Quyền Khuynh Thiên Hạ Vương Phi Rất Tuyệt Sắc - Chương 438: Thừa Tướng Phu Nhân Muốn Hòa Ly

Cập nhật lúc: 10/05/2026 16:13

Vợ chồng An Viễn Hầu cách biệt nhiều năm mới trở về Hoàng thành.

Ngày gia đình đoàn tụ, Mộc Chỉ Hề sai người đến Thừa Tướng phủ một chuyến, đón Thừa tướng phu nhân vào cung.

Nàng không phải là Mộc Chỉ Hề thật sự, nhưng lại nhận ân tình nhiều năm của bọn họ.

Tình cảm đối với bọn họ, xưa nay không phải chỉ là nói suông trên miệng.

Chỉ là, nàng không thể chấp nhận Mộc Viễn.

Lần tiểu tụ trong cung này, cũng không có ý định mời ông ta nhập cung.

Thừa Tướng phủ.

Nhìn thấy Thừa tướng phu nhân chuẩn bị nhập cung dự tiệc, Mộc Viễn tức giận đến mức lông mày dựng ngược.

“Hừ! Nghịch nữ!”

Trước mặt Lâm Nguyệt Dung, ông ta không còn kìm nén sự phẫn nộ của mình nữa.

Vốn tưởng rằng, nữ nhi của mình lên làm Hoàng hậu, người làm phụ thân như ông ta cũng có thể được thơm lây.

Ông ta cũng biết lúc trước đã bạc đãi hai mẹ con nàng.

Sau khi tân Hoàng đăng cơ, ông ta đã sớm hối hận không kịp.

Ông ta thậm chí đã hạ mình, muốn nói vài lời tốt đẹp với đại nữ nhi.

Không ngờ, người làm phụ thân như ông ta lại liên tiếp ăn bế môn canh.

Nàng là thiết tâm không muốn gặp ông ta a.

Nghịch nữ đáng c.h.ế.t! Kẻ vô ơn bạc nghĩa!

Ông ta càng nghĩ càng tức, kéo Lâm Nguyệt Dung lại.

“Ta dẫu sao cũng là phụ thân ruột của nó! Thù hận lớn đến đâu cũng nên hóa giải rồi chứ! Nó rốt cuộc còn có gì không hài lòng nữa! Hả?”

Nam nhân gầm thét vào mặt mình, Lâm Nguyệt Dung lại không hề sợ hãi.

Bà thong dong bình tĩnh dùng khăn tay lau đi nước bọt trên mặt.

“Lão gia, trong cung đã phái người tới rồi, ta không thể để Hoàng hậu nương nương đợi lâu được.”

Trong lúc nói chuyện, bà vô cùng lạnh nhạt rút cánh tay của mình ra.

“Phản rồi! Đều phản hết rồi!” Mộc Viễn tức giận hất tung chiếc bàn.

“Ngay cả bà cũng dám đối xử với ta như vậy rồi đúng không! Không phải chỉ là ỷ vào việc có Hoàng hậu chống lưng sao! Bà là nương của nó, ta vẫn là cha của nó!

“Hôm nay gia đình đoàn tụ, gạt người làm phụ thân như ta ra ngoài, nó ngược lại thật sự có cái thể diện này!”

“Hoàng hậu nương nương thân phận tôn quý, lão gia tốt nhất nên cẩn trọng lời nói.” Lâm Nguyệt Dung nhàn nhạt cảnh cáo ông ta, ánh mắt lộ ra một cỗ kiêu ngạo cao không thể với tới.

Mộc Viễn muốn lấy bà ra trút giận, cũng phải xem xem có tư cách này hay không.

Nay, nữ nhi của bà quý vi Hoàng hậu, ở Thừa Tướng phủ này, không ai dám khinh mạn bà nữa.

Bốn năm qua, bà thực sự tưởng rằng Hề nhi cứ thế mà đi rồi.

Bây giờ mưa tạnh trời quang, bà không còn gì phải lo lắng nữa.

“Cung yến tối nay, bà đi thử xem!”

Nếu là Lâm Nguyệt Dung trước kia, chắc chắn sẽ thỏa hiệp.

Nhưng bây giờ, bà có nhà mẹ đẻ và nữ nhi chống lưng, căn bản không sợ hãi điều gì.

“Ông còn muốn kháng lại ý chỉ của Hoàng hậu nương nương sao!”

Chát!

