Quy Tắc Quái Đàm, Tôi Và Quỷ Dị Là Người Một Nhà - Chương 160: Ký Ức Của Thần Thụ, Vòng Lặp Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 08/02/2026 16:20
Ngay khi Y Nguyệt Phù tưởng rằng cậu ta đã đ.á.n.h mất chính mình.
"Bốp!"
Trình Hựu Nhất tự tát mạnh vào mặt mình một cái, sau đó vừa xoa mặt vừa nói: "Vừa rồi bị sao thế nhỉ? Vậy mà lại muốn phản bội lão đại! Tôi đâu phải loại người đó!"
Lục Tùy An đứng bên cạnh nhìn, ném cho Y Nguyệt Phù một ánh mắt đắc ý, mang theo cảm giác như "con trai nhà mình đã trưởng thành".
Y Nguyệt Phù cảm thấy mất hứng, phua tay: "Vẫn không được, mị hoặc không sướng bằng g.i.ế.c người, quả nhiên không hợp với ta."
"Tách."
Một cái b.úng tay vang lên, Trình Hựu Nhất ngã lăn ra đất.
Hai u linh hiện ra, khiêng Trình Hựu Nhất vào trong nhà.
Ánh mắt Lục Tùy An rơi vào Mạc Từ Nhạc đang ở trong thân cây: "Khi nào cô ấy mới tỉnh?"
"Cái này ta không biết." Y Nguyệt Phù vươn vai: "Mệt quá, sử dụng sức mạnh quỷ dị quá độ quả nhiên rất tốn sức, ta đi ngủ đây."
Lục Tùy An tìm một chỗ ngồi xuống, canh giữ bên cạnh Mạc Từ Nhạc.
Sinh mệnh đằng đẵng khiến hắn không cảm nhận được sự trôi qua của thời gian, nhưng những bí ẩn trên người Mạc Từ Nhạc từ sau khi Hồi tố ngày càng nhiều, thậm chí ngay cả hắn cũng không cách nào thăm dò được dù chỉ một chút.
Mà lúc này, Mạc Từ Nhạc trong giấc mộng lại một lần nữa biến thành trạng thái linh hồn.
Cô đi theo một người phụ nữ có ngoại hình giống hệt mình.
Nơi bước vào là cổng lớn hoàng cung, giống như trước khi ngất xỉu, cửa ra vào nằm ngổn ngang đầy x.á.c c.h.ế.t.
Có bình dân, có người hầu hoàng cung, có kỵ sĩ.
Đi sâu vào bên trong, bắt đầu xuất hiện x.á.c c.h.ế.t của quý tộc.
Thi thể của những quý tộc này mặc lễ phục hoa lệ, nhưng đầu lại bị đập nát bấy, hoàn toàn không phân biệt được là ai.
Có thể thấy người ra tay căm hận đến mức nào.
Suốt dọc đường đi đến Lưu Ly Thủy Viện, nơi này tốt hơn những chỗ trước đó khá nhiều, được bảo vệ bởi một l.ồ.ng kính trong suốt.
"Mạc Từ Nhạc" khẽ nâng tay, l.ồ.ng kính vỡ tan, cô chậm rãi bước vào.
Trong đình nghỉ mát của khu vườn, có một bé gái đang nằm sấp.
Đứa bé này có ngoại hình hoàn toàn là Y Nguyệt Phù lúc nhỏ.
"Mạc Từ Nhạc" ngồi xổm xuống trước mặt Y Nguyệt Phù nhỏ: "Em có sợ không?"
Trên mặt Y Nguyệt Phù nhỏ đầm đìa nước mắt, nhìn người lạ mặt này: "Chị cũng đến để g.i.ế.c em sao?"
"Mạc Từ Nhạc" xoa đầu cô bé, kéo người từ dưới đất đứng dậy: "Không phải, chị không giống bọn họ. Em có muốn trở thành người giống như chị không?"
