Quyền Khuynh Thiên Hạ Vương Phi Rất Tuyệt Sắc - Chương 145: Vương Phi Có Hỉ Rồi
Cập nhật lúc: 07/05/2026 18:09
Tiêu Dập Diễm ôm “Mộc Chỉ Hề” trở về sương phòng phía Đông, trong lòng lo lắng bất an.
Hắn cũng không biết là chuyện gì xảy ra, bản thân xưa nay luôn bình tĩnh, nhưng hễ gặp phải chuyện của Mộc Chỉ Hề, liền dễ dàng mất đi lý trí.
“Thái y đâu! Vì sao còn chưa tới!!”
Thái y vừa bước vào viện, liền nghe thấy tiếng gầm thét của Chiến Vương điện hạ, sợ tới mức kinh hồn bạt vía, bước chân lảo đảo.
“Mộc Chỉ Hề” nằm trên giường nệm, hôn mê bất tỉnh.
Thái y trước tiên huyền ty chẩn mạch cho nàng, bị Tiêu Dập Diễm nhìn chằm chằm, sau lưng ứa ra mồ hôi lạnh.
Thấy thái y mãi không chẩn đoán ra bệnh gì, Tiêu Dập Diễm không còn kiên nhẫn chất vấn.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”
Thân thể thái y run lên, “Điện hạ bớt giận, Vương phi... Vương phi hình như có hỉ rồi!”
Tiêu Dập Diễm nhíu mày, không dám tin nhìn nữ t.ử trên giường nệm.
Hề nhi của hắn, cuối cùng cũng có hỉ rồi sao!
Đột nhiên, hắn túm lấy cổ áo thái y, đôi mắt lạnh lùng hơi trầm xuống.
“Cái gì mà ‘hình như’! Chẩn đoán cho rõ ràng cho bổn vương!”
Mộc Chỉ Hề m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử, hắn cố nhiên kích động vui sướng.
Nhưng, hắn không muốn mừng hụt một phen.
“Vâng, điện hạ.” Thái y vô cùng hèn mọn, lau mồ hôi lạnh trên trán, tiếp tục bắt mạch cho “Mộc Chỉ Hề”.
Không bao lâu, thái y xác nhận.
“Chúc mừng điện hạ, Vương phi quả thực là hỉ mạch, đã hơn hai tháng rồi.”
“Chắc chắn chứ.” Tiêu Dập Diễm đặc biệt cẩn thận, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
Thái y gật đầu lia lịa, “Hồi bẩm điện hạ, là hỉ mạch, vạn vô nhất thất.”
Sau khi xác định xong, Tiêu Dập Diễm mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt tràn ngập niềm vui sướng.
Vị vương gia tàn bạo vô tình nào đó, giờ phút này vui vẻ giống như một đứa trẻ được kẹo.
“Lục Viễn, tiễn thái y.”
Thu Sương lo lắng cho Vương phi, cản thái y lại, ân cần hỏi: “Thái y, Vương phi sao rồi, có nghiêm trọng không?”
“Không có gì đáng ngại, bồi bổ thân thể cho Vương phi nhiều hơn, bây giờ không phải là một mình nữa rồi.”
Thu Sương nhất thời không phản ứng kịp, “Rốt cuộc là có ý gì a? Thái y, Vương phi người...”
Lục Viễn vẻ mặt ghét bỏ chế nhạo nàng: “Nha đầu ngốc, cái này cũng nghe không hiểu?”
Tự dưng bị trào phúng, cộng thêm lo lắng cho Vương phi, Thu Sương kìm nén một bụng lửa giận.
Nàng lườm Lục Viễn một cái, đáp trả: “Ta không hiểu, lẽ nào ngươi hiểu?”
Nàng chỉ muốn biết Vương phi có nghiêm trọng hay không, vị thái y này nói chuyện vòng vo tam quốc, thật lề mề.
Lục Viễn vẻ mặt đắc ý tiến lại gần Thu Sương: “Ta đương nhiên hiểu. Ý tứ rất đơn giản, Vương phi nhà ta m.a.n.g t.h.a.i rồi...”
“Cái gì! Mang mang mang... m.a.n.g t.h.a.i rồi?!” Thu Sương nói năng lộn xộn, vẻ mặt chấn động nhìn Lục Viễn, sau đó vô cùng kích động.
