Quỷ Vương Chờ Tôi Một Trăm Năm - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/07/2026 19:01
Giọng nói trầm thấp quyến rũ của người đàn ông áp sát bên tai như đang thì thầm, trong lúc mơ hồ dường như có hơi thở ấm áp phả vào má tôi, "Đừng lo, hắn từng h.i.ế.p d.ă.m và g.i.ế.c hại hơn mười người phụ nữ. Hắn c.h.ế.t là đúng tội."
Tôi nhanh ch.óng quay đầu lại, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, nhưng bờ môi lại truyền đến cảm giác như vừa lướt qua thứ gì đó.
Thật ngoài dự đoán, đối mặt với cảnh tượng tâm linh kỳ quái này, tôi không hề cảm thấy hoảng loạn chút nào, ngược lại còn có một cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Giống như cử chỉ thân mật này chúng tôi đã làm vô số lần.
Tôi cúi đầu để họ không nhìn rõ hình dáng môi mình, "Nhưng anh làm bẩn áo tôi rồi." Chiếc áo khoác tôi mặc trước khi vào phó bản giờ đã bị m.á.u tươi phun trào làm ướt sũng, đỏ quạch một mảng. Nhưng chẳng hiểu vì sao, ngoài chiếc áo khoác đó ra, những nơi khác trên người tôi không dính một giọt m.á.u nào, dù là quần hay làn da lộ ra ngoài y phục. Giống như có ai đó cố tình làm vậy.
Quả nhiên, giọng nói đàn ông kia cất lên vẻ uất ức, "Bên trong chẳng phải vẫn còn một chiếc sao, anh muốn nhìn em, không muốn bị mấy thứ này che mất."
"Hay là tôi cởi luôn chiếc bên trong ra cho anh nhìn cho rõ nhé?"
"Được chứ, nhưng anh không muốn cho bọn họ nhìn."
"Cút." Tôi mắng khẽ một câu, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên.
Trưởng thôn nheo mắt, quay đầu chòng chọc nhìn tôi.
Lão đạo sĩ dường như cũng đ.á.n.h hơi được điều gì, ánh mắt nhìn về phía sau lưng tôi trở nên cảnh giác và nguy hiểm.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông dường như thoáng chút bực bội, "Nhiều chuyện, lát nữa gặp lại nhé em yêu."
Sau đó, người tôi nhẹ hẫng, cảm giác thân mật ấy biến mất. Tôi cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi vẫn cởi chiếc áo khoác ra.
4.
[Trời ơi cái game kinh dị này, tui nhìn một phát là nhận ra ngay chồng yêu nhà tui rồi!]
[Suýt... cái tay này, cái eo này, cơ bụng cơ n.g.ự.c ẩn hiện thế này là thứ tui được xem miễn phí đó hả?]
[Mấy người lầu trên bớt mê trai lại đi, đừng quên người chơi toàn là kẻ sát nhân đấy. Nhìn hình xăm trên tay cậu ta xem, chắc gì đã là người tốt?]
[Hình xăm thì làm sao? Mấy thành phần phong kiến còn sót lại xin rời khỏi đây cho, cảm ơn.]
[Ủa chứ không ai quan tâm gã vừa rồi c.h.ế.t như thế nào hả?]
Để tiện hành động, bên trong tôi chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen. Qua lớp vải mỏng manh, cơ n.g.ự.c và cơ bụng ẩn ẩn hiện hiện. Không còn áo khoác che chắn, tôi cảm nhận được vài ánh mắt dừng lại trên hình xăm ở cánh tay mình.
Tiện tay quăng chiếc áo dính m.á.u sang một bên, tôi lạnh lùng liếc nhìn mấy người đó rồi vẫn là người đầu tiên bước về phía ông trưởng thôn. Không biết có phải do tôi ảo giác hay không, tôi luôn cảm thấy ánh mắt trưởng thôn nhìn tôi đặc biệt u ám, tràn đầy ý xấu.
Thấy tôi tiến lại gần, ông ta khẽ ho vài tiếng, bàn tay gầy gộc móc ra bốn chiếc chìa khóa dính m.á.u, "Thời gian không còn sớm nữa, ban đêm ở đây không thái bình đâu, tự chọn phòng rồi ăn cơm xong thì nghỉ ngơi sớm đi."
"Đúng rồi, mỗi phòng chỉ được ở tối đa hai người."
Hệ thống cũng thông báo nhiệm vụ đầu tiên đúng lúc.
[Vui lòng chọn phòng và sống sót đến sáng ngày mai.]
[Đừng quên chung sống hòa thuận với cư dân bản địa nhé.]
Mọi người nhìn nhau, bầu không khí rơi vào tĩnh lặng như tờ. Ban đầu tám người chia đều thì vừa đẹp. Nhưng giờ đây, cùng với sự ra đi của gã cơ bắp, chắc chắn sẽ có người phải ở một mình một phòng. Mà trong các phó bản kinh dị, việc ở một mình thường đồng nghĩa với nguy hiểm.
Cặp tình nhân trẻ nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, nhưng ánh mắt lại lén lút nhìn về phía người phụ nữ trông như người chơi cũ kia. Cặp song sinh cúi đầu, không rõ đang tính toán điều gì.
Lão đạo sĩ vẫn nhìn cánh tay tôi đăm chiêu, còn người phụ nữ thì đĩnh đạc nhìn tôi với vẻ mặt đầy thích thú. Mỗi người đều mang một bụng tính toán, không ai đứng ra đưa ra quyết định trước.
Lão đạo sĩ đột nhiên giơ tay chỉ vào tôi, ánh mắt trở nên sắc lẹm và cảnh giác, "Cậu mang trên người hình xăm Quỷ Xà, thứ này sẽ thu hút ác quỷ quấn thân đấy."
Lời vừa thốt ra, ánh mắt mọi người nhìn tôi liền mang theo vài phần đề phòng, nửa tin nửa ngờ lượn quanh hình xăm của tôi rồi lại nhìn sang trưởng thôn.
Quả nhiên, từ đầu đến cuối, ánh mắt u uất như độc xà của ông ta chỉ chòng chọc chằm chằm vào tôi.
Tôi tỏ vẻ không bận tâm, nhưng trong lòng lại tin lời lão đạo sĩ. Hình xăm này rất lớn, đuôi rắn bắt đầu từ cổ tay phải, quấn qua hông và hai chân, lượn vài vòng rồi đầu rắn dừng lại ở n.g.ự.c.
Từ lúc tôi bắt đầu có ký ký ức, hình xăm này đã ở trên người tôi, thậm chí theo thời gian lớn lên, hình xăm cũng ngày càng to ra. Đôi khi tôi không kìm được mà cảm thấy nó là một sinh vật sống, là một người bạn cùng tôi lớn lên từ nhỏ, nương tựa lẫn nhau.
Tuy rằng tôi coi nó là bạn, nhưng người ngoài lại chẳng nghĩ như vậy. Sau màn đ.â.m thọc của lão đạo sĩ, không ai muốn mạo hiểm ở chung phòng với tôi nữa. Tôi cười nhạt không bận lòng, dưới sự giám sát của trưởng thôn, tôi đưa tay về phía chiếc chìa khóa ít vết m.á.u nhất.
Đột nhiên, tay tôi khựng lại, một cảm giác tê dại như điện giật lan ra toàn thân.
Lại tới nữa rồi.
