Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 352
Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:12
Hứa Minh Nguyệt nhìn dáng vẻ thẹn thùng và uốn éo này của anh, thực sự rất khó để liên tưởng anh với người chú nhỏ lầm lì ít nói của mình. Thanh niên tràn đầy sức sống này giống như một người hoàn toàn khác ở thế giới mới, đôi mắt anh sáng rực, sắc mặt hồng hào, tràn đầy niềm vui.
"Được!" Cô gật đầu, "Hay là em cứ học đi xe luôn đi, ngày rước dâu thì chở Xuân Hương đi một vòng quanh thôn!"
Đây luôn là phong tục ở đây trong ký ức từ nhỏ của Hứa Minh Nguyệt. Ví dụ như con gái thôn họ Hứa gả sang thôn họ Giang thì không được đi con đường ngắn nhất, mà phải đi đường lớn, từ đầu thôn đi đến cuối thôn, từ đường lớn cuối thôn đi sang thôn họ Giang, rồi từ đường lớn thôn họ Giang đi thẳng đến nhà chú rể.
Trên quãng đường này, tuyệt đối không được đi bất kỳ con đường tắt nào.
Cứ như thể phải đi hết tất cả các con đường lớn để thông báo cho mọi người biết rằng gia đình họ kết hôn vậy!
Hứa Phượng Phát nghe xong cũng thấy rất rung động, lại rất do dự. Dù sao anh cũng không biết đi xe, trong đầu anh nhanh ch.óng hiện lên hình ảnh tuyệt đẹp mình đạp xe chở Diêm Xuân Hương đi một vòng quanh đại đội rồi rước cô về nhà.
Nhưng ngay lập tức anh lại nản chí. Dù bây giờ có học được thì anh cũng chẳng dám chở Xuân Hương, ngộ nhỡ ngã thì làm sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn từ chối, lắc đầu nói: "Chị ơi, đến lúc đó em vẫn đẩy Xuân Hương đi thôi, lỡ một phát ngã cả hai thì sao?" Làm hỏng xe và làm ngã Xuân Hương đều đáng sợ như nhau.
Nhưng chỉ một lát sau, mắt anh lại sáng rực lên: "Chị ơi, đến lúc đó có thể bảo A Cẩm sang giúp em làm đồng t.ử lăn giường không?"
Hứa Minh Nguyệt hơi ngạc nhiên nhướn mày: "Chuyện này em đã bàn với Xuân Hương chưa?"
Hứa Phượng Phát lại gãi đầu, cười hì hì: "Em muốn A Cẩm làm đồng t.ử lăn giường cơ! A Cẩm có phúc khí!"
Chị cả nói, chữ "Cẩm" có nghĩa là hoa lệ cao quý, tiền đồ vô lượng, lại có nghĩa là màu sắc tươi sáng, rực rỡ minh mị, chứa đựng lời chúc phúc tốt đẹp nhất của chị dành cho cuộc đời A Cẩm.
Anh hy vọng con cái của mình sau này cũng có thể giống như A Cẩm, rực rỡ hoa lệ, tiền đồ vô lượng, đầy phúc khí!
Trong tất cả đám trẻ con trong thôn, không có đứa nào giống A Cẩm, được người ta nâng niu như viên ngọc quý trong lòng bàn tay, vô ưu vô lự, vui vẻ hạnh phúc, không lo ăn mặc. Qua năm mới đã mười hai tuổi rồi, ở nông thôn đã là thiếu nữ mới lớn rồi mà ngày nào vẫn được Hứa Minh Nguyệt gọi là "bé cưng, bảo bối". Dù không ít người sau lưng chướng mắt Hứa Minh Nguyệt nuông chiều con gái như vậy, nhưng ai nhìn thấy mà chẳng ngưỡng mộ cái số sướng của A Cẩm, ai chẳng muốn có một tuổi thơ như A Cẩm, một người mẹ như Hứa Minh Nguyệt?
Ngay cả chị cả của anh, bây giờ đã là bí thư công xã rồi, nhưng những năm trước khi ly hôn cũng đã phải chịu rất nhiều khổ cực.
