Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 370
Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:16
Vì họ ở trong núi, tin tức bị bế tắc, tin tức nhận được không xác thực, lại không thể tất cả đều xin nghỉ ra ngoài được, chỉ có thể cử một hai người ra ngoài trước để dò hỏi tin tức cụ thể.
Còn có rất nhiều người ngay cả đại đội Lâm Hà ở đâu vẫn còn chưa biết.
Đại đội trong núi cũng không phải ai cũng là người xấu, bất cứ nơi nào cũng có người tốt kẻ xấu, trong núi cũng vậy.
Họ không biết đường ra khỏi núi thì tìm người địa phương hỏi đường.
Có người nảy sinh ý đồ xấu thì tự nhiên cũng có người thuần hậu lương thiện, cơ bản là họ hỏi đường đều sẽ chỉ đường cho họ.
Mấy thanh niên tri thức rủ nhau đi cùng như vậy, cứ thế vừa đi vừa hỏi, cuối cùng cũng tìm được đại đội Lâm Hà.
Chưa từng đến đây thì cảm thấy đại đội Lâm Hà rất khó tìm, nhưng khi thật sự tìm thấy đại đội Lâm Hà mới phát hiện đại đội Lâm Hà quá dễ tìm, dấu mốc rõ ràng nhất chính là ngọn núi Lò trên đại đội Lâm Hà mà từ cách đó mấy chục dặm đều có thể nhìn thấy.
Cái lò đá khổng lồ tựa như vẫn thạch từ ngoài thiên hà rơi xuống, tọa lạc trên đỉnh núi, lấy đó làm tọa độ, dưới chân núi Lò Đá chính là đại đội Lâm Hà.
Lần này thanh niên tri thức đến đăng ký rất đông, không chỉ có thanh niên tri thức của bản đại đội Lâm Hà và đại đội Hòa Bình, đại đội Xây Dựng, mà ngay cả những người nghe thấy tin tức ở các đại đội khác của công xã Thủy Bộ cũng kéo đến đăng ký, còn có các thanh niên tri thức của đại đội Ngũ Công Sơn cũng đến đăng ký.
Còn về phía đông sông lớn, xin lỗi nhé, thanh niên tri thức xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng nông thôn cơ bản đều là chi viện cho những nơi nghèo khó, những nơi giao thông phát triển, cuộc sống còn tạm ổn như phía đông sông lớn cơ bản không có thanh niên tri thức xuống cắm bản.
Hứa Minh Nguyệt tạm thời làm việc ở đại đội Lâm Hà còn có một cái hay là, bản đại đội có gì không hiểu, không quyết định được thì đến trụ sở đại đội hỏi Hứa Minh Nguyệt một tiếng là xong.
Họ không biết có thu nhận thanh niên tri thức công xã bên ngoài đăng ký không cũng không sao, hỏi Hứa Minh Nguyệt, Hứa Minh Nguyệt nói thu nhận là các thanh niên tri thức bên ngoài đều đăng ký tên hết.
Lúc đầu đại đội Lâm Hà nói kỳ thi tuyển giáo viên cũng không nói chỉ tuyển thanh niên tri thức của bản đại đội, đối với Hứa Minh Nguyệt và hiệu trưởng già mà nói, bất kể là thanh niên tri thức của đại đội nào cũng không sao, có tài học, nhân phẩm tốt, quản được học sinh thì chính là giáo viên tốt, đại đội của họ chính là thiếu giáo viên tốt!
Cho nên thanh niên tri thức và người địa phương đến đăng ký, trường tiểu học Lâm Hà đều không từ chối ai, đăng ký hết lượt.
Những thanh niên tri thức vùng núi đến thám thính tin tức trước này thấy thông báo đăng ký của trường tiểu học Lâm Hà liền vội vàng đăng ký tên mình trước, rồi lại quay về thông báo ngay cho những thanh niên tri thức cùng xuống cắm bản như họ, một số còn có bạn học hoặc họ hàng bạn bè xuống cắm bản ở các đại đội khác cùng công xã, còn đặc biệt chạy đi thông báo cho người thân bạn bè.
