Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 25

Cập nhật lúc: 10/01/2026 11:08

Hứa Phượng Liên cực kỳ muốn, nhưng cô vẫn hớn hở sờ sờ vào lớp áo khoác bông trên người mình, như thể cách một lớp áo khoác cô vẫn chạm vào được chiếc áo len đẹp như ráng chiều bên trong, hì hì cười nói: "Mẹ, con có rồi mà!"

Mãi cho đến khi cô đã rất già rất già, cũng đã thấy qua nhiều bộ quần áo đẹp hơn, màu sắc phức tạp hơn, chiếc áo len này vẫn được cô cẩn thận cất giữ, có bộ quần áo này ở đó, cô như có thêm một nguồn tự tin không thể nói thành lời, một nguồn sinh khí dùng mãi không hết.

Chẳng mấy chốc Hứa Minh Nguyệt đã dắt tay bé A Cẩm, bên cạnh là Hứa Phượng Phát đang ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, dáng vẻ oai vệ đi tới.

Hứa Phượng Phát là lúc sáng sớm ngủ dậy mới nhìn rõ được chiếc sơ mi denim trên người mình!

Vậy mà không có lấy một miếng vá nào!

Mặc dù có hơi rộng một chút nhưng cậu đã quen với việc mặc quần áo quá khổ rồi, cái chính là bộ quần áo này không có miếng vá nào cơ!

Còn có áo len nữa!

Nhưng áo len cậu không mặc, cậu cẩn thận gấp lại, định để dành đến lúc Tết mới mặc như quần áo mới đón năm mới.

Như vậy cậu cũng có quần áo mới để mặc Tết rồi.

Dù không mặc áo len, chỉ có một chiếc sơ mi denim bên trong, cậu ra ngoài vẫn thấy sướng rơn, cậu bé vốn dĩ có chút trầm mặc ít nói vậy mà hiếm khi lộ ra vẻ mặt hoạt bát, cầm chiếc áo len trong tay ra hỏi Hứa Minh Nguyệt: "Chị cả, cái áo len này thật sự là cho em ạ?"

Hứa Minh Nguyệt thấy cậu cầm áo len ra còn thấy lạ: "Sao em không mặc áo len vào?"

Hứa Phượng Phát gãi đầu cười hì hì: "Em để dành đến Tết mới mặc."

Hứa Minh Nguyệt chưa từng thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt ông chú, không khỏi buồn cười nói: "Em mặc vào đi, trời lạnh quá, bị cảm lạnh lại tốn tiền chữa bệnh đấy."

Hứa Phượng Phát do dự mãi giữa việc mặc vào dịp Tết hay là việc bị cảm lạnh tốn tiền chữa bệnh, rốt cuộc hai chữ "tốn tiền" vẫn có uy lực hơn một chút.

Sau khi hai bộ quần áo không có miếng vá được mặc lên người, cả người cậu đều trở nên phấn chấn, bước đi cứ như mang theo gió vậy!

Hứa Phượng Liên thấy Hứa Minh Nguyệt thì kích động vô cùng: "Chị cả! Chị cả!"

Hứa Phượng Phát cũng đắc ý không thôi, đến nhà ăn tập thể, cậu không nhịn được mà vén vạt áo lên khoe với đám bạn, thế là chẳng mấy chốc người trong thôn đều biết chuyện Hứa Minh Nguyệt hôm qua đi thành phố bên cạnh mua lu nước đã gặp được con tàu chở hàng từ Thượng Hải tới, đồ trên tàu không cần phiếu, cô đã mua cho đám anh em Hứa Phượng Phát mỗi người một cái áo len.

Khiến người trong thôn ngưỡng mộ vô cùng!

"Áo len này nhìn tốt thật đấy, chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?" Bọn họ nói Hứa Minh Nguyệt: "Cháu đấy, trong tay có chút tiền là tiêu hết sạch rồi, phải để lại một ít trong tay mà phòng thân chứ!"

Xây một căn nhà gạch ngói, lại còn mua áo len tốt như vậy, những người trong thôn có ý định mượn tiền Hứa Minh Nguyệt hoặc muốn chiếm lấy số tiền trong tay cô, thấy cô đem tiền đi mua áo len hết thì cứ như là tiêu mất tiền của bọn họ vậy, xót xa đến rỉ m.á.u.

