Quy Tắc Quái Đàm, Tôi Và Quỷ Dị Là Người Một Nhà - Chương 322: Thời Đại Thành, Vòng Lặp Cầu Thang Vô Tận
Cập nhật lúc: 08/02/2026 18:45
Mạc Từ Nhạc liếc nhìn anh một cái đầy kỳ quái: “Không cần đâu, chỗ tôi ở gần đây lắm.”
Lục Tùy An lại kiên quyết muốn đưa: “Là một quý ông, sao có thể để con gái đi đường đêm một mình chứ?”
Tần Du Lạc tay xách đồ ăn gói mang về, cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Cô ấy mà là con gái cái gì? Gặp phải người khác, không phải lo cho cô ấy, mà nên lo cho người ta thì hơn.”
“Tuy anh là Quỷ dị, nhưng tôi vẫn phải nói một câu, đối với con gái phải lịch thiệp.”
Mạc Từ Nhạc ngạc nhiên trong giây lát: “Tôi nghe Giang Lưu Bạch bảo anh ít nói lắm mà, tối nay gặp mặt mới thấy lời đồn lừa người.”
Lục Tùy An cười: “Bởi vì có người bảo tôi phải nói chuyện đàng hoàng, bớt lệ khí đi.”
Dưới ánh trăng, mi mắt Lục Tùy An m.ô.n.g lung như ảo ảnh không thực, một thân áo đen quần đen dường như muốn hòa làm một với màn đêm, làn da trắng quá mức khiến anh trông càng thêm hư ảo.
Tần Du Lạc trực tiếp chui về Quỷ dị ốc.
Tần Du Lạc im lặng bấy lâu nay lại hoạt bát trở lại, tuy cậu ta không nói, nhưng Mạc Từ Nhạc có thể cảm nhận được, cậu ta cũng đang vui mừng vì sự trở về của Lục Tùy An.
Cuối cùng, Mạc Từ Nhạc không lay chuyển được Lục Tùy An, đành để anh đưa mình về.
Lục Tùy An dừng lại ở cửa: “Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai gặp.”
“Ừ, mai gặp.”
Về muộn, Trình Hựu Nhất đã ngủ rồi, nhưng trong phòng khách vẫn để lại một ngọn đèn bàn, không đến mức tối om.
Một đêm ngon giấc.
Ngày hôm sau, sau khi hẹn giờ với Lục Tùy An, Mạc Từ Nhạc để lại một tờ giấy nhắn báo cho Trình Hựu Nhất biết mình đi phó bản, rồi rời đi.
Trình Hựu Nhất ngủ sớm dậy sớm, không có ở trong biệt thự nhỏ.
Mạc Từ Nhạc thay một bộ đồ gọn nhẹ, đi thẳng đến Sinh Môn.
Lục Tùy An vẫn như cũ, một thân áo đen quần đen.
Sau khi chào hỏi đơn giản, hai người cùng đi đến Sinh Môn, chờ đợi gợi ý hiện lên.
[Kiên định nhận thức.]
Xem xong, hai người trực tiếp bước vào Sinh Môn.
[Chào mừng đến với Thời Đại Thành.]
[Số lượng Thử luyện giả: 100 người.]
[Độ khó: ⭐⭐⭐⭐.]
Đứng vững lại, Mạc Từ Nhạc bắt đầu quan sát môi trường xung quanh.
Đây là một trung tâm thương mại lớn, thông qua biển chỉ dẫn biết được hiện tại đang ở tầng 6. Có ba cách để xuống lầu: thang máy, cầu thang bộ, thang cuốn.
Xung quanh đèn đuốc sáng trưng, không thấy Thử luyện giả nào khác, có lẽ vì địa điểm khởi đầu của mọi người khác nhau.
Lúc này, màn hình lớn ở giữa trung tâm thương mại sáng lên.
Trung tâm thương mại có cấu trúc hình tròn, ở giữa hoàn toàn rỗng, từ lan can có thể nhìn thấy mặt đất ở giữa tầng 1. Đồng hồ đếm ngược hiển thị trên cái màn hình lớn hình vuông treo lơ lửng ở khoảng không đó.
Màn hình vuông chia làm bốn mặt, hướng về các phía khác nhau, đảm bảo tối đa việc mọi phương vị đều có thể nhìn thấy.
Màn hình sáng lên, xuất hiện một người phụ nữ tóc đen dài thẳng, tướng mạo sang trọng, mặc âu phục, tay cầm micro.
Nụ cười cứng ngắc hệt như Vân Trung, giống như một chương trình được cài đặt sẵn.
“Chào mừng quý khách đến với Thời Đại Thành, tôi là người hướng dẫn trò chơi lần này, Trầm Ngọc. Để mọi người làm quen với quy tắc trò chơi, xin mời tất cả mọi người tập trung tại đại sảnh tầng 1 trước khi đồng hồ đếm ngược kết thúc.
Nhắc lại một lần nữa, xin mời tất cả mọi người tập trung tại đại sảnh tầng 1 trước khi đồng hồ đếm ngược kết thúc.
Nếu quá giờ, hậu quả tự chịu. Cảm ơn sự hợp tác của quý vị, chúc quý vị chơi vui vẻ.”
Sau khi nói xong lời mở đầu, trên màn hình, Trầm Ngọc biến mất, thay vào đó là đồng hồ đếm ngược 10 phút.
Nền màn hình màu đỏ, số đếm ngược màu trắng, khiến cho cả một vòng lan can kính đều bị nhuộm đỏ, bầu không khí lập tức trở nên âm gian.