Những thanh niên tri thức xuống cắm bản ở vùng núi này số lượng không nhiều, lại đơn thương độc mã, nam thanh niên tri thức còn đỡ, nữ thanh niên tri thức trẻ tuổi xuống cắm bản ở vùng núi đúng là miếng thịt mà ai ai cũng thèm muốn, bị bắt nạt đủ đường, điều này cũng khiến các thanh niên tri thức đoàn kết lại để sưởi ấm cho nhau, càng thêm gắn kết.
Nghe nói ngoài núi có một ngôi trường tuyển giáo viên, họ chẳng màng đến gì nữa, lần lượt chạy ra ngoài núi, rào cản ngôn ngữ, đường xá không rõ đều không ngăn cản được họ ra ngoài núi nghe ngóng tin tức của đại đội Lâm Hà, thế mà trong thời hạn đăng ký đã tìm thấy đại đội Lâm Hà.
Những thanh niên tri thức đã đăng ký tên sau khi về lại nói tin tức với những người bạn thân của họ.
Trong số đó có một cô gái tết tóc đuôi sam, né tránh mọi người đi đến một cái chuồng trâu tối om, bốn bề lộng gió, tìm thấy một người phụ nữ mặt đầy phân trâu, đầu tóc rối bù thần sắc đờ đẫn như một mụ điên nhưng bụng lại to tướng.
Bụng cô ấy nhìn có vẻ đã được bảy tám tháng rồi, tròn xoe, tựa như một cái sọt tre úp trên bụng.
Cô gái tết tóc đuôi sam nắm c.h.ặ.t vai cô ấy, sốt sắng nói: “Bạch Hạnh, Bạch Hạnh! Cậu có nghe thấy tớ nói gì không?”
Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i tên Bạch Hạnh đang nằm co quắp trong đống rơm trong chuồng trâu, trên đầu dính đầy rơm rạ, trong tay cũng đang mân mê một cọng rơm, ánh mắt đờ đẫn nhìn cọng rơm trong tay.
Cô gái tết tóc đuôi sam nói nhanh: “Ngoài núi có đại đội Lâm Hà, trường tiểu học Lâm Hà ở đại đội Lâm Hà đang tuyển giáo viên, cậu cứ men theo con đường núi này đi ra ngoài, đi mãi đến cửa núi, đi về phía đông khoảng hơn hai mươi dặm nữa là đến công xã Ngũ Công Sơn, công xã Ngũ Công Sơn cậu còn nhớ không? Lúc đầu chúng ta xuống thuyền ở cửa sông dưới công xã Ngũ Công Sơn đấy, cậu đến ngã ba đường của công xã Ngũ Công Sơn, đi vào con đường nhỏ ở giữa, cậu còn nhớ con đường đó không? Tìm thấy cửa sông nơi chúng ta xuống thuyền lúc đầu, men theo cửa sông đi thẳng về phía trước, nếu cậu không biết đường thì nhìn núi, đến công xã cậu ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy ngọn núi có lò đá trên đỉnh núi, cậu cứ đi về hướng lò đá, dưới chân núi Lò Đá có một đại đội tên là Lâm Hà, nằm ngay bên bờ sông nơi chúng ta đi ngang qua lúc đến đây, ở đó có một ngôi trường, cậu đến đó đi! Bí thư của công xã đó là phụ nữ, cậu đi tìm cô ấy, hiểu không?” Cô gái nắm c.h.ặ.t vai người phụ nữ điên mang bụng bầu dùng sức lắc: “Cậu nghe thấy không? Cậu nghe thấy không? Ở đó đang tuyển giáo viên, cậu đến trường Lâm Hà đăng ký, đăng ký được rồi thì đừng quay lại nữa! Cậu nhớ kỹ chưa? Dưới chân núi Lò Đá! Đại đội Lâm Hà!”