Mộc Viễn nhắm thẳng vào mặt bà tát một cái, đ.á.n.h đến mức đầu bà lệch sang một bên.

“Lâm Nguyệt Dung! Bà tưởng bà là cái thá gì, vậy mà dám dùng giọng điệu này gầm thét với ta!

“Năm xưa, nếu bà không phải là thiên kim Hầu phủ gì đó, ta sẽ để mắt tới bà sao?

“Nó Mộc Chỉ Hề lên làm Hoàng hậu thì đã sao, ta mãi mãi là cha của nó!

“Nó chẳng lẽ còn có thể giúp bà đối phó với ta?”

Nghe Mộc Viễn nhắc lại chuyện cũ, Lâm Nguyệt Dung chỉ cảm thấy ớn lạnh trong lòng.

Uổng cho ông ta còn có mặt mũi nói ra.

Nam nhân này, ngay từ đầu đã có mưu đồ tiếp cận bà.

Chỉ trách bà năm xưa tuổi trẻ vô tri, bất chấp sự ngăn cản của cha mẹ và huynh trưởng, bước vào cạm bẫy của ông ta.

Đại ca…

Bà bây giờ rất nhớ huynh ấy a.

Nếu huynh ấy còn sống, tối nay sẽ càng thêm viên mãn.

Mộc Viễn khí thế bức người, “Tiện nhân! Hôm nay bà cứ thành thật ở lại trong phủ cho ta, không được đi đâu hết!”

Tối nay Hoàng hậu thiết yến, vậy mà không mời người làm phụ thân như ông ta.

Chuyện này nếu truyền ra ngoài, buổi tảo triều ngày mai, khuôn mặt này của ông ta biết giấu vào đâu.

Lâm Nguyệt Dung không chịu sự uy h.i.ế.p của ông ta, người vốn luôn yếu đuối dễ bắt nạt như bà, thái độ lại vô cùng cứng rắn.

Nhìn bà không ngoảnh đầu lại mà rời đi, Mộc Viễn tức điên lên.

“Tiện nhân! Hôm nay bà bước ra khỏi cánh cửa này, ta nhất định phải khiến bà…”

Lời đe dọa nói được một nửa, lại không còn gì để nói.

Đôi mắt phẫn nộ của Mộc Viễn dần bị bao phủ bởi sự mờ mịt.

Lúc này ông ta mới ý thức được, ở Thừa Tướng phủ này, đại thế của ông ta đã mất.

Ông ta không còn vốn liếng để uy h.i.ế.p Lâm Nguyệt Dung nữa.

Nữ nhi của bà là Hoàng hậu, được Hoàng thượng vô cùng sủng ái.

Hai mẹ con bọn họ đã sớm ly tâm với ông ta rồi a.

Ông ta không thể, cũng không dám làm gì Lâm Nguyệt Dung.

Thậm chí, cái tát trong lúc kích động vừa rồi, ông ta còn phải nghĩ cách giải thích.

Mộc Viễn cúi đầu nhìn bàn tay của mình, ảo não không thôi.

“Phu nhân, lão gia ông ấy…” Tỳ nữ bên cạnh Lâm Nguyệt Dung quay đầu nhìn lại, thấy Mộc Viễn ngồi bệt trên ghế, trong lòng bất an.

Lâm Nguyệt Dung lại bước nhanh hơn, không thèm để ý.

“Nhập cung dự tiệc quan trọng hơn.”

Bà và Mộc Viễn, đã sớm kết thúc rồi.

Là ông ta không niệm tình phu thê trước, vậy thì đừng trách bà vung đao c.h.ặ.t đứt mớ bòng bong này.

Hoàng cung.

Vợ chồng An Viễn Hầu rất nhanh đã hòa nhập vào bầu không khí hài hòa.

Xa cách hơn bốn năm, hai vị lão nhân vô cùng nhớ nhung gia đình nữ nhi và ngoại tôn nữ, tâm trạng tốt, rượu liền không thể thiếu.

Trong điện tiếng cười nói rộn rã, bên ngoài trăng tròn treo cao.

Mộc Chỉ Hề liếc mắt một cái đã nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ một mảng của Lâm Nguyệt Dung.

Nàng trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, âm thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, các khớp xương trắng bệch.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Mộc Viễn làm!

Động thủ đ.á.n.h nữ nhân, ông ta thật sự có bản lĩnh.