Anh chỉ muốn con mình giống như A Cẩm, vô ưu vô lự, phúc khí dài lâu.
Hứa Minh Nguyệt không phản đối, nhướn mày nói: "Chuyện này em tự đi bàn với A Cẩm đi, nhớ chuẩn bị bao lì xì đấy."
Hứa Phượng Phát gật đầu thật mạnh, cười đến mức lộ cả lợi ra ngoài.
Người địa phương toàn mời đứa trẻ béo nhất thôn làm đồng t.ử lăn giường, với ngụ ý mong muốn sớm sinh quý t.ử, con cái trắng trẻo mập mạp, khỏe mạnh. Những người muốn A Cẩm làm đồng t.ử lăn giường như Hứa Phượng Phát chắc chắn là có một không hai rồi.
Hứa Minh Nguyệt lại hỏi anh: "Bà nội muốn đổi phòng với em, bảo em và Xuân Hương sang ở phòng của bà và Tiểu Liên, em nghĩ thế nào?"
Hứa Phượng Phát ngẩn ra, chuyện này anh thực sự chưa từng nghĩ tới.
Anh thấy căn phòng hiện tại của mình rất tốt, có một cái giường lò ấm áp, có cửa sổ sáng sủa, còn có một cái tủ chỉ thuộc về riêng anh. Trong tủ có bộ chăn bông mới tinh mà chị cả tặng anh, cùng hai bộ vỏ chăn ga trải giường bằng vải hoa.
Anh dám nói, trong cả đại đội, ngoài anh cả và hai người chị của anh ra, trong thôn chẳng có ai có nhiều hơn anh cả!
Đó là tổ ấm nhỏ của riêng anh, là thế giới của riêng anh. Trong căn phòng nhỏ bé này, anh cảm thấy vô cùng ấm áp và an toàn.
Anh ngượng ngùng nói: "Chuyện này em có nói với Xuân Hương rồi. Hồi chị cả xây nhà cho chúng em đã phân chia phòng xong xuôi rồi, phòng bên phải là của anh cả, phòng bên trái là của mẹ và chị nhỏ, phòng của em ở phía sau gian chính."
Lúc đó anh mới mười hai tuổi, là người nhỏ nhất nhà, có được một căn phòng đã là rất tốt rồi. Hiện giờ trong đại đội vẫn còn cảnh mấy anh em chen chúc trong một phòng, ngủ chung một giường đấy thôi. Mười hai tuổi anh đã có phòng riêng rồi, không biết bị bao nhiêu đứa bạn trong thôn ngưỡng mộ.
Cho đến tận bây giờ, rất nhiều bạn cùng lứa với anh khi kết hôn còn chẳng có phòng, chỉ có thể dựng tạm một cái nhà đất nhỏ bên cạnh gian bếp để ở tạm.
Đó là thực trạng của thời đại này.
Mà anh và Xuân Hương có một căn phòng ấm áp riêng tư đã là vượt xa phần lớn thanh niên trong đại đội rồi.
Còn về việc tại sao phòng của anh cả lại to thế, phòng của anh lại nhỏ thế.
Đừng nói là anh cả đã nuôi nấng họ trưởng thành, dù không có ơn nuôi dưỡng của anh cả thì anh cả cũng là con trưởng trong nhà, nhà nào mà chẳng là con trưởng ở nhà chính?
Dù không thành văn nhưng đó là quy tắc mà ai ở địa phương này cũng tuân theo.
Hứa Phượng Phát tự nhiên cũng vậy.
Hứa Minh Nguyệt không phản đối gật gật đầu: "Em với Xuân Hương bàn bạc kỹ đi, hai đứa tự thấy không có ý kiến gì là được. Đúng rồi, lần này chị lên tỉnh có mang về thêm mấy cái chậu tráng men và khăn mặt mới, lát nữa chị đưa cho em, đúng lúc để em dùng cho đám cưới, tặng cho Xuân Hương làm sính lễ."