Những nữ thanh niên tri thức từ nơi khác đến như họ, không biết phương ngôn bản địa, muốn trốn ra ngoài quá khó khăn, cậu không thể hỏi đường, một khi cậu mở miệng lộ ra cậu là người ngoài một thân một mình là có thể không đi nổi nữa rồi, không, không phải là có thể, mà là chắc chắn không ra khỏi vùng núi được đâu!
Người vùng núi dù có lương thiện thuần hậu đến đâu thì họ cũng có con cháu họ hàng, họ đều thiếu vợ thiếu phụ nữ.
Muốn đi ra khỏi vùng núi chỉ có thể đi những con đường nhỏ hẻo lánh, tránh người, còn phải tránh rắn và dã thú.
Cũng may mùa này tuyết vừa mới tan, trời còn lạnh, rắn còn đang ngủ đông trong hang chưa ra ngoài, thứ họ cần đề phòng chỉ có dã thú và con người.
Vật tư trong núi nghèo nàn, lại không trồng bông, hiện tại là mùa đông, mỗi hộ gia đình ngoài việc phải cử một lao động nam khỏe mạnh đi đắp đê bên sông Trúc Tử, hầu như nhà nào cũng ru rú trong nhà tránh đông, rất ít người ra ngoài, chỉ cần tránh những người đó là có cơ hội trốn thoát.
Nước mắt cô gái tết tóc đuôi sam tích tụ trong hốc mắt, lắc cô gái mang thai: “Hạnh Nhi, Hạnh Nhi, cậu nghe thấy không? Cậu đến dưới chân núi Lò Đá, tìm trường tiểu học Lâm Hà đại đội Lâm Hà, cậu học giỏi, chắc chắn có thể thi đỗ, cậu nghe thấy không?”
Cô gái tết tóc đuôi sam cũng không ở lại chuồng trâu lâu, nghiến răng nói tin tức cho cô gái tóc ngắn xong là nhanh ch.óng chạy khỏi chuồng trâu.
Thời đại này, rất nhiều thành phần ngũ loại đen bị giáng chức xuống đều sống trong chuồng trâu.
Đừng tưởng trâu là gia súc quý giá của đại đội mà chỗ ở sẽ tốt đẹp gì cho cam, thường là những ngôi nhà đất cũ không có người ở, mái nhà phía trên đã đổ mất một nửa, chỉ ở góc không bị mưa hắt vào mới nhét một bó rơm, là nơi trâu ngủ ban đêm thôi.
Ngoại trừ một góc như vậy, bốn phía đều quanh năm tích nước, bùn lầy lầy lội.
Vì trọng lượng của trâu và móng trâu to thô, một bước dẫm xuống là thành một cái hố bùn lớn, hố bùn tích nước, trời nắng không khô, ngày qua ngày móng trâu dẫm đạp, hố nước ngày càng lớn, sau khi mưa tích nước ngày càng nhiều, thời gian dài, trong chuồng trâu ngoại trừ một góc không bị mưa hắt vào thì bốn phía đều là những hố bùn lầy lội, chỉ có số ít nơi chưa bị mưa hắt vào là có thể để người ta dẫm chân lên dắt trâu ra ngoài.
Không chỉ trong chuồng trâu như vậy, xung quanh chuồng trâu vì móng trâu thường xuyên đi qua dẫm đạp nên xung quanh cũng đều là những hố bùn lồi lõm, khi trời nóng, trâu còn thích lăn lộn trong những hố bùn như vậy.
Cho nên môi trường trong chuồng trâu và xung quanh chuồng trâu là rất tồi tệ.
Sau khi cô gái tết tóc đuôi sam đi khỏi, người phụ nữ vốn dĩ thần sắc đờ đẫn lẩm bẩm trong miệng: “Men theo con đường núi đi ra ngoài, đi đến cửa núi đi về phía đông hai mươi dặm, đến ngã ba công xã, đi theo con đường nhỏ hướng về cửa sông xuống thuyền, dưới chân núi Lò Đá, đại đội Lâm Hà, dưới chân núi Lò Đá, đại đội Lâm Hà!”