Quả nhiên xui xẻo!
Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Mạc Từ Nhạc.
Hiện tại họ đang ở tầng 6, nhưng nơi tập trung lại là tầng 1.
Lục Tùy An không có phản ứng gì lớn, chỉ hỏi: “Đi thang cuốn hay thang bộ?”
Thang máy bị loại trừ.
Nếu thang máy xảy ra vấn đề gì, đến lúc đó lơ lửng giữa chừng, muốn cứu vãn cũng không có cơ hội.
Mạc Từ Nhạc suy nghĩ một chút, đi về phía cầu thang bộ: “Thang bộ đi.”
Xuống lầu không mệt bằng leo lầu, nhưng xét về độ an toàn, ít nhất cũng an toàn hơn thang cuốn một chút xíu.
Hai người cùng đi vào buồng thang bộ, sải bước nhanh xuống dưới.
Bây giờ mới chỉ bắt đầu, cần phải bảo toàn thể lực.
Cho nên cả hai đều không chọn chạy, mà là đi nhanh. Thời gian mười phút, nếu không có gì bất trắc thì hoàn toàn đủ dùng.
Một đường đi xuống, không gặp Thử luyện giả hay thứ gì kỳ quái.
Tốc độ của Lục Tùy An dần chậm lại, cuối cùng dừng hẳn bước chân: “Không ổn, chúng ta đã đi lâu như vậy rồi, nhưng vẫn đang ở tầng 3.”
Mạc Từ Nhạc đương nhiên cũng để ý đến vấn đề này. Vừa nãy vẫn bình thường, nhưng từ khi đến tầng 3, đi xuống tiếp vẫn là tầng 3, lặp lại hai lần, rơi vào vòng tuần hoàn.
Khi hai người dừng lại, tiếng bước chân vang lên.
Mấy nam nữ từ trên lầu đi xuống, chỉ có điều, những người này thấy hai người không động đậy cũng không nói gì, cứ thế cắm đầu chạy tiếp xuống dưới.
Vừa hay, đám người này có thể làm chuột bạch kiểm tra xem có phải vòng lặp hay không.
Hai người đứng nguyên tại chỗ, đợi một lát, tiếng bước chân lại vang lên.
Từ bên trên đi xuống, vẫn là đám người vừa rồi.
Lần này, đám người đó cũng phát hiện ra điều bất thường.
“Chuyện gì thế này? Sao vẫn ở đây?”
“Không đúng, vừa nãy bọn họ ở bên trên mà?”
“Này! Các người vẫn luôn đứng ở đây à?”
Mạc Từ Nhạc nhướng mày trả lời: “Đúng vậy, chúng tôi không di chuyển.”
Sắc mặt đám người kia thay đổi kịch liệt.
Một kẻ dẫn đầu chạy ngược lên trên: “Đi lên trên thử xem có thoát được không.”
Tình huống này, trong phó bản không hiếm gặp.
Được gọi là ‘Quỷ đả tường’.
Một số loại Quỷ đả tường trong phó bản chỉ cần đi ngược hướng là có thể thoát ra.
Cho nên muốn xuống lầu thì phải đi lên trên.
Chỉ có điều, Mạc Từ Nhạc và Lục Tùy An đều không nhúc nhích.
Cô gái ở cuối hàng hỏi: “Hai người không đi à? Đi cùng chúng tôi đi, không còn nhiều thời gian nữa đâu.”
“Không đi.” Mạc Từ Nhạc lắc đầu.
Lục Tùy An thì đang quan sát những thứ trong buồng thang bộ, ví dụ như tay vịn và bậc thang.
Mạc Từ Nhạc hỏi: “Anh biết Quỷ đả tường không?”
“Biết.” Lục Tùy An không ngẩng đầu trả lời: “Hai cách, một là chạy ngược hướng, hai là tìm vật chống đỡ của Quỷ đả tường rồi phá hủy nó. Đã có người thử nghiệm cách thứ nhất cho chúng ta rồi, vậy thì tranh thủ xem có tìm được vật chống đỡ không.”
Quỷ đả tường không phải là năng lực của Quỷ dị, nên cần một vật làm trung gian để duy trì vòng lặp.
Lục Tùy An nói rất chi tiết, có thể coi là đáp án tiêu chuẩn rồi.
Mạc Từ Nhạc không nói gì, cùng anh tìm kiếm vật chống đỡ.
“Cộp cộp cộp ”
Tiếng bước chân hỗn loạn rất nhanh truyền đến, là từ bên dưới vọng lên.
Hai người cùng nhìn xuống dưới cầu thang, đám người vừa rồi lại từ bên dưới chạy lên.
Vậy là, cách thứ nhất không có tác dụng ở đây.
Nhưng vật chống đỡ cũng chưa tìm thấy, thời gian cấp bách, không thể thong thả tìm kiếm như bình thường được.
Mạc Từ Nhạc quyết đoán nói: “Qua thang cuốn.”
Cùng Lục Tùy An rảo bước ra khỏi buồng thang bộ, chạy về phía thang cuốn.
Đám người kia cũng bám sát phía sau.
Rõ ràng, họ cũng chẳng còn cách nào khác để thoát khỏi cái Quỷ đả tường này.
Cả đám đứng trên thang cuốn đi xuống, vòng một vòng, tiếp tục đổi thang cuốn đi xuống.
Nhưng xung quanh chẳng có chút thay đổi nào.
Quỷ đả tường vẫn tiếp tục!
Thang cuốn cũng bị!