Trước đây cô phát chậu tráng men cho gia đình, bà nội và Tiểu Liên là phụ nữ nên việc vệ sinh cá nhân hàng ngày nhất định phải có chậu riêng. Hồi đó cô tặng Tiểu Liên hai cái, bà nội một cái. Hứa Phượng Đài kết hôn cô tặng hai cái, hai cái đó là cho Triệu Hồng Liên dùng. Sau này Triệu Hồng Liên sinh nở, mỗi đứa trẻ chào đời cô đều tặng chậu và khăn riêng, cùng với một ít quần áo trẻ em.
Bây giờ đến lượt Hứa Phượng Phát, Hứa Minh Nguyệt tự nhiên cũng không keo kiệt.
Trong xe cô những năm qua làm mới ra rất nhiều, dù đã mang lên tỉnh bán một ít nhưng vẫn còn không ít. Lần này từ tỉnh về cô mang theo cả một xấp.
Hứa Phượng Phát rửa mặt vẫn dùng chung chậu với Hứa Phượng Đài. Ở nông thôn không cầu kỳ đến thế, thường là một cái chậu rửa mặt cả nhà dùng chung, chậu rửa chân cũng dùng của Hứa Phượng Đài, vẫn là cái chậu gỗ dùng từ nhỏ đến lớn của hai người.
Hứa Minh Nguyệt đã nói với anh từ sớm là đợi anh kết hôn sinh con cũng sẽ tặng anh chậu tráng men. Lúc này nhận được lời hứa của Hứa Minh Nguyệt, anh không từ chối mà mừng rỡ thẹn thùng nói: "Cảm ơn chị cả!"
Trong phương ngữ địa phương, phát âm của "A tỉ" chính là "A tỷ".
Hứa Minh Nguyệt mỉm cười nhìn anh: "Sau này có chuyện gì thì em và Xuân Hương cứ bàn bạc với nhau, việc gì cũng đừng tự mình quyết định. Từ nay về sau không còn là một mình em nữa, hai đứa là vợ chồng, là một thể thống nhất."
Hứa Phượng Phát vốn đang cười vô tư lự nghe thấy lời này của Hứa Minh Nguyệt, chẳng hiểu sao bỗng thấy lòng dạ không được vui, nói: "Chị ơi, em biết mà." Anh hì hì cười, "Em còn có mẹ, anh cả chị dâu, chị cả, chị nhỏ nữa, em không phải một mình!"
Trong lòng anh, anh vẫn luôn ở cùng cả gia đình, là một gia đình trọn vẹn. Đối với anh, Hứa Phượng Đài giống như người cha vậy.
Chương 302
Quyết định xong chuyện kết hôn, nhà họ Hứa phải mời bà mối đến nhà. Dù là thời đại đặc thù, vì sự tôn trọng đối với Diêm Xuân Hương, những lễ tiết cần có không thể thiếu.
Bà mối được mời là vợ của phó chủ tịch Giang, hiện là chủ nhiệm hội phụ nữ đại đội Lâm Hà - Hạ Vân Chi.
Hạ Vân Chi hơn bốn mươi tuổi, chẳng biết có phải vì những năm đầu một mình ở nhà quán xuyến hay không mà khuôn mặt trông già hơn phó chủ tịch Giang rất nhiều. Lúc này bà đang tươi cười rạng rỡ, mang theo sính lễ nhà họ Hứa đưa đến ký túc xá nữ của trường tiểu học Lâm Hà để bàn định ngày cưới.
Ngày cưới Diêm Xuân Hương và Hứa Phượng Phát đã bàn bạc riêng với nhau, lúc này đến chẳng qua là đi theo quy trình thôi.
Bố mẹ Diêm Xuân Hương không ở đây nên thầy hiệu trưởng già tạm thay mặt bề trên của Diêm Xuân Hương tiếp đón Hạ Vân Chi.
Sính lễ nhà họ Hứa đưa không nhiều, một chiếc chăn bông đã l.ồ.ng vỏ chăn hoa đỏ rực rỡ, hai cái chậu tráng men, hai cái khăn mặt, hai cái khăn trải gối, một cái phích nước nóng, một đôi giày da đen.
