Quy Tắc Quái Đàm, Tôi Và Quỷ Dị Là Người Một Nhà - Chương 83: Người Thủ Hộ Đảo Và Lời Nhắn Từ Bóng Tối
Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:39
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng người lướt qua, hoàn toàn không nhìn rõ là ai.
“Đuổi theo!” Mạc Từ Nhạc hô một câu, dẫn đầu đuổi theo.
Những người khác bám sát phía sau.
Lý Phượng ngẩn ngơ đứng tại chỗ không nhúc nhích.
La Vũ Vi cũng không vội đuổi theo, nhìn cô ta: “Sao cô không đi?”
“Tôi, vừa nãy tôi chạy mệt rồi, giờ chạy không nổi nữa.” Ánh mắt Lý Phượng lảng tránh, dường như có chút sợ hãi.
“Cô đang sợ tôi?” La Vũ Vi nhìn chằm chằm vào cô ta.
Lý Phượng vội vàng lắc đầu: “Không có! Tuyệt đối không có!”
“Cô, có phải, biết cái gì không?”
Dưới sự ép hỏi của La Vũ Vi, Lý Phượng đã bắt đầu run rẩy không ngừng, chân mềm nhũn ngồi phịch xuống đất, cổ họng không phát ra tiếng, chỉ biết lắc đầu.
Bên kia.
Nhóm Mạc Từ Nhạc đuổi theo mãi không kịp, mắt thấy sắp mất dấu.
“Lục Tùy An! Chặn hắn lại!”
Bất đắc dĩ, Mạc Từ Nhạc đành để Lục Tùy An ra tay.
Nhận được lệnh, tốc độ của Lục Tùy An tăng vọt, mắt thường có thể thấy khoảng cách với kẻ bỏ chạy phía trước được rút ngắn ngay lập tức.
Cuối cùng, tại phía sau một ngôi nhà hẻo lánh trong Thôn Trong Đảo, anh đã chặn được người.
Mọi người thở hồng hộc đuổi tới nơi, chỉ thấy Lục Tùy An đang xách một người đàn ông trung niên quần áo vá chằng vá đụp, tóc tai như cỏ khô rũ rượi trên đỉnh đầu.
Bị Lục Tùy An xách một cánh tay, cả người gã đứng xiêu vẹo, vai cao vai thấp, giày còn rơi mất một chiếc.
Vừa thấy đông người vây quanh mình, người đàn ông trung niên xua tay lia lịa: “Đừng đ.á.n.h tôi, đừng đ.á.n.h tôi, đừng đ.á.n.h tôi.”
Trình Hựu Nhất hừ một tiếng: “Ông làm cái gì thế? Chạy cái gì mà chạy?”
“Không có, không có.” Người đàn ông trung niên ngập ngừng, tay không ngừng cạy góc áo, xem ra tinh thần không được bình thường cho lắm.
Mạc Từ Nhạc lấy lại hơi, hỏi: “Ông là người giữ đảo sao?”
Quy tắc số 2 có nhắc đến người giữ đảo, ở Thôn Trong Đảo gặp bao nhiêu dân đảo, cũng chỉ có người trước mắt này là giống nhất.
[2. Nếu bạn gặp một người quần áo rách rưới, có thể thử giao tiếp với anh ta, anh ta là người giữ đảo, lời nói của anh ta là đáng tin.]
“A, đúng đúng đúng.” Người giữ đảo gật đầu lia lịa, rụt cổ lại, không dám nhìn mọi người.
“Ông nhìn thấy chúng tôi, chạy cái gì?” Bùi Trầm Mộc hỏi.
Người giữ đảo giãy giụa biên độ nhỏ, dường như bị xách không thoải mái, đi đi lại lại cũng chỉ có một câu.
“Đừng đ.á.n.h tôi, đừng đ.á.n.h tôi, đừng đ.á.n.h tôi.”
Hồ Đệ tính tình có chút nóng nảy: “Ai đ.á.n.h ông chứ? Ông ngoan ngoãn trả lời câu hỏi, chúng tôi sẽ không đ.á.n.h ông!”
“Lục Tùy An, anh thả ông ta ra trước đi.” Mạc Từ Nhạc ngăn Hồ Đệ lại, khẽ lắc đầu với cô, rồi dịu giọng hỏi: “Chúng tôi sẽ không đ.á.n.h ông, ông nói cho tôi biết trước, tại sao lại chạy, được không?”
Lục Tùy An nghe lời buông tay, đứng sang bên cạnh Mạc Từ Nhạc.
Người giữ đảo thấy Mạc Từ Nhạc không có ác ý, mới thành thật trả lời: “Thần Bà nói, không cho tôi gặp các người, bà ta nói các người rất hung dữ, hay đ.á.n.h người. Tôi sợ, nên chạy.”
Mọi người nhìn nhau, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Mạc Từ Nhạc tiếp tục hỏi: “Ông đừng sợ, chúng tôi sẽ không làm hại ông, ông có biết Điền An không?”
Người giữ đảo gật đầu.
Mạc Từ Nhạc hỏi từng bước: “Vậy ông có thể dẫn chúng tôi đi tìm anh ta không?”
“Tôi lâu lắm không gặp anh ta rồi, nhưng tôi biết chỗ anh ta ở!”
Có sự giúp đỡ của người giữ đảo, cả nhóm cuối cùng cũng có được chút manh mối.
“Chính là chỗ này, tôi, tôi đi đây, Thần Bà nhìn thấy tôi ở cùng các người, sẽ phạt tôi mất.” Người giữ đảo vâng vâng dạ dạ.
Mạc Từ Nhạc khẽ gật đầu: “Cảm ơn ông.”
