Quyền Thần Sủng Ta Lên Hậu Vị - 2
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:55
Rèm xe buông xuống, ta xoa cái eo vẫn chưa hồi sức, chỉ cảm thấy tối nay còn phải cố gắng hơn chút nữa.
Tống Cảnh An nuốt không trôi cục tức này, hôm sau liền đẩy chuyện vốn định làm vào tháng sau lên sớm.
Ban đầu hắn định chờ chức quan ổn thỏa rồi sẽ tổ chức một tiệc hỷ cho ra dáng để đón Tô Vãn Đường, giờ mất hết thể diện, dứt khoát chẳng cần vẻ ngoài nữa, chỉ muốn ta tận mắt thấy hắn vẫn là chủ nhân của Tống phủ.
Hạ nhân trong phủ bận dán giấy đỏ, nhưng không ai dám tới viện ta mượn bát đĩa, chuyện cái bàn hôm qua đã khiến họ hiểu rõ, ai chạy việc cho mẹ chồng nhanh nhất thì người đó ăn đòn trước.
Ta sáng sớm từ phủ Thủ phụ trở về, Tô Vãn Đường được khiêng vào cửa bằng một cỗ kiệu hồng phấn, trên người mặc váy áo màu đào non mềm mại, lúc vào phủ đến một tràng pháo cũng chẳng đốt.
Ngoài miệng nàng ta nói không để bụng, nhưng việc đầu tiên sau khi vào cửa lại là thúc bà t.ử gọi ta tới chính sảnh.
Mẹ chồng đã bày sẵn bồ đoàn và chén trà, Tống Cảnh An bảo ta quỳ xuống.
“Vãn Đường thanh danh trong sạch, ngươi bây giờ là thân phận gì, tự ngươi hiểu rõ.”
“Dâng trà cho nàng ấy, sau này ở trước mặt nàng ấy biết giữ quy củ một chút.”
Tô Vãn Đường nâng chén trà, nhỏ nhẹ khuyên hắn đừng nổi giận, khi quay sang ta, ý cười mới lộ ra vẻ đắc ý.
“Tỷ tỷ tối qua vất vả rồi, về sau chuyện thể diện như hầu hạ phu quân cứ giao cho ta, tỷ cũng đỡ phải nhọc sức.”
Ta nhận chén trà nhìn một chút, sau đó hất thẳng lên y phục mới của nàng ta.
Tô Vãn Đường thét lên, trốn vào lòng Tống Cảnh An, mẹ chồng lập tức gọi người mang roi mây tới.
Mấy bà t.ử làm việc nặng vừa vây lên thì bên ngoài cổng phủ chợt vang lên tiếng bước chân chỉnh tề.
“Thủ phụ đại nhân ban thưởng!”
Thân vệ khiêng vào sáu chiếc rương, nắp vừa mở, châu ngọc và lụa là sáng lóa cả căn phòng.
Vị thống lĩnh dẫn đầu tuyên thưởng xong, còn cố ý nói thêm trước mặt mọi người.
“Đại nhân nói, Triệu phu nhân tính tình đáng yêu, rất hợp ý ngài.”
“Ai dám làm phu nhân trầy một miếng da, phủ Thủ phụ sẽ tìm người đó tính sổ.”
Mấy bà t.ử lập tức ném roi mây xuống đất.
Tô Vãn Đường tựa trong lòng Tống Cảnh An, mặt còn trắng hơn lúc vừa bị trà nóng hắt vào.
Ta vỗ vỗ đệm mềm trên chủ vị, ngồi vững rồi chỉ vào bồ đoàn cạnh chân nàng ta.
“Vừa rồi các ngươi muốn lập quy củ, vừa hay ta cũng muốn lập một lần.”
“Bảo Liễu muội muội quỳ xuống kính trà chính thê.”
Tô Vãn Đường siết lấy tay áo Tống Cảnh An, nước mắt nói rơi là rơi.
“Phu quân...”
Tống Cảnh An nhìn thanh đao bên hông thân vệ, hồi lâu không dám ngẩng đầu.
