Quyến Rũ Trầm Luân: Thái Tử Gia Kinh Khuyên Lạnh Lùng Giặt Ga Giường - Chương 277
Cập nhật lúc: 17/04/2026 21:12
Tạ Phồn
Tinh cầm điện thoại mới, lắp thẻ SIM mới, nhìn danh bạ trống trơn chỉ có duy nhất một người liên hệ là 【Châu Kỵ Sanh】, không có bất kỳ tâm trạng vui chơi dạo phố nào, lắc đầu: “Không đi nữa, khi nào anh có thể đưa tôi đi tìm bà ấy?”
Ba câu không rời Diệp Tịch Ninh…
Châu Kỵ Sanh cũng chẳng còn tâm trạng nào nữa, nhét túi mua sắm cho vệ sĩ, đút tay vào túi áo khoác gió một mình đi về phía trước: “Ngày mốt, đặt được vé đi California, sẽ đưa em qua đó.”
Có lời hứa, là có hy vọng.
Tạ Phồn Tinh đột nhiên có chút căng thẳng, mười hai năm trôi qua, mẹ vẫn còn sống, có lẽ bà đã quên mất đứa con gái này, nhưng mẹ còn sống, đã là quẻ xăm thượng thượng tốt nhất rồi.
*
Kinh Châu, trang viên Bán Sơn.
Sau khi Hoắc Kình Châu từ Hàng Thành về Kinh Châu, ở lại bệnh viện một đêm, rồi trực tiếp về trang viên.
Nơi này có bóng dáng sinh hoạt của anh và Tinh Tinh.
Đủ để chống đỡ nỗi nhớ nhung khó nhằn của anh trước khi tìm thấy cô.
Sáng nay, Thẩm Hành cũng đã về Kinh Châu, thậm chí không về nhà họ Thẩm thăm ông bô bà bô, trực tiếp lái xe lên trang viên Bán Sơn, còn chưa vào cửa, đã bị con ch.ó vô lễ Hoắc Long Quả chặn lại.
“Đệch! Hoắc Long Quả, mày cũng không có lương tâm y như cha mày vậy!”
Mấy năm nay Thẩm Hành không tiêm phòng dại, sợ hãi ôm lấy cây cột nhảy dựng lên.
Một chú ch.ó Chihuahua trắng như tuyết.
Thoạt nhìn nhỏ xíu, nhưng sức uy h.i.ế.p lại mười phần.
Trên người Hoắc Long Quả mặc một chiếc áo khoác của hãng The Dog Face, từ chỗ cửa ra vào chạy ra, bốn cái chân nhỏ lạch cạch lạch cạch giẫm qua bãi cỏ được chú Đằng chăm sóc tỉ mỉ, sủa ầm ĩ với Thẩm Hành từ xa đến.
Thẩm Hành không có chỗ trốn, đành phải ôm cột đứng trên chiếc ghế dài dưới hành lang hoa, mắng nó vài câu, con ch.ó còn hăng m.á.u hơn, như biết Thẩm Hành rất dễ bắt nạt, trực tiếp há mõm c.ắ.n lấy ống quần cậu ta, cái đầu nhỏ lắc lư điên cuồng.
“Mày mà c.ắ.n quần tao nữa, cẩn thận tao đá bay mày đấy!”
Thẩm Hành ghét bỏ muốn c.h.ế.t, thật sự muốn đá Hoắc Long Quả ra xa ngàn dặm, nhưng lại sợ Hoắc Kình Châu tìm cậu ta tính sổ, nghĩ đi nghĩ lại thôi bỏ đi…
May mà chú Đằng xuất hiện kịp thời, quát lớn với con ch.ó Hoắc Long Quả khôn nhà dại chợ này: “Hoắc Long Quả! Ra chỗ khác, sao có thể đối xử với tiểu Thẩm như vậy?”
Trong cái nhà này, Hoắc Long Quả sợ nhất là Hoắc Kình Châu, thứ hai là sợ chú Đằng, Hoắc Kình Châu là cha mẹ cơm áo, chú Đằng chính là anh nuôi nấu cơm phát lương thực cho nó.
Hoắc Long Quả không dám đắc tội ai cả, nên thấy Thẩm Hành đột nhiên xuất hiện, liền muốn đắc tội sương sương với con công hoa hòe hoa sói này một chút.
“Ngại quá nha tiểu Thẩm.” Chú Đằng xách cổ áo Hoắc Long Quả lên, ném con ch.ó sang một bên, quay đầu đỡ lấy cánh tay Thẩm Hành dìu cậu ta xuống, “Cái đồ ch.ó Hoắc Long Quả này, khôn nhà dại chợ, đùa với cậu một chút thôi chứ không c.ắ.n thật đâu.”