Nhìn người giữ đảo rời đi xong, Mạc Từ Nhạc mới thu hồi tầm mắt, nhìn về phía ngôi nhà tồi tàn ngay trước mặt.
Cửa không đóng c.h.ặ.t, treo lủng lẳng như sắp rụng, khắp nơi phủ một lớp bụi, dáng vẻ như đã lâu không có người ở.
Để cẩn thận, mọi người vẫn lấy quỷ khí của mình ra nắm trong tay, đề phòng bất trắc.
Mạc Từ Nhạc nhẹ nhàng đẩy cửa ra, không đi vào, trong nhà tối om như mực, ánh nắng chỉ có thể rơi trên ngưỡng cửa, không chiếu vào được bên trong chút nào.
Hơi lạnh lại từ trong bóng tối đó thốc ra.
Mọi người đều không nhịn được mà rùng mình một cái.
Trình Hựu Nhất xoa xoa cánh tay hỏi: “Chúng ta phải vào sao? Tôi cảm thấy có chút không ổn.”
Trực giác mách bảo Mạc Từ Nhạc, không thể vào.
Nhưng Mạc Từ Nhạc lại không muốn bỏ qua manh mối này, đứng ở cửa suy tư.
Giang Lưu Bạch bước lên vài bước, xung phong nhận việc: “Để tôi cho.”
Dứt lời, anh đứng ở cửa, hét lớn vào trong bóng tối: “Chúng tôi không phải dân đảo! Chúng tôi đến để điều tra chân tướng! Anh có biết Tỉnh Nữ không? Chúng tôi đã đi gặp Tỉnh Nữ, cô ấy nhờ chúng tôi đến tìm anh!”
“Vút ”
Một sợi dây thừng từ trong bóng tối vô tận bay ra, trói c.h.ặ.t vào eo Giang Lưu Bạch, trực tiếp kéo tuột anh vào trong nhà.
Cánh cửa lung lay sắp rụng cũng ‘rầm’ một tiếng đóng lại.
Kim Thủy và Hồ Đệ có chút cuống, chạy lên hai bước, bị Trình Hựu Nhất cản lại.
Mạc Từ Nhạc thì nhìn về phía Bùi Trầm Mộc, người sau nhún vai với cô tỏ vẻ không quan tâm.
Phương pháp vừa rồi của Giang Lưu Bạch không phải Mạc Từ Nhạc chưa từng nghĩ tới, nhưng cũng đoán được bất kể là ai nói câu này, đều sẽ bị kéo vào trong nhà, rõ ràng Bùi Trầm Mộc cũng nghĩ đến, chỉ là đều không muốn làm chim đầu đàn.
Trong nhà từ sau khi Giang Lưu Bạch bị kéo vào thì không có chút động tĩnh nào.
Trong lúc mọi người chờ đợi ở cửa, Tống Vấn Huyền đột nhiên nói: “Ơ? Sao La Vũ Vi và Lý Phượng đều không có ở đây?”
Hồ Đệ hừ một tiếng: “Chắc chắn là sợ rồi chứ gì.”
Mạc Từ Nhạc không nói gì, chỉ ra hiệu bằng mắt cho Tống Vấn Huyền, hai người tránh xa đám đông, trao đổi với nhau.
“Buổi sáng đã xảy ra chuyện gì?”
Tống Vấn Huyền kể lại chi tiết không sót một chữ, đắc ý khoanh tay: “La Vũ Vi trả hai trăm Minh tệ một tin tức, tôi còn chẳng thèm kiếm số tiền này, cậu xem tôi chân thành chưa.”
Mạc Từ Nhạc bật cười: “Tại sao không kiếm? Đã cô ta muốn tin tức đến thế, thì cho cô ta đi.”
“Hả?”
“Anh nói với cô ta, Rừng Táo có manh mối, chúng ta định chiều mai sẽ đi một chuyến đến Rừng Táo.”
Nếu phó bản trước thực sự là nền tảng của phó bản này, thì Rừng Táo hẳn vẫn sẽ có một con quỷ dị cầm liềm.
Mà Mạc Từ Nhạc nói chiều mai đi, vậy thì La Vũ Vi vì manh mối, chắc chắn sẽ tranh thủ đi tìm manh mối vào buổi sáng.
Tống Vấn Huyền hiểu ý Mạc Từ Nhạc, chép miệng: “Quả nhiên, duy nữ t.ử và tiểu nhân là khó nuôi.”
Bên này, hai người vừa nói xong, bên kia Giang Lưu Bạch đã lăn từ trong nhà ra.
Đúng vậy, là lăn ra!
Lực đẩy cực lớn khiến anh lăn vài vòng trên đất, bị ngã đến thất điên bát đảo, không hiểu ra sao.
Kim Thủy vội vàng đỡ người dậy.
Mọi người lúc này mới nhìn rõ, trên cổ Giang Lưu Bạch có một vết hằn sâu hoắm.
“Chuyện gì vậy?” Mạc Từ Nhạc rảo bước đi tới.
Giang Lưu Bạch sờ cổ ho vài tiếng, khẽ lắc đầu: “Chẳng nhìn rõ cái gì cả, vừa vào trong, đã có một sợi dây thừng treo tôi lên.”
Mọi người nghe vậy đều im lặng.
Con quỷ dây thừng này, bọn họ đều đã gặp, vào đêm đầu tiên, thứ treo cổ một thử luyện giả ở cổng chính là quỷ dây thừng.
“Vậy nó có nói gì không?” Bùi Trầm Mộc hỏi.
Giang Lưu Bạch vịn tay Kim Thủy miễn cưỡng đứng vững: “Ừ, tôi vào xong, chỉ nghe thấy hai câu. Câu thứ nhất: Đừng để cô ấy c.h.ế.t. Câu thứ hai: Mang cô ấy đến gặp tôi.”
