Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 124
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:23
Sông Trúc T.ử sau trận tuyết mang vẻ tĩnh mịch và thuần khiết. Ngọn núi Than ở bờ bên kia không còn những làn khói bụi mù mịt thường ngày, tọa lạc bên sông tựa như một bức tranh thủy mặc thiên nhiên.
Cô gọi với kỹ thuật viên Mạnh đang chậm rãi đi tới: "Hì, thầy Mạnh, thầy nhìn sông Trúc T.ử kìa."
Thầy Mạnh dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Dưới ánh phản chiếu của băng tuyết, sông Trúc T.ử hiện lên vẻ hùng vĩ và thanh khiết.
Chương 85
Hứa Minh Nguyệt không nán lại trên đê lâu, chỉ từ trên con đê cao nhìn ngắm phong cảnh sông tuyết từ xa một cái rồi lại tranh thủ thời gian về nhà.
Khoảnh khắc bước vào trong nhà, cô có cảm giác như mình vừa được sống lại.
Bé A Cẩm ở trong phòng nghe thấy động động tĩnh liền chạy ùa ra: "Mẹ ơi!"
Hứa Minh Nguyệt vội vàng giơ chân ngăn con bé lại: "Trên người mẹ lạnh lắm, đừng để bị cảm lạnh, mau vào phòng đi con!"
Hứa Phượng Liên ở bếp sau nghe thấy tiếng động cũng chạy lên gian chính, mặt mày hớn hở gọi: "Chị cả, chị về rồi à!"
Khi Hứa Minh Nguyệt ở Phố Hà Khẩu thì chính Hứa Phượng Liên là người sang khu đồi hoang để chăm sóc bé A Cẩm.
Kể từ sau khi mưa xuống vào tháng mười một, Hứa Phượng Liên bắt đầu gội đầu bằng dầu gội mà Hứa Minh Nguyệt đưa.
Dầu gội của Hứa Minh Nguyệt không đựng trong chai lọ nhựa mà được rót vào trong ống tre. Nắp ống tre được cắt từ chính một đốt tre rồi mài nhẵn thành nắp, tuy đậy không được kín lắm nhưng cứ đặt dựng đứng trên bậu cửa sổ thì cũng chẳng lo bị rò rỉ.
Bấy giờ cốc uống nước của nhiều nhà cũng đều được làm từ ống tre như vậy.
Cô biết Hứa Minh Nguyệt rất ác cảm với chấy rận trên đầu mình nên cô cũng không vào phòng của Hứa Minh Nguyệt, buổi tối ngủ cũng ngủ ở phòng khách.
Trong phòng khách vốn phơi rất nhiều rau khô, nay đều đã được đóng vào các loại hũ vại, xếp gọn gàng trong hầm đất.
Hứa Minh Nguyệt phủi sạch nước tuyết trên người rồi mới vào bếp sưởi lửa.
Đây cũng là một điểm cô rất không quen ở thời đại này. Khi ở hiện đại, nhà cô lát sàn sưởi toàn bộ, mùa đông về nhà việc đầu tiên là cởi bỏ chiếc áo khoác nặng nề rồi thay bộ đồ mặc nhà nhẹ nhàng, nhưng mùa đông ở đây dù ở trong nhà vẫn phải quấn c.h.ặ.t như kén.
Hứa Minh Nguyệt đã nhận ra tay của Hứa Phượng Liên lại sưng lên rồi.
Người ta thường nói một trận mưa thu là một trận lạnh, trước đó vùng này mãi không có mưa, cho đến tận cuối tháng mười trời tuy dù đã dần lạnh nhưng mặc một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài vẫn đủ. Năm nay là sau trận mưa trời đột ngột trở lạnh, trước đó Hứa Minh Nguyệt ở Phố Hà Khẩu nên cũng chưa kịp để lại kem đu đủ trị nứt nẻ cho họ.