Khi bữa gia yến này sắp kết thúc, Lâm Nguyệt Dung đột nhiên lên tiếng.

“Ta muốn hòa ly với Mộc Viễn.” Sau khi nhập tiệc, bà không ăn gì, mà liên tục uống mấy chén rượu.

Khi nói lời này, mặt bà đỏ bừng, không biết là do say rượu, hay là do phẫn nộ.

Trong điện vô cùng tĩnh mịch.

Bao gồm cả Mộc Chỉ Hề, tất cả mọi người đều không ngờ tới, Lâm Nguyệt Dung lại có dự định này.

Dân phong Bắc Yến cởi mở, phu thê hòa ly, không phải là chuyện gì mới mẻ.

Nhưng, thế gia quý tộc vì chút thể diện đó, cho dù không sống nổi nữa, cũng tuyệt đối sẽ không đi con đường hòa ly này.

Bọn họ sẽ hưu thê.

Lấy nam nhân làm chủ đạo, đẩy lỗi lầm khiến hai người chia tay lên đầu nữ nhân.

Sau khi hưu thê, nam nhân còn có thể cưới thê t.ử khác, nữ nhân lại phải chịu sự chê trách, bị người ta chỉ trỏ.

Nếu nam nhân có chút lương tâm, có lẽ sẽ viết một bức phóng thê thư.

Tuy nhiên, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, không ai muốn làm cục diện trở nên khó coi như vậy.

Sau sự bất ngờ, mọi người ngược lại cảm thấy đây là chuyện nằm trong dự liệu.

An Viễn Hầu uống một ngụm rượu, chép miệng, vô cùng hưởng thụ.

“Hòa ly thì hòa ly. Về Hầu phủ, tiếp tục làm Đại tiểu thư của con. Cha nuôi nổi con!”

Ông vốn dĩ đã chướng mắt tên vô dụng Mộc Viễn đó.

Nay, nữ nhi bằng lòng hòa ly với ông ta, ông hận không thể đốt mấy ngày pháo, bày tiệc lớn, ăn mừng thật linh đình.

Huyên Nhi nắm bắt được ý tứ của người lớn, vô cùng nghiêm túc phụ họa.

“Ngoại tổ mẫu sau khi hòa ly, chắc chắn sẽ vui vẻ hơn bây giờ.”

Tiêu Dập Diễm ngồi ở vị trí thượng thủ, không nói một lời.

Chuyện này, hắn không tiện nhiều lời.

Ý của tức phụ, chính là ý của hắn.

Việc hắn cần làm là đẩy thuyền theo nước.

Mộc Chỉ Hề ngước mắt nhìn Lâm Nguyệt Dung, nghĩ tới những đãi ngộ bất công mà bà phải chịu ở Thừa Tướng phủ, trong lòng tràn đầy sự không đành lòng và bi phẫn.

Mẫu thân là một nữ nhân dịu dàng.

Nếu không phải bị ép đến bước đường cùng, sao bà có thể chủ động đề nghị hòa ly.

Nàng cũng nghe nói rồi, Mộc Viễn gần đây lại nuôi một ngoại thất, thậm chí còn không biết xấu hổ mà đưa người về phủ mấy lần.

Mẫu thân e là đã sớm nhẫn vô khả nhẫn rồi đi.

Hòa ly…

Nàng cảm thấy rất tốt.

Thấy người nhà đều không phản đối, còn nghĩ sẵn đường lui cho mình, nội tâm Lâm Nguyệt Dung vô cùng cảm động.

Bà cúi đầu, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Những ủy khuất trong bao năm qua, dường như trong khoảnh khắc này đều được giải tỏa.

Chuyện bà đã suy nghĩ lâu như vậy, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

Điều duy nhất Mộc Chỉ Hề lo lắng là Mộc Viễn.

Sợ ông ta không chịu buông tay.

Bất quá, có thánh chỉ của Tiêu Dập Diễm, ông ta không theo cũng phải theo.

Sau khi gia yến kết thúc, thái giám truyền chỉ cùng Lâm Nguyệt Dung đi tới Thừa Tướng phủ.

Mộc Viễn nghe xong nội dung thánh chỉ, tức giận đến mức cơ thể run rẩy.

“Hòa… hòa ly?!”

Ông ta lập tức nhìn về phía Lâm Nguyệt Dung, thấy bà vẻ mặt bình tĩnh, nháy mắt lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Tiện nhân này, thật sự không an phận!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.