Y Nguyệt Phù nhỏ dường như không hiểu, nghiêng đầu.
"Trở thành người giống như chị, ở nơi này sẽ không ai dám bắt nạt em nữa. Nhưng em cũng phải trả giá, vĩnh viễn bảo vệ Petra."
"Được ạ!" Y Nguyệt Phù nhỏ vỗ tay: "Em đồng ý! Em đồng ý ở lại Petra, em muốn vĩnh viễn bảo vệ Lưu Ly Thủy Viện!"
"Cầm lấy cái này, trồng ở đây, hãy nhớ kỹ sứ mệnh của em."
Sau đó, là cảnh Y Nguyệt Phù canh giữ hạt giống lớn lên, cho đến khi nó biến thành Thần thụ.
Tình cờ nhận được sức mạnh từ Thần thụ, cô ta bắt đầu thử hồi sinh những người đã c.h.ế.t. Ban đầu chỉ có thể hồi sinh một người, về sau ngày càng nhiều, cho đến khi Petra khôi phục lại dáng vẻ trước kia.
Nhưng Petra cũng trở thành một trong những phó bản của thế giới Quái Đàm, mà Y Nguyệt Phù sở hữu Thần thụ đã trở thành quỷ dị cấp Cao trung.
Mạc Từ Nhạc không hiểu đây là gì, cũng không rõ tại sao người kia lại có ngoại hình giống hệt mình, rõ ràng cô không có đoạn ký ức đó, cũng chưa từng đến Petra.
Hào quang của Thần thụ lan tỏa, thu hút Mạc Từ Nhạc ở trạng thái linh hồn đến gần.
Vừa đưa tay chạm vào Thần thụ, một lực hút mạnh mẽ trực tiếp hút Mạc Từ Nhạc vào trong, hòa làm một với Thần thụ.
Tỉnh lại lần nữa, Mạc Từ Nhạc phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường lớn trong phủ đệ Bá tước Agamech.
Bên gối là một tờ giấy dày mạ vàng.
Trên đó viết quy tắc gợi ý.
Mạc Từ Nhạc lập tức nhìn sang thiệp mời trên bàn trà.
Thiệp mời vũ hội Petra.
Đây rõ ràng là chuyện đã từng trải qua, tại sao lại lặp lại lần nữa?
Mạc Từ Nhạc gọi Lục Tùy An ra, lắc lư tấm thiệp mời trong tay: "Lục Tùy An, chuyện này là sao? Hồi tố thời gian à?"
"Không phải Hồi tố, thưa chủ nhân."
"Tại sao lại lặp lại chuyện trước đó?"
"Chủ nhân, nếu không thể thông quan phó bản này, thì sẽ cứ lặp lại chuyện trước đó mãi. Hơn nữa, sẽ nhốt tất cả mọi người ở lại đây."
Âm thanh điện t.ử đã lâu không gặp vang lên vào lúc này.
[Trải qua bạo loạn bình dân.]
[Thăm dò ký ức Thần thụ.]
[Độ khám phá cốt truyện: 60.]
Điều này ngược lại giúp Mạc Từ Nhạc nghĩ ra một chút thông tin thông quan, liên quan đến Sòng bạc Ái Ca, Viện điều dưỡng Petra, bệnh truyền nhiễm, bạo loạn bình dân.
Người canh giữ ở cửa là Lệ Mộc Ti, nhìn thấy Mạc Từ Nhạc liền khẽ cúi người: "Công tước đại nhân."
"Thay lễ phục đi." Mạc Từ Nhạc nói xong, đi trước vào phòng để quần áo.
Lần này không cần người khác đề cử, Mạc Từ Nhạc chọn một bộ lễ phục đơn giản, khiêm tốn.
Phối màu xanh lục đậm ghép với trắng tinh, kiểu dáng đơn giản, vô cùng hợp ý Mạc Từ Nhạc.