Thống lĩnh đẩy đao ra khỏi vỏ nửa tấc.
“Tống đại nhân có sắp xếp khác?”
“Vãn Đường... kính trà.”
Tô Vãn Đường không dám tin nhìn hắn, cuối cùng vẫn phải quỳ xuống bên mảnh sứ vỡ, nâng lại một chén trà.
“Tỷ tỷ... xin dùng trà.”
Ta nhận lấy, chỉ chạm môi một chút rồi đặt xuống.
“Thiếp phải có quy củ của thiếp, sau này đừng mặc chính hồng, cũng đừng mở miệng là nói thay ta hầu hạ phu quân.”
“Tống Cảnh An muốn ngủ với ai là chuyện của hắn, ngươi bớt đem thứ việc bẩn thỉu ấy ra khiến ta ghê tởm.”
Nước mắt nàng ta rơi xuống mu bàn tay, lần này ngay cả một câu nũng nịu cũng không dám thốt.
Mẹ chồng đứng bên nhìn mà đau lòng, lại sợ thống lĩnh nghe thấy, chỉ có thể dùng khẩu hình dỗ nàng ta tạm nhịn.
Tô Vãn Đường ngẩng đầu đúng lúc chạm phải ánh mắt ta, lập tức giấu chút hận ý kia đi, nhưng hai tay vẫn bóp khay trà đến run lên.
Ngoài miệng nàng ta tranh là sự sủng ái của Tống Cảnh An, nhưng mắt vẫn luôn dõi theo chủ vị và những hòm ban thưởng, thứ nàng ta không nỡ bỏ còn có danh phận chủ mẫu Tống phủ cùng tiền bạc sau này có thể chia được.
Tham lòng không sai, sai ở chỗ nàng ta cũng giống hai mẹ con Tống gia, đều cho rằng giẫm lên ta thì sẽ có được mọi thứ.
Sau khi thân vệ rút đi, Tống Cảnh An chặn ta dưới hành lang, siết mạnh cổ tay ta.
“Ngươi tưởng Bùi Chiêu có thể che chở ngươi cả đời sao?”
Vết thương cũ bị hắn bóp đến đau nhói, ta nâng gối húc hắn ra, xoa vết đỏ rồi hỏi ngược.
“Hiện giờ chàng ấy che chở được ta, còn ngươi đến chuyện Tô Vãn Đường có phải quỳ hay không cũng chẳng làm chủ nổi.”
“Ngươi lo cho cái chức quan đáng thương của mình trước đi.”
Tống Cảnh An đứng yên tại chỗ, hận ý trong mắt cuối cùng đã lấn át kiêng dè.
Khi đi ngang qua hắn, ta thấy Tô Vãn Đường nấp sau nguyệt động môn.
Nàng ta không tới đỡ hắn, chỉ nhìn chằm chằm mấy rương ban thưởng, con ngươi không nhúc nhích.
Trước khi trời tối, Tống Cảnh An cầm một miếng ngọc bội liên lý hoa sen chặn trước cổng viện.
Miếng ngọc bội ấy là di vật mẫu thân để lại, lúc xuất giá ta vẫn luôn mang bên mình, nửa năm trước lại bị mẹ chồng lấy đi với danh nghĩa giữ hộ.
Hắn treo ngọc bội trên bậc đá, chỉ cần buông tay, bên dưới chính là nền gạch xanh.
“Tống Cảnh An, ngươi muốn gì?”
“Ta muốn ngươi đi trộm tấu sớ về diêm dẫn, đem danh sách trong thư phòng Bùi Chiêu về đây, ngọc bội sẽ trả cho ngươi.”
Hắn nghe ta cố ý nhắc lại, sắc mặt trầm xuống, hạ ngọc bội thấp thêm một chút.
“Đừng giả ngốc, cũng đừng nghĩ tới chuyện báo tin.”
“Nếu ngươi tay không trở về, ta sẽ đập nát nó ngay trước mặt ngươi.”
Ta nhìn điểm trắng trong trẻo kia, cố làm ra vẻ bị dồn đến đường cùng, nghiến răng đồng ý.