Cô ấy bỗng nhiên bò dậy từ đống rơm, lảo đảo đi ra ngoài chuồng trâu, miệng vẫn luôn lẩm bẩm: “Dưới chân núi Lò Đá, đại đội Lâm Hà! Dưới chân núi Lò Đá, đại đội Lâm Hà!”
Chương 315
Núi sâu cách đê điều ngoài núi mấy chục dặm đường, nhiều người vùng núi đi đắp đê ngoài núi, chỉ cần không mưa là sẽ không về nhà ngủ mỗi ngày.
Bên cạnh đê điều dựng lên rất nhiều cái lều hình tam giác, có cái dùng cành cây thô to, có cái khô khan dùng chính cuốc xẻng dùng ban ngày chụm vào nhau, bên ngoài phủ cỏ cao lương dại và cỏ lau mọc hoang trên đê, bên trong lót hai bó rơm dày trên lớp cỏ dại đã khô héo, buổi tối ba bốn người một cái nhà cỏ nhỏ, đàn ông hỏa khí mạnh, chen chúc vào nhau, quấn rơm và chăn bông cũng có thể ngủ tạm một đêm.
Đắp đê là có điểm công, những người đàn ông tráng kiện như họ một ngày được mười điểm công, điểm công chính là lương thực, mùa đông trong núi không đủ ăn uống, ngoài việc ra đắp đê thì chính là đi núi Than đào hang than rồi.
Vì thế trong núi vào mùa đông, người thưa thớt.
Ngay cả khi ra ngoài cũng là ngày mưa mái nhà bị dột, hoặc là củi trong bếp sắp tắt, dậy đi xem một chút.
Người phụ nữ trong chuồng trâu ra khỏi chuồng trâu, lảo đảo chạy ra ngoài, thỉnh thoảng có người nhìn thấy còn lầm bầm một câu: “Trời lạnh thế này, cái cô thanh niên tri thức bị điên kia chạy đi đâu thế không biết, đừng để c.h.ế.t cóng ở bên ngoài!” Rồi hạ giọng nói một câu: “Hazzz, cũng thật đáng thương.”
Cũng chẳng biết là cái đồ thất đức nào làm chuyện không ra gì.
Lời lầm bầm của người phụ nữ bị người đàn ông trong nhà nghe thấy, đổi lại một tiếng mất kiên nhẫn: “Liên quan gì đến bà? Bà thương hại nó thì bà đi thay nó à? Không phải bản thân nó lẳng lơ thì sao người ta cứ tìm nó mà không tìm người khác?”
Mắng người phụ nữ mặt mày khó coi, lí nhí không nói gì.
Ở đây, nạn nhân vĩnh viễn là lỗi của nạn nhân, kẻ bạo hành là không có lỗi.
Phụ nữ chẳng qua là chiến lợi phẩm của kẻ bạo hành.
Nếu không phải bụng cô gái này quá to thì người đi tìm cô ấy vào ban đêm còn nhiều hơn nữa.
Người phụ nữ cứ thế đội cái bụng to như cái thúng, loạng choạng chạy xuống núi, sắp ngã cũng không sợ, miệng lẩm bẩm cái gì đó.
Cũng may suốt quãng đường đều không thấy mấy người, ra khỏi đại đội đến những thôn xóm xa lạ, thỉnh thoảng gặp một hai người, bỗng thấy một vật đen thui chui vào bụi cỏ thì tưởng là lợn rừng trên núi hay ch.ó sói xuống núi rồi, những lao động chính trong nhà họ đi đắp đê và đào hang than kiếm tiền hết rồi, trong nhà chỉ còn người già trẻ nhỏ phụ nữ nên cũng không dám đi kiểm tra, sợ hãi vội trốn vào trong nhà.
Nhà của người vùng núi là để phòng dã thú, thường xây bằng đá, tương đối kiên cố hơn nhiều.
Người phụ nữ bụng to nhớ lời cô gái tết tóc đuôi sam, cũng không dám đi đường lớn, suốt quãng đường đều đi đường nhỏ, đi mãi đi mãi rồi lạc đường, lại tiếp tục tìm hướng đường lớn mà đi.