Có kinh nghiệm từ trước, dưới sự giúp đỡ của Lệ Mộc Ti, Mạc Từ Nhạc rất nhanh đã mặc xong lễ phục.
Cầm theo chiếc quạt xếp rỗng ruột lần trước.
Lệ Mộc Ti hỏi: "Công tước đại nhân, bây giờ ngài đến hoàng cung sao?"
"Ừ."
Mạc Từ Nhạc đi thẳng ra cổng lớn, cái đầu của Orphie vẫn còn đặt trên bàn, điều này khiến Mạc Từ Nhạc xác định, những người đã c.h.ế.t trước đó sẽ không sống lại trong lần luân hồi mới này.
Mà thân phận của Lệ Mộc Ti cũng không hề thay đổi.
Có điều Đa Lạp thì Lệ Mộc Ti nói trong phủ không có người này.
Có kinh nghiệm lần trước, lần này sau khi Mạc Từ Nhạc đến hoàng cung thì tỏ ra như cá gặp nước, giống như đã tới đây rất nhiều lần.
Lục Tùy An xuất hiện sau khi Mạc Từ Nhạc tiến vào hoàng cung, để tránh hiềm nghi, hai người không đi cùng nhau.
Đại sảnh vũ hội đã có không ít người đến, lần này ở cửa không bị chậm trễ, Mạc Từ Nhạc đến khá sớm, hơn nữa màu sắc lễ phục trầm, ngược lại không thu hút sự chú ý của ai.
Đi dạo một vòng quanh đại sảnh, Mạc Từ Nhạc chọn một vị trí đối diện cổng lớn ngồi xuống chờ đợi.
Người xuất hiện đầu tiên là Tống Vấn Huyền.
Anh ta mặc bộ lễ phục giống hệt trước đó, nhìn đông nhìn tây bước vào đại sảnh.
Khi chạm mắt với Mạc Từ Nhạc, anh ta vui vẻ đi về phía cô.
"Tiểu Mạc! Đúng là cô rồi! Vừa nãy tôi còn tưởng mình nhìn nhầm!"
Những lời nói y hệt trước đó khiến Mạc Từ Nhạc xác định, các Thử luyện giả khác không có ký ức về phó bản luân hồi.
"Ngồi xuống đợi rồi nói." Mạc Từ Nhạc khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.
Tống Vấn Huyền ngồi xuống hỏi: "Nói cái gì? Cô tìm được quy tắc thông quan nhanh vậy sao?"
"Ừ." Ánh mắt Mạc Từ Nhạc nhìn chằm chằm ra cổng lớn: "Đợi thêm chút nữa, còn một người."
Chẳng bao lâu sau, Trình Hựu Nhất đã đi vào.
Giống như đi ăn trộm, bộ đồ kỵ sĩ kia khiến cậu ta cả người không được tự nhiên.
Lần này vị trí của Mạc Từ Nhạc rất dễ thấy, Trình Hựu Nhất lập tức nhìn thấy cô, vui vẻ rảo bước về phía Mạc Từ Nhạc.
Bỏ qua quá trình hàn huyên, Mạc Từ Nhạc ngắn gọn súc tích nói lại ngôn ngữ quạt cho hai người một lần nữa, sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm ra cổng lớn.
Tống Vấn Huyền thấy biểu cảm này của cô, tò mò hỏi: "Còn người đến nữa sao? Đúng rồi, Tiểu Mạc, sao cô biết tôi cũng ở phó bản này thế?"
Mạc Từ Nhạc nhấp một ngụm rượu sâm panh: "Chuyện này nói sau, còn một nhân vật quan trọng nữa, nhưng là cư dân bản địa trong phó bản."
Hai người thấy vẻ mặt Mạc Từ Nhạc nghiêm túc, cũng không dám làm phiền, quay sang nói nhỏ với nhau.
Mạc Từ Nhạc nhìn người đang đi vào từ cổng lớn, nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống bàn: "Đến rồi."