Trong ký túc xá, Diệp Điềm - người bạn thân nhất của Diêm Xuân Hương - nhìn sính lễ nhà họ Hứa gửi đến mà vuốt ve không nỡ rời tay, nói với Diêm Xuân Hương: "Xuân Hương này, xem ra cậu không chọn sai đâu, nhà họ Hứa là gia đình t.ử tế."
Nếu không sẽ chẳng gửi nhiều sính lễ thế này. Chỗ sính lễ này tuy nói là sẽ mang về, nhưng đã là sính lễ thì sau này những thứ này là của vợ chồng Diêm Xuân Hương và Hứa Phượng Phát, không phải đồ dùng chung của cả nhà.
Cả ký túc xá bọn họ mới có một cái phích nước nóng thôi đấy. Còn cả cái chăn đẹp thế này nữa, chất vải sờ vào thấy rất tốt, chẳng có chút lỗi nào. Còn cả đôi giày da đen này nữa!
Giày da đen hơi to, bên trong lót đôi lót giày mới tinh, trên lót giày thêu họa tiết long phụng trình tường đơn giản.
Chân Diêm Xuân Hương đi size 36, 37, đôi giày gửi đến là size 38. Chịu thôi, chân Hứa Minh Nguyệt đi size 38, đôi giày da làm mới ra trong xe cô toàn là size 38 cả. Nhưng điều đó chẳng quan trọng, lót thêm hai đôi lót giày là được. Quan trọng là chất lượng giày rất tốt, lớp da bên ngoài mềm mại, bên trong ấm áp, rất thích hợp đi mùa đông.
Diệp Điềm cầm đôi giày da đến trước mặt Diêm Xuân Hương bảo cô ướm thử: "Mau thử xem có vừa chân không, để đến hôm cưới cậu đi!"
Những người khác cũng ghen tị nhìn Diêm Xuân Hương.
Họ xuống đây cắm bản mới được một năm, hiện tại vẫn chưa có ý định gả về nông thôn, ai nấy đều đợi ngày được về thành phố. Về việc Diêm Xuân Hương chọn lấy chồng ở quê, trong lòng họ không ghen ghét, không ngưỡng mộ, thậm chí còn thấy cô ngốc. Nhưng đối với đối tượng Diêm Xuân Hương chọn, họ cũng chẳng có gì để nói.
Chị cả của Hứa Phượng Phát là bí thư công xã, anh cả là cán bộ đại đội, chị nhỏ là kế toán công xã, bản thân anh là nhân viên chấm công, sau này cuộc sống chắc chắn không phải bàn.
Chỉ là điều kiện của Diêm Xuân Hương cũng đâu có kém, bản thân là giáo viên trường tiểu học Lâm Hà, quanh năm chẳng cần làm việc đồng áng nặng nhọc. Nếu họ thi đậu giáo viên, họ thà không lấy chồng!
Vì hiện tại đại đội Lâm Hà đang có cơ hội thi tuyển giáo viên nên toàn bộ thanh niên trí thức ở đại đội Lâm Hà, ngoài Diêm Xuân Hương ra, vẫn chưa có bất kỳ một nữ thanh niên trí thức nào nảy sinh ý định lấy chồng ở địa phương, ngay cả những nữ thanh niên trí thức tạm thời chưa thi đậu giáo viên, hàng ngày vẫn đang phải làm công việc đồng áng nặng nhọc.
Về việc Diêm Xuân Hương lấy chồng, cả phòng ký túc xá ngoài Diệp Điềm quyến luyến ra thì ai nấy đều mừng rỡ.
Diêm Xuân Hương đi rồi, chỗ ngủ của cô sẽ trống ra, tối họ ngủ cũng không còn chật chội như thế nữa.
Sau khi định xong ngày cưới và để lại sính lễ, chuyện hôn sự của Hứa Phượng Phát và Diêm Xuân Hương coi như đã xong xuôi, chỉ chờ qua năm mới là thành thân. Sính lễ cũng được thầy hiệu trưởng tạm thời cất trong một gian lớp học trống. Đến lúc đó Diêm Xuân Hương sẽ từ trường tiểu học Lâm Hà xuất giá, trường tiểu học Lâm Hà coi như là nhà ngoại của cô.
