Quy Tắc Quái Đàm, Tôi Và Quỷ Dị Là Người Một Nhà - Chương 76: Đảo Bồng Lai: Ngôi Làng Của Những Tục Lệ Cổ Hủ
Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:37
[Những điều du khách cần biết khi đến đảo Bồng Lai:]
[1. Dân đảo thân thể cường tráng, sẽ không xuất hiện tình trạng ngủ li bì, nếu phát hiện có người ban ngày ngủ mãi không dậy, xin hãy lập tức tìm Thần Bà, bà ấy sẽ giải quyết vấn đề này.]
[2. Nếu bạn gặp một người ăn mặc rách rưới, có thể thử giao tiếp với người đó, người đó là người giữ đảo, lời nói của người đó là đáng tin.]
[3. Trên đường nghe thấy âm thanh kỳ lạ, xin hãy lập tức rời khỏi phạm vi có thể nghe thấy âm thanh. (Nằm rạp xuống đất! Đừng chạy! Nằm rạp xuống đất! Đừng chạy!)]
[4. Bạn không phải dân đảo, cho nên đừng đến gần giếng.]
[5. Đảo Bồng Lai hoan nghênh các vị du khách đến tham quan, để duy trì cuộc sống của dân đảo, xin hãy tham quan văn minh, đừng phá hoại bất kỳ danh lam thắng cảnh nào trong đảo.]
[6. Xin nhất định phải tuân thủ phong tục của đảo Bồng Lai.]
[7. Xin hãy trở về nhà khách trước khi mặt trời lặn.]
[8. Các điểm tham quan đảo Bồng Lai như sau: Thôn Trong Đảo Quan Âm Tự Giếng Thượng Sơn Rừng Táo Bãi Biển Cát.]
Quy tắc số 3 xuất hiện mâu thuẫn, chỉ là, câu phía sau màu đỏ tươi, giống như được viết bằng m.á.u tươi vậy.
Dựa vào gợi ý Sinh Môn “Hắc t.ử hồng sinh”, mọi người đều tin tưởng nửa câu sau hơn.
“Thật xin lỗi, không biết các vị đến nhanh như vậy.” Một giọng nói già nua vang lên.
Mọi người nhìn theo hướng phát ra tiếng nói.
Người nói là một bà lão tóc bạc phơ, ăn mặc giản dị, mặt đầy nếp nhăn, mí mắt sụp xuống, trông có vẻ không có tinh thần gì.
Bà lão tiếp tục nói: “Tôi là trưởng thôn của Thôn Trong Đảo, bây giờ đưa các vị đến nhà khách, bình thường tôi cứ ở nhà thôi, có việc gì có thể đến tìm tôi.”
Nói xong, trưởng thôn liền lảo đảo đi vào trong thôn.
Mọi người lúc này mới phát hiện, trưởng thôn có tục bó chân, đôi “tam thốn kim liên” chỉ to bằng bàn tay chống đỡ cơ thể bà ta, đi đứng run rẩy như sắp ngã bất cứ lúc nào, hai tay chắp sau lưng, dường như đã quen với cách đi lại như vậy.
Trưởng thôn giơ bàn tay gầy guộc lên, chỉ về phía xa: “Đây là nhà ăn, phía trước là nhà khách rồi, đây là chìa khóa cổng lớn nhà khách, phòng ốc bên trong các vị cứ tùy ý ở.”
Mạc Từ Nhạc nhìn chiếc chìa khóa bình thường trong tay, nhìn bà lão mặt mày tươi cười, trong lòng có một cảm giác kỳ quái không nói nên lời.
La Vũ Vi đi theo bên cạnh trưởng thôn, tò mò hỏi: “Trưởng thôn, người trong thôn đều bó chân sao?”
Trưởng thôn liếc nhìn cô ta một cái, ánh mắt rơi xuống chân La Vũ Vi, lạnh lùng nói một câu: “Phụ nữ chân to không dễ lấy chồng đâu, nhưng nếu cô không sợ đau, nguyện ý cắt bỏ phần thừa đi, vẫn có người đàn ông tốt bụng nguyện ý lấy cô đấy.”
“Ha ha, vậy sao.” La Vũ Vi cười gượng hai tiếng.
“Đúng rồi, hai ngày nữa, trong thôn có tiệc cưới, tất cả mọi người đều sẽ tham gia, đến lúc đó nhà ăn không mở cơm, các vị cũng có thể đến góp vui.”
Nói xong, trưởng thôn liền lảo đảo quay người rời đi.
Mọi người cầm chìa khóa đều đi vào nhà khách.
Nhà khách này rất cũ kỹ, nhưng được dọn dẹp khá sạch sẽ, tổng cộng cũng chỉ có mười mấy phòng, các phòng đều giống nhau, đặt hai chiếc giường đơn và phòng vệ sinh riêng.
Có người hai người một phòng, có người một người một phòng.
Để cẩn thận, Mạc Từ Nhạc đề nghị mọi người hai người một phòng.
Tống Vấn Huyền và Trình Hựu Nhất đương nhiên ở cùng nhau.
Giang Lưu Bạch đột nhiên nảy ra ý tưởng sán lại gần Bùi Trầm Mộc: “Tôi với anh một phòng nhé.”
Bùi Trầm Mộc có chút ghét bỏ: “Cảm ơn, nhưng tôi quen ở một mình rồi.”
“Đông người có cái chiếu ứng mà!”
Vì Giang Lưu Bạch bám riết không tha, Bùi Trầm Mộc từ chối không được, đành phải đồng ý.
Hồ Đệ nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chọn Kim Thủy.
