộc Kim Triều không tức giận, thậm chí còn cười híp mắt hỏi: “Sao thế? Tâm trạng kém vậy à? Nói tao nghe thử xem?”
Nói ra để cô vui một chút.
【…】
【Nói với mày thì có ích gì, mày cũng không giúp được tao.】
Trong đầu Lộc Kim Triều hiện lên một dấu hỏi.
Câu trả lời này… không đúng lắm nhỉ?
Lúc này, chẳng phải tấm da dê nên nổi giận, rồi cãi nhau với cô mới đúng sao?
Cô nhìn mảnh da dê cũ kỹ cỡ lòng bàn tay, có chút khó hiểu.
Thật sự tuột mood… đến vậy rồi à?