Hứa Minh Nguyệt bèn đem chuyện hôm qua cô đến thành phố bên cạnh phát hiện ra mua cái gì cũng cần phiếu, có tiền mà chẳng mua được gì ra nói: "Khó khăn lắm mới gặp được tàu chở hàng không cần phiếu, các bác nói xem cháu không đem tiền trong tay ra tiêu thì để lại có tác dụng gì? Tiền không mua được đồ thì chẳng phải là giấy sao?"

Lời này nói ra khiến những người xung quanh cũng đều tán đồng, tuy nhiên vẫn có người nói cô: "Vậy thì cũng không thể tiêu sạch sành sanh được, trong tay không để lại đồng nào thì sau này ngày tháng của hai mẹ con cháu tính sao?"

Còn có người cũng không có phiếu giống Hứa Minh Nguyệt hỏi cô: "Cháu có còn dư cái nào không? Nhượng lại cho bác một cái, bác đưa tiền cho cháu!"

Những người nông thôn bọn họ cũng vậy, có tiền mà không có phiếu, tiền cầm trong tay rất khó mua được đồ.

Hứa Minh Nguyệt cười nói: "Cháu, mẹ cháu, anh cả, các em, cộng thêm con gái cháu nữa là sáu miệng ăn cơ mà, dù cháu có tiêu hết sạch tiền trong tay thì cũng chẳng có dư đâu ạ, cái áo len này tuy không cần phiếu nhưng giá của nó cao hơn ở hợp tác xã nhiều lắm đấy!"

Chủ yếu là loại áo len đan sẵn này ở hợp tác xã cũng chẳng có mà bán, đều là vật phẩm khan hiếm, đừng nói là áo len, ngay cả len sợi cũng là vật phẩm khan hiếm.

Thời đại này thực sự là cái gì cũng thiếu!

Cô lại giả vờ than khổ: "Cùng lắm thì cháu đi hái rau dại, ra sông mò trai, đào ngó sen, ngày tháng kiểu gì chẳng sống qua được."

Các thím trong thôn lại thở dài.

Thực ra phần lớn mọi người đều cảm thấy cách làm này của Hứa Minh Nguyệt mới là thông minh, đem tiền trong tay tiêu hết rồi thì sẽ không bị ai dòm ngó nữa.

Những người vốn dĩ còn nghĩ chắc chắn cô vẫn còn giữ tiền, giờ tính toán lại thấy trong tay cô e rằng chẳng còn được mấy đồng thật.

Chẳng mấy chốc bọn họ lại nghe nói đến chuyện Hứa Minh Nguyệt muốn khoan giếng nước trên núi hoang.

Những người vốn dĩ vẫn nuôi ý định với số tiền trong tay Hứa Minh Nguyệt, lần này triệt để dập tắt ý nghĩ: "Trong tay nó lần này chắc là sạch sành sanh rồi."

Bởi vì cô đã tiêu bao nhiêu tiền thì mọi người chỉ cần tính một chút là ra ngay, toàn tiêu vào những chỗ ai cũng thấy được.

"Chỉ riêng căn nhà đó, cái giếng đó, với mấy cái áo len nó mua cho anh em nhà nó nữa, cái áo len đó nếu không cần phiếu thì thiếu hai ba chục tệ liệu có mua nổi không?" Có người ở trong nhà tức giận nói: "Lần này khỏi phải dòm ngó nữa!"

Lúc cô sống không tốt thì người ta thương hại cô, giờ thấy cả nhà này đều mặc áo len mới thì lại đỏ mắt ghen tị rồi, nếu không phải mấy cái áo len đó mặc trên người Hứa Phượng Đài thì đã có người muốn đi ăn trộm áo len rồi.

Hứa Phượng Liên cực kỳ muốn khoe chiếc áo len của mình, nhưng cô vẫn cố nhịn cảm giác muốn khoe khoang đó lại, cả người hớn hở, ăn cơm xong đi lên núi cắt cỏ cũng thấy như có sức lực dùng mãi không hết.

