Quy Tắc Quái Đàm, Tôi Và Quỷ Dị Là Người Một Nhà - Chương 74: Vạch Trần Kẻ Phản Bội Và Sự Thật Bị Che Giấu
Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:36
Mạc Từ Nhạc lại không nhanh không chậm nói: “Chút tâm tư đó của cô, giấu quả thực rất kỹ, nhưng mà, vẫn vội vàng quá.”
“Tâm tư gì? Tôi không hiểu cô đang nói gì.” Tiểu Phỉ bĩu môi tủi thân nói.
Hồ Đệ nhìn không nổi nữa, hét lên một câu: “Không hiểu thì cô chạy cái gì! Lạy ông tôi ở bụi này.”
“Các người muốn bắt tôi, đương nhiên tôi sợ rồi, phải chạy chứ!”
Mạc Từ Nhạc lại chẳng hề để ý: “Không cần vội vàng ngụy biện, tôi phân tích đơn giản động cơ của cô nhé.
Cô vào phó bản một mình, cho nên từ đầu đến giờ cô đều tỏ ra yếu đuối, bởi vì dự tính ban đầu của cô chính là quy tắc sinh tồn tuyệt đối.
Tôi đoán cô hẳn là đã đạt được thỏa thuận nào đó với quỷ dị, cô dẫn dụ Thử luyện giả vi phạm quy tắc, để quỷ dị trừng phạt Thử luyện giả, chỉ cần cuối cùng còn lại một mình cô, thì cô có thể dễ dàng vượt qua phó bản.
Còn quỷ dị, thì có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Thử luyện giả ở mức độ tối đa.
Tuy không biết cô đàm phán với quỷ dị thế nào, nhưng trong bốn con quỷ dị, tôi đoán cô chắc là quen biết con quỷ biết tấn công tinh thần kia.
Tối hôm qua nó đến tìm cô, nhưng cô sợ sự việc bại lộ nên không dám gặp mặt nó.
Tôi đoán, hai Thử luyện giả kia đi tìm trợ lý cũng là tác phẩm của cô, cô biết quỷ dị muốn đi lấy quy tắc thông quan, dẫn dụ hai người đó đi nộp mạng, chỉ là, cô không ngờ chúng tôi cũng đột nhiên đuổi theo.
Hôm qua quỷ da người tìm thấy nhóm Giang Lưu Bạch, còn chúng tôi từ đầu đến cuối đều an toàn, hẳn cũng là tác phẩm của cô.
Cô ẩn nấp trong chúng tôi, mục đích là để báo tin cho quỷ dị.
Không biết tôi nói như vậy, cô có hiểu không?”
Nghe xong lời Mạc Từ Nhạc, ánh mắt mọi người nhìn Tiểu Phỉ đều thay đổi.
Tiểu Phỉ giãy giụa vài cái, không thoát được, chỉ đành ngụy biện: “Những thứ này đều là do cô đoán mò! Tôi hoàn toàn không có! Tôi còn dẫn các người tìm thấy cái xác quỷ dị cuối cùng!”
“Ừ.” Mạc Từ Nhạc gật đầu: “Nói đến đây, chính là sơ hở lớn nhất của cô.
Con đường đó cỏ mọc um tùm, rõ ràng không có dấu vết người đi qua, nhưng cô lại biết đường đi, lúc đó tôi còn tưởng cô may mắn.
Nhưng sau đó cô chạy lâu như vậy, ba con quỷ dị đều không ra tay với cô, tôi đoán cô cố ý đi gặp mặt chúng rồi chứ gì?”
“Cô! Cô nói bậy!” Tim Tiểu Phỉ đập như sấm, trán toát mồ hôi lạnh.
“Tiện! Nhân!”
Hồ Đệ lao thẳng tới, tát liên tiếp hai cái thật mạnh vào mặt Tiểu Phỉ.
Má Tiểu Phỉ sưng vù lên nhanh ch.óng, dấu ngón tay hiện rõ mồn một, đủ thấy Hồ Đệ ra tay mạnh cỡ nào.
“Ha ha ha ha.” Tiểu Phỉ đột nhiên cười quái dị: “Cô biết thì đã sao? Hả! Các người đều biết thì đã sao? Các người dám g.i.ế.c tôi không? Quỷ dị không g.i.ế.c tôi, các người cũng không thể g.i.ế.c, cuối cùng các người thiên tân vạn khổ thông quan, chẳng phải vẫn phải đưa tôi ra ngoài sao?”
Câu nói này thành công khiến tất cả mọi người đều im lặng.
Tiểu Phỉ nói không sai, trong phó bản, quả thực không thể g.i.ế.c cô ta.
Nhưng điều này cũng nằm trong tính toán của Mạc Từ Nhạc.
“Tôi thừa nhận cô có chút thông minh vặt, nhưng không nhiều.” Mạc Từ Nhạc ra hiệu cho Trình Hựu Nhất: “Mang cô ta theo, vào Quan Âm Tự, thả mồi đợi cá.”
“Ý gì? Hả! Cô có ý gì?”
Tiểu Phỉ la lối om sòm, nhưng không ai để ý đến cô ta.
Vì sự không hợp tác của Tiểu Phỉ, Trình Hựu Nhất trực tiếp lôi xềnh xệch cô ta vào trong, giày cũng rơi mất một chiếc.
Mọi người lần lượt tiến vào, đi vào Quan Âm Tự, đi thẳng đến chính điện.
Giữa chính điện, sừng sững một bức tượng Quan Âm lớn, ngồi xếp bằng, mắt rủ xuống, hai tay bắt ấn, bên dưới là một bàn thờ lớn và ba tấm đệm quỳ.
Ba đĩa trái cây đặt trên bàn đã khô héo.