“Lục hộ vệ, Vương phi người thật sự...”
Lục Viễn vội vàng bịt miệng nàng lại, nghiêm mặt nhắc nhở nàng.
“Suỵt! Nói nhỏ thôi! Chuyện này không nên rêu rao.”
Thu Sương gật đầu mạnh, như vậy, Lục Viễn mới buông nàng ra.
Nàng vui mừng đến phát khóc, thay Vương phi cao hứng.
Đứa hài t.ử này, Vương phi đã mong ngóng từ lâu rồi.
Bây giờ Vương phi có hỉ, nàng phải hầu hạ cho thật tốt.
Nhất định phải để hài t.ử bình bình an an sinh ra.
Trong phòng.
Tiêu Dập Diễm vẫn còn chìm đắm trong niềm vui sướng.
Hắn ngồi bên mép giường nệm, nắm c.h.ặ.t t.a.y “Mộc Chỉ Hề”, bề ngoài trấn định, nhưng trong đầu lại rối bời.
Không bao lâu, nữ t.ử trên giường nệm từ từ mở mắt.
“Vương gia...” Giọng nàng có chút khàn khàn, ánh mắt dịu dàng như nước.
Tiêu Dập Diễm vội đỡ nàng ngồi dậy, lời lẽ ôn hòa dò hỏi,
“Đói rồi sao? Muốn ăn gì, bổn vương sai người đi làm.”
Hắn vì chuyện hài t.ử mà cao hứng, cũng không phát hiện ra, nữ t.ử trước mắt này, không phải Mộc Chỉ Hề, mà là tỳ nữ bên cạnh Hoàng hậu —— Thu Dung.
Đáy mắt Thu Dung tràn ngập sự kinh ngạc.
Nam nhân đầy mặt dịu dàng trước mắt này, chính là “Diêm Vương sống” g.i.ế.c người không chớp mắt trong lời đồn sao?
“Đang ngẩn ngơ gì vậy? Lẽ nào lại có chỗ nào không thoải mái rồi? Bổn vương lập tức sai người đi truyền thái y.”
“Không phải đâu Vương gia, thiếp thân không sao.”
Thu Dung chấn động có thừa, lúc này, ả rất hâm mộ nữ nhân Mộc Chỉ Hề kia.
Có thể có được sự dịu dàng của Chiến Vương điện hạ, đây là phúc khí tu mấy đời mới có được a.
Nghe thấy ả tự xưng “thiếp thân”, ánh mắt Tiêu Dập Diễm khẽ động.
Hắn vừa rồi chỉ lo cao hứng, sau khi hơi bình tĩnh lại, luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ.
Đôi mắt này, và Hề nhi của hắn khác biệt rất lớn...
Thu Dung rất biết quan sát sắc mặt.
Thấy trong mắt Tiêu Dập Diễm có một tia nghi ngờ, lập tức giả vờ đau bụng.
“Vương gia...” Ả nắm lấy cánh tay hắn, biểu cảm đau đớn.
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, đã bị ả làm nhiễu loạn.
Tiêu Dập Diễm vô cùng căng thẳng hỏi: “Sao vậy Hề nhi! Đau bụng sao?”
Thu Dung ép ra nước mắt, gật gật đầu.
“Đau quá... thật sự rất đau a...”
Đội khuôn mặt này của Mộc Chỉ Hề, ả rất dễ dàng lấy được sự tin tưởng của Tiêu Dập Diễm.
Rất nhanh, thái y lại được mời đến, bắt mạch cho ả.
Thái y không tra ra bệnh lớn gì, đề nghị nói: “Khởi bẩm điện hạ, t.h.a.i nhi trong bụng Vương phi mạch tượng không ổn định, cần phải tĩnh dưỡng thai.”
Vì câu nói này, Tiêu Dập Diễm lập tức đi gặp Hoàng đế.
Nay Mộc Chỉ Hề có hỉ, tiếp tục ở lại Thái Miếu, không có lợi cho việc dưỡng thai.
Hắn muốn kết thúc cầu phúc sớm, đưa nàng xuống núi.
“Cái gì? Chiến Vương phi m.a.n.g t.h.a.i rồi?” Hoàng đế có chút kinh ngạc.
Đứa bé Mộc Chỉ Hề mang thai, là hoàng tôn.
Đây quả thực là một tin tốt.