Sau khi vào đông, người lên núi kiếm củi cũng ít đi, phần lớn các gia đình từ sau khi thu hoạch vụ mùa kết thúc là bắt đầu kiếm củi tích trữ củi lửa để qua đông, bây giờ về cơ bản đều đã tích trữ đủ rồi, chỉ ở lỳ trong nhà để tránh rét, bởi vì mùa đông thật sự rất lạnh.

Cũng có những người đặc biệt chăm chỉ, mùa đông vẫn lên núi kiếm củi cắt cỏ, nhưng những người như vậy rất ít.

Hứa Phượng Liên và những người khác vẫn phải cắt cỏ, là cắt cho Hứa Minh Nguyệt.

Lúc Hứa Minh Nguyệt đang xếp củi vào chiếc xe đã trống không, cô mới phát hiện ra, phần cốp xe vốn đã dọn sạch thì y như ngày cô xuyên không tới, bên trong lại đầy ắp gạo mì dầu mỡ, còn có một chiếc chăn bông nặng 2,5kg.

Niềm vui bất ngờ này khiến cô suýt nữa thì ngất đi vì sung sướng!

Cô đã chuẩn bị tinh thần dùng một xe thức ăn để kháng chiến trong ba năm rồi, kết quả là đồ đạc trong xe còn có thể làm mới lại được!

Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng 24 chai nước trong xe cô, mỗi tháng tích trữ 24 chai, cộng thêm số được làm mới mỗi tháng, cũng đủ giúp cô đưa ông nội và mọi người vượt qua ba năm hạn hán mà không bị c.h.ế.t khát rồi!

Còn gạo nữa, lúc đó cô mua 10kg, còn có 10kg mì sợi, chỗ bán buôn đó đường phèn là đóng gói 2,5kg một túi, đến lúc đó cô chỉ cần bán đường phèn thôi cũng chẳng lo thiếu tiền tiêu.

Huống chi trong xe cô còn có một cái bình giữ nhiệt lớn 1.6 lít, mặc dù không bì được với dung tích của phích nước nóng thời này, nhưng mùa đông cũng có nước nóng để uống rồi, mà bây giờ là hai cái bình giữ nhiệt rồi!

Còn về việc từ đâu mà có ư, mua trên tàu chở hàng ở thành phố bên cạnh chứ đâu, lúc đó cô khênh hai cái lu nước lớn về, chẳng ai biết trong lu nước của cô có những gì!

Còn có bình xịt cay chống sói.

Trước đây cô cứ nghĩ ở đây một hai chục năm chỉ có duy nhất một bình này nên dùng dè dặt lắm, tương lai cô vẫn sẽ dè dặt, nhưng mỗi tháng được làm mới một bình thì cô còn sợ gì nữa?

Hơn nữa mấy cái ngăn kéo trong xe thường ngày cô để đồ cô còn chưa kiểm tra, mới chỉ nhìn phần cốp xe chứa đồ lớn thôi, thực tế trên xe còn không ít đồ lặt vặt, ví dụ như giấy rút, giấy vệ sinh được tặng khi đổ xăng, trong vali còn có b.ăn.g v.ệ si.nh và các vật dụng khác, gần như bao gồm mọi phương diện của cuộc sống.

So với những thứ này thì lều bạt, t.h.ả.m, võng trên xe cô mới là những thứ ít quan trọng nhất.

Cái chính là mỗi tháng đều được ăn thịt rồi, 5kg sườn, 5kg thịt ba chỉ, hai con gà sống lớn cơ mà, đủ để cả nhà bổ sung dinh dưỡng rồi!

Ngoài ra còn có một số đồ lặt vặt, trước đây vì nghĩ trong dòng thời gian dài đằng đẵng một hai chục năm thì chút đồ này quá ít ỏi, cứ nghĩ ăn hết là hết nên không tính đến, giờ nếu mỗi ngày đều được làm mới thì lại khác rồi!