Kỳ lạ là, bức tượng Quan Âm lớn này lại được làm bằng đất sét.
Mạc Từ Nhạc lần đầu tiên đến chính điện, đi một vòng, phía sau tượng Quan Âm là một bức tượng Tống T.ử Quan Âm bằng bạch ngọc nhỏ, đặt trong l.ồ.ng kính, thần thái động tác tinh tế tỉ mỉ.
Xem xong, cô mới quay lại phía trước.
Tiểu Phỉ như con cá c.h.ế.t bị Trình Hựu Nhất ấn xuống đất, hiện tại cũng không la lối nữa.
Mạc Từ Nhạc ngồi xổm trước mặt cô ta: “Nói đi, cô liên lạc với quỷ dị bằng cách nào?”
Tiểu Phỉ không có phản ứng gì, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ.
Mạc Từ Nhạc không nhanh không chậm đe dọa: “Không nói cũng không sao, chúng tôi quả thực không g.i.ế.c được cô, nhưng mà, c.h.ặ.t t.a.y c.h.ặ.t c.h.â.n thì vẫn làm được. Đó là tàn tật suốt đời đấy, cho dù cô ra ngoài rồi, những phó bản sau này còn có thể nhẹ nhàng như vậy không?”
Nghe giọng điệu Mạc Từ Nhạc nhẹ nhàng, dường như chẳng hề bận tâm.
Trình Hựu Nhất cũng phối hợp nói: “Tuy tôi không thèm ra tay với phụ nữ, nhưng nếu là lệnh của lão đại, thì tôi cũng sẽ thực hiện.”
Hồ Đệ cười lạnh bên cạnh: “Cho dù bọn họ không đ.á.n.h phụ nữ, cũng có tôi, đối với loại trà xanh c.h.ế.t tiệt như cô, tôi sẽ không nương tay đâu.”
Mấy người kẻ tung người hứng, thành công khiến Tiểu Phỉ tin là thật.
Thấy lông mi cô ta run rẩy, Mạc Từ Nhạc thêm dầu vào lửa: “Cô chắc chắn vẫn không nói? Vậy chúng tôi ném cô ở đây đấy, đợi chúng tôi đi rồi, một mình cô sẽ vi phạm quy tắc một người không vào miếu.”
“Tôi không biết.” Giọng Tiểu Phỉ lí nhí.
“Còn không nói thật!” Hồ Đệ quát lên.
Mạc Từ Nhạc lại đưa ngón tay lên môi: “Suỵt, Hồ Đệ, đừng ồn ào trước tượng Quan Âm.”
“Hừ.” Hồ Đệ hừ một tiếng, quay mặt đi.
“Khoan đã, tượng Quan Âm thay đổi rồi.” Tống Vấn Huyền đột nhiên nói.
Mọi người vội nhìn vào tượng Quan Âm, nhưng cảm thấy không khác gì lúc trước.
Mạc Từ Nhạc quan sát kỹ một chút, gật đầu: “Đúng là thay đổi một chút, mắt sắp mở ra rồi.”
Dứt lời, Mạc Từ Nhạc lập tức vòng ra phía sau.
Tượng Tống T.ử Quan Âm bằng bạch ngọc phía sau không có chút thay đổi nào, Mạc Từ Nhạc vái lạy tượng Tống T.ử Quan Âm, rồi trực tiếp đưa tay di chuyển nó.
Một tờ giấy ghi chú dán sau tượng Quan Âm ở chính điện, vừa khéo bị tượng Tống T.ử Quan Âm che khuất.
Mạc Từ Nhạc lấy tờ giấy xuống, trên đó chỉ có một câu ngắn gọn.
Mặt trước màu đen: Gợi ý bản thể quỷ dị.
Mặt sau màu đỏ:
[Sự thật không nằm ở đây.]
“Sao lại ở đây?” Kim Thủy có chút kinh ngạc.
Mạc Từ Nhạc đưa tờ giấy cho những người khác truyền tay nhau xem: “Trong chùa, người bình thường sẽ không động vào tượng Phật, tôi nghĩ lúc các người đến tìm cũng không động vào tượng Quan Âm. Xác của quỷ da người, hẳn là đã được đắp vào bên trong tượng Quan Âm này.”
Cho nên, Thử luyện giả lạc đàn kia không phát hiện ra quy tắc, nhưng lại kích hoạt quỷ da người.
Bởi vì anh ta vừa vào chính điện, đã được tính là nhìn thấy x.á.c c.h.ế.t.
“Vậy câu này có ý gì? Trong Quan Âm Tự không có sự thật sao?” Trình Hựu Nhất hỏi.
Mạc Từ Nhạc không nhanh không chậm nói: “Đừng vội, sắp biết rồi.”
Bên ngoài gió lớn nổi lên, thổi khiến mọi người có chút bất an.
“Ha ha ha ha ”
“Hê hê hê ”
Một tràng cười lanh lảnh vang lên, nghe như giọng thiếu nữ trẻ tuổi, ở nơi như thế này, vô cùng quỷ dị.
“Đến rồi.” Mạc Từ Nhạc bất động thanh sắc lấy “Ảnh gia đình” ra, nắm trong tay, mắt nhìn chằm chằm ra cửa.
Vừa rồi cô đã xem qua, chính điện này chỉ có một lối vào, phía sau đều bị bịt kín.
Những người khác cũng vội vàng chuyển hướng, tránh xa cửa ra vào.
Tiểu Phỉ thì trườn về phía cửa, bò trên mặt đất như một con sâu, hưng phấn hét lớn: “Tôi ở đây! Mau đến cứu tôi! Tôi ở đây! Những người này đều ở đây! Mau đến!”
Chỉ là, hiện tại mọi người đều không rảnh để ý đến cô ta.