Thẩm Hành vỗ vỗ trái tim nhỏ bé, quay đầu trừng mắt nhìn con ch.ó ngốc nghếch: “Y như chủ mày vậy, không có lương tâm! Chú Đằng, chú đừng khách sáo, cháu đến thăm Hoắc Kình Châu, anh ấy đâu rồi?”
Lần trước sau khi Hoắc Kình Châu rời khỏi Hàng Thành, về Kinh Châu thì không liên lạc với mấy người bọn họ nữa.
Bên phía Lệ Đình Tôn xảy ra chút chuyện, Đoạn Lạc Lạc biến mất rồi, toàn bộ Đảo Cảng canh phòng nghiêm ngặt, bản thân Lão Lệ bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, nghe nói Tạ Phồn Tinh mất tích, đã hứa sẽ giúp dò hỏi tin tức, những chuyện khác không có tâm trí để quản nhiều.
Thẩm Hành không yên tâm, cảm thấy Hoắc Kình Châu quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi, trực tiếp mua vé máy bay bay qua đây.
Nụ cười trên mặt chú Đằng phai nhạt, vừa thở dài vừa lắc đầu, dẫn Thẩm Hành đi vào phòng khách: “Tiểu Thẩm, cậu giúp khuyên nhủ tiểu Lục đi, cậu ấy nhốt mình trong thư phòng, đã ba ngày rồi.”
Quả nhiên, đã bị cậu ta đoán trúng.
Lại là cái chiêu tự hành hạ bản thân đó chứ gì?
Thẩm Hành chống nạnh ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, giọng điệu trầm trầm: “Ba ngày, vậy cũng được, không c.h.ế.t đói được đâu.”
Chú Đằng bĩu môi: “Ngược lại một chút cũng không bị bỏ đói, đồ ăn mang lên lầu, cậu ấy đều ăn hết, t.h.u.ố.c cũng uống rồi.”
Ăn uống không phải lo, chỉ là không ra khỏi cửa.
Thẩm Hành chậm rãi gật đầu, chậc một tiếng: “Vậy được, ăn được uống được ngủ được, chứng tỏ vấn đề không lớn.”
Phía sau truyền đến tiếng sột soạt.
Thẩm Hành vừa quay đầu lại, trừng mắt nhìn con ch.ó Chihuahua với hai nhãn cầu to đùng, đang lén lút đứng ở gót chân cậu ta, nhấc chân sau lên định đi tiểu.
“Hoắc Long Quả!” Chú Đằng kịp thời ra tay, túm lấy Hoắc Long Quả lại ném nhẹ một cái.
Con ch.ó ngơ ngác, suýt nữa thì tè ra chiếc áo khoác The Dog Face của mình, sủa Thẩm Hành vài tiếng, rồi bỏ cuộc.
Chú Đằng đóng cửa lớn lại, anủi Thẩm Hành sắp xù lông, đưa một tách trà, tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Tiểu Thẩm, nếu tiện cậu lên lầu khuyên nhủ xem sao?”
Thực ra chú Đằng không nhắc, Thẩm Hành cũng sẽ đi.
Nếu không cậu ta ăn no rửng mỡ à, bỏ lại mấy ca phẫu thuật quan trọng, bay từ Hàng Thành đến Kinh Châu, để cho con ch.ó ngốc Hoắc Long Quả c.ắ.n vài cái sao?
Miệng có cứng đến đâu, anh em vẫn là anh em của mình.
“Chú Đằng, chìa khóa dự phòng phòng Lục ca, chú đưa cho cháu một cái đi.”
“Thế không được, cậu xông vào như vậy, cậu ấy lại tức giận.”
Chú Đằng không chịu đưa chìa khóa, Thẩm Hành hết cách, lên lầu gõ cửa phòng, áp tai vào cửa: “Hoắc Kình Châu, anh đừng giả c.h.ế.t, em nghe thấy tiếng anh xả bồn cầu rồi! Mau mở cửa.”
Thẩm Hành bịa chuyện đấy, bên trong chẳng có động tĩnh gì, yên tĩnh đến đáng sợ, trong lòng không nhịn được suy đoán, có phải Hoắc Kình Châu đã treo cổ tự vẫn rồi hay không. Sau khi não bổ đủ thứ, Thẩm Hành càng thêm căng thẳng, bàn bạc với chú Đằng một lúc định đi tìm thợ mở khóa.