Cô nhìn qua đống đồ ăn vặt còn sót lại từ lần đi chơi trước, có kẹo mút, socola, kẹo sữa, khoai tây chiên, túi nhỏ nhân hạt óc ch.ó, thịt bò viên, rong biển, bánh quy Oreo... mặc dù số lượng không nhiều, tất cả đều để trong một cái túi, có cái cô mua, có cái là bạn của A Cẩm cho con bé, nhưng nếu mỗi tháng đều được làm mới thì sẽ khác hẳn nhé!

Đúng rồi, còn có miếng dán giữ nhiệt nữa!

Trước đây cô hoàn toàn không ngờ tới, trong ngăn khóa kéo của vali mình lại có vài miếng dán giữ nhiệt, chắc là để dành khi đi Tam Á chơi dịp Tết, sau đó đến đó không dùng tới, lúc về cô cũng không lấy ra, thời gian trôi qua chính cô cũng quên mất chuyện này.

Đây thực sự là niềm vui bất ngờ.

Sau này dù cô có hết tiền thì đem những thứ này sắp xếp lại, bán đi ít đồ, tích tiểu thành đại cũng chẳng lo thiếu tiền tiêu đâu!

Còn có chăn nữa!

Cô đã ngứa mắt cái chăn rách của ông nội từ lâu rồi! Sau này có thể đổi chăn cho ông nội rồi!

Còn về việc chăn từ đâu mà có, thì cứ nói con tàu ở thành phố bên cạnh thực ra là chợ đen trên sông chẳng phải là xong sao? Rảnh rỗi cứ chèo thuyền ra sông một chuyến là được!

Tảng đá đè nặng trong lòng Hứa Minh Nguyệt cuối cùng cũng biến mất, cả người đều thả lỏng, việc đầu tiên là muốn đổi chăn đệm cho mình!

Xuyên không đến đây một tháng rồi, mỗi tối cô đều ngủ trên rơm rạ, tuy bên trên có trải ga giường nhưng bẩn lắm!

Chỉ cần sơ sảy một chút là vụn rơm chui ra ngoài, làm cho trong phòng đâu đâu cũng có rơm rạ, bé A Cẩm lại thích nhún nhảy, trên cái giường sưởi ấm áp cứ nhảy lung tung, chẳng mấy chốc giường sưởi đã thành một mớ hỗn độn.

Đánh cũng không nỡ, mắng cũng chẳng xong, chỉ có thể nghiêm mặt bảo con bé tự mình dọn dẹp.

Cô từ lúc bé A Cẩm còn rất nhỏ đã biết cái con bé này năng lượng cực kỳ dồi dào, mới sinh ra được mấy ngày mà lúc khóc nắm đ.ấ.m nhỏ đã vô tình đập vào thành giường kêu bang bang, lúc đó cô đã nghĩ tiểu t.ử này có phải xương cốt tinh kỳ không, vì sức lực cô cũng lớn.

Quả nhiên!

Từ nhỏ đã có hứng thú với mọi thứ, cái gì cũng muốn học! Bóng rổ, bóng đá, tán thủ, khiêu vũ, bơi lội... mỗi ngày dường như đều có năng lượng dùng không hết.

Có đôi khi Hứa Minh Nguyệt đều cảm thấy mình sinh ra một con Husky có sức phá hoại cực mạnh, mỗi ngày đều phải dắt đi dạo, một ngày không dắt đi dạo là sẽ phá nhà ngay.

Bây giờ giường sưởi đã được đốt lên, lớp đệm rơm bên dưới cũng được đổi thành chăn bông, cô bắt đầu lập kế hoạch rèn luyện cho bé A Cẩm.

Đấm bốc, đá chân, giãn cơ, tập chân, đọc thơ, tính nhẩm.

Thân xác hai tuổi, linh hồn tám tuổi.

Người tuy đã xuyên không rồi nhưng bài tập hè vẫn phải tiếp tục làm thôi!

Sau khi biết vật tư trong xe có thể được làm mới, cô cũng không keo kiệt nữa, đem cái quần lông ngỗng họa tiết thanh hoa của mình đưa cho bà nội, hai cái quần kẻ caro thì Hứa Phượng Phát và Hứa Phượng Liên mỗi người một cái, cộng thêm một bộ đồ lót giữ nhiệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.