Trải qua một mùa hè, chỗ cô đã dư ra khá nhiều hũ kem đu đủ. Cô tìm vài chiếc lọ chiết mười lăm ml, nặn hết kem trong mấy hũ đu đủ vào rồi mang đưa cho Hứa Phượng Liên: "Đây là kem bôi tay (cáp lạt du) chị mua ở bách hóa thành phố lân cận, mỗi người một phần, em, anh cả, em út, chị dâu với mẹ nhé."
Hứa Phượng Liên đang vừa ngứa vừa gãi vì nốt nẻ trên mu bàn tay, thấy chị cả lại mua kem bôi tay cho mình thì vui mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên!
Hai năm trước là đông ấm, lại có kem chị cả đưa nên năm ngoái mu bàn tay cô không bị nẻ mấy, chỉ hơi sưng đỏ một chút, không còn bị nứt toác chảy m.á.u như trước nữa. Chỉ là năm nay trời đột ngột trở lạnh, trước đó lại không có nước, tay cô vừa lạnh vừa khô nên mới lại bị nẻ như thế này.
Bị nẻ lúc đầu không đau nhưng rất ngứa, mà lại không được gãi, càng gãi càng sưng.
Cô lấy ra hai đôi giày bông đế ngàn lớp nói: "Chị cả, đây là giày bông mẹ với chị dâu làm cho chị và A Cẩm đấy. Trước đó trời chưa lạnh nên mẹ chưa đưa cho chị, giờ trời lạnh rồi, chị với A Cẩm đi vừa xinh!"
Hứa Minh Nguyệt đón lấy, đúng là không giống đôi giày vải mẹ làm cho cô trước đây.
Trước đó mẹ cũng từng làm giày vải cho cô, nhưng là giày mỏng, đế không phải loại ngàn lớp, mặt giày cũng chỉ là một lớp vải mỏng, rất thích hợp đi vào mùa xuân thu hoặc đi lúc ngồi sưởi chân mùa đông.
Đôi giày này đế cực kỳ dày dặn, bóp vào thấy rất cứng, bên trong mặt giày cũng được nhét bông giữ ấm.
Đôi của A Cẩm tuy cũng là mặt vải đen nhưng bên trên còn dùng chỉ màu thêu hai cái đầu hổ, vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu.
Cô lật đi lật lại xem, vui vẻ nói: "Thay chị cảm ơn mẹ và chị dâu nhé, chị và A Cẩm đều thích lắm."
Giày đế ngàn lớp làm rất kỳ công, chỉ riêng việc lên núi thu thập lá lạt có chiều dài và chiều rộng phù hợp, rồi chỉnh sửa, bào chế lá lạt đã tốn khối thời gian. Sau đó còn phải làm từng lớp đế giày một, rồi mới khâu tất cả các lớp lại với nhau. Để đề phòng trường hợp đứt một sợi chỉ mà cả cái đế giày bị bung ra không đi được nữa, toàn bộ phần đế giày dày dặn kia được khâu chi chít bằng những sợi chỉ đay bền chắc.
Vì đế giày vừa dày vừa cứng nên kim thường không thể xuyên qua được, người ta phải dùng dùi gỗ dùi lỗ trước rồi mới luồn kim qua, làm vừa tốn sức vừa rắc rối.
Hai đôi giày bông đế ngàn lớp này là do bà cụ và Triệu Hồng Liên đang trong thời kỳ nuôi con nhỏ đã mất rất nhiều thời gian mới làm xong. Dù sao đến mùa thu, dù hai người không phải làm những công việc đồng áng nặng nhọc nhưng cũng đến mùa lên núi c.h.ặ.t củi, cắt cỏ hàng năm rồi.
Năm nay do hạn hán khiến nhiều cây cối bị c.h.ế.t khô, cỏ tranh mới lại không mọc được, củi mang về toàn là cành khô cây héo. Sau vườn nhà Hứa Minh Nguyệt chất một đống củi lớn, đều là do Triệu Hồng Liên và bà cụ tranh thủ lúc rảnh lên núi nhặt nhạnh từng chút một.