Trong thời gian cầu phúc ở Thái Miếu, đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Hoàng đế trong lòng rất mệt mỏi, không nói hai lời, liền đồng ý với Tiêu Dập Diễm.
Thế là, Tiêu Dập Diễm ngay trong ngày liền đưa “Mộc Chỉ Hề” rời khỏi Thái Miếu.
“Vương phi, nô tỳ tới đỡ người.”
Thu Sương một lòng một dạ đặt trên người Vương phi, sợ nàng va chạm sứt mẻ.
“Ừm.” Thu Dung vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với thân phận Mộc Chỉ Hề này, cố gắng ít nói chuyện, như vậy mới không bị bại lộ.
Bên ngoài Thái Miếu, xe ngựa đã đợi sẵn.
Hộ vệ của Chiến Vương phủ xếp thành hàng, khí thế hùng hổ.
Tiêu Dập Diễm đích thân bế người lên xe ngựa, dặn dò Lục Viễn: “Lái xe cho cẩn thận, vững vàng một chút.”
Lục Viễn lập tức áp lực như núi.
Bây giờ Vương phi mang thai, hắn phải ngàn vạn lần cẩn thận.
Lỡ như xảy ra sai sót gì, chủ t.ử không chừng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t hắn.
Xe ngựa từ từ lăn bánh, người của Chiến Vương phủ trong vòng một khắc đồng hồ, toàn bộ đều rút khỏi Thái Miếu.
Cùng lúc đó.
Trong một hầm ngầm nào đó ở Thái Miếu, Mộc Chỉ Hề thật đã tỉnh lại.
Bốn bề tối đen như mực, nàng mò mẫm đứng dậy, trong lòng dâng lên một tia sợ hãi.
Đây là đâu?
Vì sao nàng lại ở đây?
Tiêu Dập Diễm đâu...
Đột nhiên, trong hầm ngầm tối tăm sáng lên một chùm tia sáng.
Ánh sáng quá ch.ói mắt, Mộc Chỉ Hề đưa tay che trước mắt, nheo nheo mắt.
Sau khi cửa ngầm mở ra, Tiêu Lâm Uyên xuất hiện.
Nhìn thấy hắn, Mộc Chỉ Hề theo bản năng muốn trốn.
Rơi vào tay Tiêu Lâm Uyên, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Tuy nhiên, Tiêu Lâm Uyên đoán được nàng muốn trốn, đã chặn trước ở cửa đá.
“Mộc Chỉ Hề, ngươi tưởng ngươi trốn thoát được sao.”
Bịch!
Nàng bị hắn đẩy vào tường, đau đến nhíu mày, nhưng ánh mắt lại lộ ra sự kiên định không hề sợ hãi.
“Nhị hoàng t.ử nhốt ta ở đây, là muốn trả thù Vương gia nhà ta sao.” Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng, ảo não bản thân nhất thời sơ ý, trúng kế của đối phương.
Tiêu Lâm Uyên lạnh lùng cười.
“Ngươi nên cảm tạ bản hoàng t.ử. Mẫu hậu muốn trực tiếp g.i.ế.c ngươi, là bản hoàng t.ử đã cứu ngươi từ trong tay thị vệ.”
Mẫu hậu quá hồ đồ.
Cứ như vậy g.i.ế.c c.h.ế.t Mộc Chỉ Hề, thật sự đáng tiếc.
Giữ lại nàng, lỡ như xảy ra biến cố gì, còn có thể dùng nàng để kiềm chế Tiêu Dập Diễm.
Ánh mắt Mộc Chỉ Hề thanh lãnh xa cách, dùng sức đẩy Tiêu Lâm Uyên ra.
“Cút ra! Ngươi có thể nhốt ta bao lâu! Phu quân ta sớm muộn gì cũng sẽ tìm được ta.”
“Hừ, tìm ngươi? Chỉ e hắn bây giờ ốc không mang nổi mình ốc rồi.”
“Ngươi có ý gì!” Mộc Chỉ Hề nhận ra có điều không ổn, giả vờ mất đi lý trí chất vấn hắn.
Nàng túm lấy cánh tay Tiêu Lâm Uyên, “Ngươi rốt cuộc đã làm gì Vương gia!”
Tiêu Lâm Uyên lộ ra nụ cười âm u lạnh lẽo, u u nói một câu.
“Hắn rất nhanh sẽ mất mạng thôi...”
