Quy Tự Dao - 3

Cập nhật lúc: 30/07/2026 02:04

Ta nhờ người lấy bức họa xuống, mặc cho các chủ nhiều lần khuyên can, ta vẫn nhất quyết không để nó ở lại.

Vừa bước ra khỏi cửa, một bóng người đã chặn đường ta.

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Bức 'Xuân Cư Đồ' là do cô nương vẽ sao? Ta đợi mấy ngày rồi, cuối cùng cũng đợi được cô."

Qua lớp khăn che mặt, ta nhìn thấy Tạ Cảnh Xuyên của tuổi hai mươi.

Đai ngọc, mũ vàng, tay cầm chiếc quạt xếp, phong thái công t.ử phong lưu nho nhã.

Hắn đợi ta? Chỉ vì một bức tranh?

Thật nực cười.

Ta nhớ rất rõ.

Kiếp trước, hắn thường đem ta ra so sánh với trưởng tỷ.

Đặc biệt là sau khi xem một bức tranh của tỷ ấy, lại càng khen ngợi tỷ ấy như tiên nhân giáng thế.

Lúc ấy ta không cam lòng.

Bức tranh đó vốn là do ta vẽ, nhưng ta chỉ có thể nói rằng bức tranh ấy ta cũng biết vẽ.

Ta vẽ lại một bức giống hệt, không sai một nét, hôm sau đưa cho hắn xem.

Hắn cau mày: "Chỉ giống hình mà không có thần, kém xa."

"Còn nữa, đại tẩu thân thể yếu, nàng đừng suốt ngày quấn lấy tẩu ấy để học cái này học cái kia. Có những thứ vốn dĩ không học được."

Ta không lên tiếng, cất bước định rời đi.

Hắn "ây" một tiếng, vội đuổi theo.

"Dám hỏi cô nương họ gì tên gì?"

Ta cố ý hạ thấp giọng: "Chỉ là gặp nhau tình cờ, không cần hỏi nhiều."

Nói xong, ta bước nhanh rời đi.

Tạ Cảnh Xuyên đứng nguyên tại chỗ, khuỷu tay chợt bị người bên cạnh huých một cái.

"Nhìn gì thế? Trong nhà sắp cưới vợ cho huynh rồi, huynh hết cơ hội rồi."

"Không."

Hắn bỗng mỉm cười, phe phẩy chiếc quạt trong tay.

"Trước đây ta vẫn nghĩ cưới vợ thôi mà, đại khái là được."

"Nhưng bây giờ, ta đổi ý rồi."

"Thê t.ử này... vẫn không thể tùy tiện cưới được."

5

Khi ta trở về phủ, Thẩm Thính Chi gọi giật ta lại.

"Đứng lại!"

Nàng túm lấy cổ tay ta, nghiến răng nói:

"Muội vẫn nhất quyết không chịu gả vào Tạ gia, đúng không?"

"Rốt cuộc muội còn bất mãn điều gì? Không hài lòng với của hồi môn, hay không hài lòng với cuộc sống sau này? Muội nói ra xem được không?"

Ta dùng sức rút tay mình về.

"Chỗ nào cũng không hài lòng. Không gả là không gả."

Nàng c.ắ.n môi: "Muội ích kỷ quá rồi. Muội có từng nghĩ xem ta phải làm sao không?"

"Vậy muội nói đi, trong khắp kinh thành này, rốt cuộc muội muốn gả vào nhà nào?"

Tỷ ấy tức đến phát điên.

"Ta sẽ sai người đi dò hỏi, được chưa?"

"Ta đã nói rồi. Tỷ gả phía đông thì ta đi phía tây. Tỷ gả nam nhân thì ta gả nữ nhân, tỷ không hiểu sao?"

"Ý của ta là, cả đời này ta không muốn dính dáng gì đến tỷ nữa."

Nghe vậy, nụ cười giả tạo trên mặt Thẩm Thính Chi hoàn toàn biến mất, sắc mặt nàng trầm xuống, lập tức trở mặt.

"Muội thật sự cho rằng ta không thể sống thiếu muội sao?"

"Muội thích gả hay không thì tùy."

"Muội có tin không, dù không có muội, ta gả vào Tạ gia vẫn có thể sống rất tốt."

Đúng lúc ấy, quản gia hớt hải chạy vào.

"Người... người Tạ gia đến rồi! Còn dẫn theo bà mối nữa!"

Mặt Thẩm Thính Chi lập tức rạng rỡ, nàng nhìn về phía bà mối sau lưng quản gia, hỏi:

"Là hai tấm thiếp phải không? Hai vị công t.ử Tạ gia đều nhờ bà đến cầu hôn sao?"