Hứa Phượng Liên thấy cô thích bèn giục: "Chị mau thử xem có vừa không, giày của A Cẩm em thử cho con bé rồi, hơi rộng một chút nhưng không sao, năm nay đi sang năm vẫn đi được!"
Giày mới, Hứa Minh Nguyệt ở Phố Hà Khẩu mấy ngày tuy là phòng riêng, trong xe cũng có đồ dùng vệ sinh nhưng cô vẫn thấy mấy ngày không thay giày thì không nên đi giày mới ngay, bèn nói: "Chị chưa rửa chân, đợi lát nữa rửa xong chị mới thử."
"Thế cũng được, vậy chị cả em về đây nhé, ở nhà chỉ có chị dâu với mẹ trông bé Đại Nha, em sợ hai người bận không xuể." Hứa Minh Nguyệt đã về rồi nên Hứa Phượng Liên cũng không ở lại lâu nữa, cầm lấy hũ kem bôi tay chị cho rồi ra về.
Lại đến mùa đông nhàn hạ, nhà nào nhà nấy đều phải tranh thủ lúc tuyết rơi không ra ngoài làm việc được mà lo lọc bột sen, làm miến khoai lang.
Năm nay khoai lang trồng nhiều, tuy cũng phải nộp lên một phần nhưng lượng khoai lang họ được chia năm nay vẫn không ít, phải tranh thủ lúc tuyết rơi chưa bận rộn mà làm thành miến cho dễ bảo quản.
Khoai lang tươi để đến mùa xuân năm sau là bắt đầu hỏng hoặc nảy mầm rồi, phải làm thành miến mới để được lâu.
Trước đó Hứa Minh Nguyệt bận rộn suốt, số miến khoai lang nhà cô đều là do Hứa Phượng Liên, bà cụ và Triệu Hồng Liên giúp cô lọc và làm hết.
Hứa Minh Nguyệt thấy Hứa Phượng Liên đi ra khỏi sân mới sực nhớ ra, trước đó cô thấy kỹ thuật viên Mạnh ăn mặc phong phanh, run cầm cập vì lạnh nên đã hứa làm cho ông chiếc gile da sói, vội vàng chạy ra gọi: "Tiểu Liên, em đợi chút, chị lấy đồ này đưa cho em!"
Hứa Phượng Liên vừa mới xuống khỏi gò cao đồi hoang, nghe thấy thế lại vội vàng quay lại.
Hứa Minh Nguyệt quay vào phòng, giả vờ lấy từ trong túi mang về ra hơn mười chiếc cổ lông cáo đưa cho Hứa Phượng Liên: "Hồi trước chẳng phải chị hứa phần da sói còn lại sẽ làm mũ da sói cho em với Phượng Phát sao? Lần này chị đi bách hóa thành phố lân cận thấy họ có thanh lý một ít mảnh da vụn, chị thấy không cần phiếu nên cũng mua một ít về. Em cầm về đi, xem có đủ làm cho em với Phượng Phát mỗi người một cái mũ không, nếu còn thừa thì em xem có đủ làm cho mẹ với chị dâu không."
Hứa Phượng Liên ôm hơn mười chiếc cổ lông cáo mềm mại, đẹp đẽ và ấm áp trong lòng mà mừng đến ngây người, hưng phấn nhảy cẫng lên: "Chị cả, chị cả, cái này thật sự cho em sao?"
Cô cầm một chiếc cổ lông lên, một mặt là lớp lông thú mềm mại, ấm áp và đẹp đẽ, một mặt là lớp vải mịn đã được khâu sẵn, lại còn là vải đỏ, đường kim mũi chỉ vô cùng tinh xảo.
Cô không dám tin nói: "Đây... đây mà lại là mảnh da vụn sao?"
So với tấm da sói săn được trước đây thì lớp lông thú trong tay cô mềm mại hơn biết bao nhiêu, cái tấm da sói kia thô cứng chẳng khác gì đ.â.m kim vào đá vậy.