“Tôi và Kim Thủy một phòng! Đội trưởng Mạc tự có quỷ dị, cũng không tiện ở cùng tôi.”
Cả nhóm tìm những phòng liền kề rồi ai nấy vào phòng nấy.
Mạc Từ Nhạc vào phòng xong liền kiểm tra kỹ một lượt, xác định không có thứ gì kỳ lạ mới ngồi xuống giường nghỉ ngơi.
Đến giờ cơm trưa, các Thử luyện giả đều tốp năm tốp ba rủ nhau đi về phía nhà ăn.
Nhà ăn cũng chỉ là một ngôi nhà màu xanh lớn hơn một chút, một đại thẩm cầm muôi đang múc thức ăn cho Thử luyện giả.
Nhân lúc lấy thức ăn, Mạc Từ Nhạc chủ động bắt chuyện với đại thẩm.
“Thẩm ơi, sao nhà ở đây đều là màu xanh vậy ạ?”
Đại thẩm cúi đầu, trả lời như lẽ đương nhiên: “Trong rừng có dã thú, nhà màu xanh có thể tránh được sự tấn công của dã thú.”
“Vậy trong thôn có nơi nào không cho du khách đến không ạ? Chúng cháu lần đầu đến, sợ đi lung tung gây phiền phức cho mọi người.”
Có lẽ do Mạc Từ Nhạc nói chuyện chân thành, đại thẩm nhìn cô thêm một cái, lại múc thêm một muôi thịt lớn vào khay cơm của Mạc Từ Nhạc.
“Không có kiêng kỵ gì đâu, nếu các cháu không biết đi đâu, thì đến Quan Âm Tự thắp hương trước đi, mùng một, ngày rằm chúng ta đều đến Quan Âm Tự lạy Quan Âm đấy.”
“Cảm ơn thẩm ạ.”
Xong xuôi, Mạc Từ Nhạc bưng khay cơm ngồi cùng bàn tròn lớn với những người khác.
Trong phòng ngoài hai cái bàn tròn ra thì còn lại toàn là bàn vuông.
Bọn họ đông người, một cái bàn tròn là vừa đẹp.
“Ăn xong chúng ta đi đâu trước?” Giang Lưu Bạch hỏi.
Mạc Từ Nhạc kể lại cuộc đối thoại với đại thẩm vừa rồi: “Đến Quan Âm Tự xem trước đi.”
“Hả? Còn đến Quan Âm Tự à.” Hồ Đệ nghe đến Quan Âm Tự là rùng mình một cái.
Dù sao thì trước đó ở phó bản “Phòng Livestream Bồng Lai”, mỗi lần đến Quan Âm Tự là y như rằng không có chuyện tốt, lần nào đi lần nấy c.h.ế.t người, lại còn lần nào cũng gặp quỷ dị, đã không thể dùng từ xui xẻo để hình dung nữa rồi.
Phó bản “Phòng Livestream Bồng Lai” hẳn là được tạo ra dựa trên đảo Bồng Lai, cho nên vị trí không có gì khác biệt lớn.
Đường đến Quan Âm Tự mọi người đều biết.
Tuy nhiên, Quan Âm Tự lần này lớn hơn không ít, còn có dân làng ra ra vào vào, đa phần đều là phụ nữ.
Mấy người vào Quan Âm Tự, trong chính điện không có ai.
Thờ một bức tượng Quan Âm bằng đất sét rất lớn, không khác gì cái đã thấy trước đó.
Phía sau lại không có tượng Tống T.ử Quan Âm bằng bạch ngọc.
Hơn nữa, phía sau chính điện còn có một cánh cửa nhỏ, có thể thông thẳng ra hậu viện.
Từ cửa nhỏ đi ra, có một bà lão đang giặt quần áo.
Bà lão đó cũng giống trưởng thôn, bó chân, giặt xong bưng chậu quần áo đi lại khó khăn.
Trình Hựu Nhất bước vài bước tới, đón lấy cái chậu từ tay bà lão, nhiệt tình nói: “Cụ ơi, để cháu giúp cụ nhé.”
“Cảm ơn nhé, cảm ơn.” Bà lão liên tục cảm ơn.
Dẫn Trình Hựu Nhất đi về phía chỗ phơi quần áo, những người còn lại đều đi theo sau.
Khi đi ngang qua thiền phòng, Mạc Từ Nhạc chú ý thấy có một gian thiền phòng đóng cửa, trước cửa còn có một cô gái trẻ canh gác, trông khoảng mười mấy tuổi.
Thấy mọi người đi xa, Mạc Từ Nhạc đi về phía thiền phòng.
Cô gái lập tức giơ tay ngăn lại: “Khoan đã! Khoan đã!”
Mạc Từ Nhạc đứng lại tại chỗ, đợi cô gái đi tới.
Phụ nữ ở đảo Bồng Lai này bất kể tuổi tác đều bó chân, nên cô gái đi không nhanh.
Chỉ mười mấy bước chân, trán đã lấm tấm mồ hôi.
Cô gái chậm chạp đi về phía Mạc Từ Nhạc, chìa tay ra: “Giấy phép.”
“Giấy phép gì?”
Cô gái chống nạnh trừng mắt: “Giấy phép của trưởng thôn ấy! Cô muốn gặp Tỉnh Nữ thì phải có giấy phép mới được! Hơn nữa, đàn ông không được vào! Tỉnh Nữ không được gặp đàn ông.”
Tỉnh Nữ?
Mạc Từ Nhạc nén sự tò mò trong lòng, bịa đại một lý do hỏi: “Tôi nghe nói sắp có người kết hôn, nên đi loanh quanh xem thử, trong thôn không thấy nhà nào chuẩn bị tiệc cưới cả.”