Bà mối ngẩn người.

"Không... không phải."

"Tạ nhị công t.ử đã từ chối rồi. Nghe nói... nghe nói ngài ấy đã có người trong lòng, nên việc nghị thân cũng hủy bỏ."

"Vì vậy hôm nay ta đến… là thay mặt Tạ đại công t.ử."

Thẩm Thính Chi đắc ý liếc nhìn ta.

"Thấy chưa? Mấy ngày nay muội sống c.h.ế.t không chịu gả, kết quả Tạ nhị công t.ử vốn dĩ chẳng hề để mắt đến muội."

"Bây giờ dù muội có muốn gả cũng không còn cơ hội nữa."

"Nào, đưa đây."

Nàng chìa tay về phía bà mối.

"Nếu là của Tạ đại công t.ử thì cứ nói với ta là được."

Bà mối đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai tỷ muội chúng ta, vẻ mặt không mấy chắc chắn, rồi bà nói:

"Người mà Tạ đại công t.ử muốn cưới... không phải đại tiểu thư."

"Mà là nhị tiểu thư của quý phủ."

Nghe vậy, nụ cười trên gương mặt Thẩm Thính Chi lập tức cứng đờ.

Ta khựng lại một chút, nheo mắt nhìn sang.

6

"Sao có thể như vậy được?"

Thẩm Thính Chi bật dậy, chuỗi ngọc trên cây trâm cài tóc rung lên lách cách.

"Bà còn là bà mối nổi danh khắp kinh thành cơ đấy, đến cả tên cũng không biết xem sao?"

Bà mối sửng sốt, bà chưa từng gặp một tiểu thư khuê các nào như vậy.

Chỉ cảm thấy lời đồn bên ngoài rằng trưởng nữ Thẩm gia đẹp như tiên quả là thật, nhưng còn cái gọi là "tuệ chất lan tâm" thì sao lại thành ra thế này?

Bà cố nén cơn bực, mở tấm thiếp ra.

"Lão bà t.ử này còn chưa đến mức mắt mù tim mờ như thế đâu. Cô xem đi, rõ ràng trên này viết là thứ nữ Thẩm gia, Thẩm Thính Vãn, thì sai ở chỗ nào chứ?"

Thẩm Thính Chi giật lấy tấm thiếp xem kỹ.

"Nhất định là bà cầm nhầm rồi. Bà..."

"Câm miệng!"

Mẫu thân bước lên, vội vàng bịt miệng nàng lại, rồi hung hăng trừng mắt nhìn ta.

Ta bình thản nhìn thẳng lại bà.

Trước kia, mỗi khi gặp tình huống như thế này, chỉ cần Thẩm Thính Chi vừa nói câu đầu tiên, ta sẽ lập tức ngăn nàng lại, để khỏi khiến nàng mất mặt hơn nữa.

Nhưng vừa rồi… ta vẫn luôn đứng xem náo nhiệt, cho nên bà đang trách ta.

Phụ thân xua tay, mời bà mối sang phòng nhã thất nghỉ ngơi trước.

Thẩm Thính Chi vùi đầu vào lòng mẫu thân, vành mắt đỏ hoe.

"Nhất định là nhầm rồi."

"Xét về dung mạo hay tài học, muội ấy đều không bằng con. Nhà nào lại bỏ qua con mà đến cầu hôn muội ấy chứ?"

"Huống hồ, con và Tạ Thanh Bách đã bày tỏ tâm ý với nhau rồi. Hôm đó chính chàng ấy đã đồng ý với con."

Ta trợn trắng mắt, đúng là diễn kịch nhiều quá nên tự coi mình là nhân vật chính.

Con lợn ngu độn khoác thêm một lớp da cũng dám tự xưng mình là người thông minh.

Có điều… có một điểm ta lại đồng ý với nàng.

Chắc hẳn là Tạ gia hoặc bà mối đã nhầm.

Ta và Tạ Thanh Bách còn chưa từng gặp mặt, sao hắn có thể đến cầu hôn ta được?

Một lúc lâu sau, phụ thân từ ngoài bước vào.

Ông nhìn ta một cái.

"Không nhầm. Người mà trưởng t.ử Tạ gia muốn cưới là A Vãn."

Thẩm Thính Chi vừa mới được dỗ dành xong, nghe vậy lại òa khóc.

Mẫu thân nhìn ta, ánh mắt sắc như đinh đóng.

"Có phải mấy ngày nay con ra ngoài lêu lổng, phá hỏng hôn sự của A Chi không?"

"Sao lòng dạ con lại độc ác như vậy?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quy Tự Dao - Chương 3: 3 | MonkeyD