Cô thực sự không thể tin nổi, trên thành phố người ta lại coi loại da thú đẹp thế này là mảnh vụn?
Hứa Minh Nguyệt nói: "Chứ còn gì nữa? Ban đầu chị định xem những mảnh da này có ghép được thành một chiếc áo da mặc bên trong không, nhưng trên đường về thấy thầy Mạnh không có áo dày, lạnh đến mức run cầm cập, nghĩ thầy là thầy giáo của A Cẩm nên chị định lấy phần da sói hứa cho hai đứa để làm gile cho thầy, còn chỗ da cáo vụn này thì làm mũ cho em và Phượng Phát. Chỗ da này tuy hơi vụn một chút nhưng kích thước làm mũ thì lại vừa xinh."
Hứa Phượng Liên rất thích nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn trả lại cho Hứa Minh Nguyệt: "Chị cả, chỗ da này quý giá quá, chị hay là làm cho A Cẩm một chiếc áo đi. Em thấy mấy mảnh này ghép lại cũng đủ làm một chiếc áo rồi, nếu không đủ thì làm gile cũng được."
Hứa Minh Nguyệt lại vào trong lấy thêm hơn mười cái cổ lông nữa ra: "Nè, tất cả ở đây rồi."
Tổng cộng cô tích trữ được ba mươi sáu cái cổ lông, trước đó mãi không dám lấy ra. Lần này vì trận mưa lớn rồi đến tuyết rơi khiến cô phải kẹt lại Phố Hà Khẩu nhiều ngày, nên nói mình đã đi thành phố lân cận sẽ không khiến ai nghi ngờ.
Giờ mưa rồi, sau khi sang xuân mực nước sông sẽ dâng lên, lúc đó đi lại bằng thuyền sẽ thuận tiện, cô lại cứ dăm bữa nửa tháng lại đi Phố Hà Khẩu một chuyến, đến lúc đó lấy ra nhiều thứ cũng sẽ có lý do chính đáng rồi.
Hứa Phượng Liên không ngờ chị cả nhà mình lại may mắn thế, mang về được nhiều mảnh da vụn như vậy. Chỗ da này tuy nói là mảnh vụn nhưng mỗi miếng cũng không nhỏ đâu, dài bằng cả cánh tay cô ấy chứ. Lớp da được thuộc rất đẹp, cô ngửi thử thì thấy chẳng có chút mùi hôi tanh nào của thú rừng cả.
Đúng là đồ của cửa hàng bách hóa có khác, dù là mảnh vụn cũng tốt thế này.
Hứa Phượng Liên chưa từng đi bách hóa thành phố lân cận bao giờ, nhưng nghe người trong thôn lúc tán dóc có kể qua, bảo là ở con phố sầm uất nhất thành phố lân cận có một tòa nhà ba tầng, bên trong cái gì cũng có!
Nên cô hoàn toàn không nghi ngờ việc ở một thành phố lớn như vậy sẽ có những "mảnh da vụn" như thế này.
Trong lòng nhiều người miền núi ở phía nam sông lớn, thành phố lân cận chính là thành phố lớn mà họ không với tới được, là một nơi như thiên đường vậy.
Nhà ai có con gái mà gả được vào thành phố lân cận, thậm chí là gả vào những ngôi làng ven thành phố thôi cũng đủ để cả nhà khoe khoang suốt mười mấy năm trời, khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác.
Đừng nói là gả vào thành phố lân cận, ngay cả gả sang bờ bên kia ngọn núi Than đối với họ cũng là chuyện cầu mà không được rồi.
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, nhất thời Hứa Phượng Liên cũng không phát hiện ra những chiếc cổ lông này thực tế hoàn toàn giống hệt nhau. Mà cho dù có giống nhau thì Hứa Minh Nguyệt cũng có thể bảo không biết, chắc là do máy móc trên thành phố xử lý cùng lúc nên thế thôi.
