Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 372

Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:17

Trong số những người địa phương lần này, không chỉ có đại đội Lâm Hà có nhiều người đăng ký mà người địa phương của đại đội Thạch Giản, đại đội Hòa Bình, đại đội Xây Dựng cũng có rất nhiều người đến đăng ký.

Ba đại đội này lại không giống đại đội Lâm Hà, lớp xóa mù chữ chưa bao giờ bị gián đoạn, trong làng bao nhiêu năm nay số người biết đọc biết viết đã không còn ít.

Nhưng ba đại đội này không giống đại đội Lâm Hà, từ lớp xóa mù chữ đi ra có một loạt các tấm gương như Hứa Minh Nguyệt, Hứa Phượng Đài, Hứa Phượng Phát đứng trước, tinh thần học tập không giống đại đội Lâm Hà, lại không giống đại đội Lâm Hà có thể ăn no bụng, những người đi học lớp xóa mù chữ ở mấy đại đội này trừ khi đặc biệt hiếu học, nếu không thì có thể nhận mặt chữ đã là vô cùng tốt rồi, dù sao ban ngày mọi người đều làm việc cả ngày, mệt đến mức rã rời cả người rồi, ăn lại không no, chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi cho tốt để tiết kiệm thể lực, lấy đâu ra tinh lực mà đi học chứ?

“Người đăng ký đến cũng hòm hòm rồi nhỉ? Thống kê số lượng ra xem cần in bao nhiêu tờ đề thi, hai ngày nay khẩn trương in cho xong đi!” Hiệu trưởng già ngồi sau ghế bàn làm việc, nhấp một ngụm trà, thư thái nói.

“Cơ bản là đã đến hết rồi ạ, hôm nay không thấy ai nữa, bảy mươi sáu người, chúng ta chuẩn bị tám mươi bản đề thi là hòm hòm.” Hứa Hồng Hà nói.

Đề thi lần này là do mấy giáo viên thanh niên tri thức cùng phối hợp với Hứa Hồng Hà ra đề.

Kỳ thi lần đầu tiên chỉ có Hứa Hồng Hà là người duy nhất từng học một năm cấp ba, đề thi cơ bản do cô ấy và hai học sinh cấp hai của làng họ Giang cùng ra đề, đề thi của kỳ thi lần thứ hai hiện tại chắc chắn cũng không dùng được nữa rồi, đây là kỳ thi tuyển dụng lần thứ ba, Hứa Hồng Hà thật sự không nghĩ ra đề thi nữa nên đã gọi tất cả các giáo viên thanh niên tri thức lại cùng ra đề.

Họ có người miền Bắc, có người miền Nam, giáo trình được học khác nhau, đề ra cũng khác nhau, may mà cũng không khác biệt mấy.

Đề thi được viết trên giấy viết thư do trụ sở đại đội phát, loại giấy viết thư này rất mỏng, xung quanh có một vòng đường kẻ đỏ bao quanh khoảng trắng ở giữa, dưới mỗi tờ giấy viết thư đều lót một tờ giấy than màu xanh to bằng giấy viết thư.

Loại giấy than này số lần một tờ có thể sử dụng là có hạn, lại còn đặc biệt dễ làm bẩn tay và giấy.

Để đảm bảo tính công bằng của kỳ thi, người chép đề thi lần này là Hứa Hồng Hà và A Cẩm.

Hứa Hồng Hà là cháu gái của hiệu trưởng già, chữ viết cũng coi là ngay ngắn, A Cẩm thì từ lúc đi mẫu giáo đã học viết b.út sắt, sau khi theo Mạnh Phúc Sinh học tập thì Mạnh Phúc Sinh viết chữ rất đẹp, cô bé cũng luyện được một đôi tay viết chữ đẹp, hoàn toàn khác với nét chữ phóng khoáng có chút cẩu thả của Hứa Minh Nguyệt, khi cô bé nghiêm túc viết thì chữ viết ra đẹp như in vậy, ngay ngắn dễ nhìn.

Kỳ thi lần này là kỳ thi bốn trong một gồm Ngữ văn, Toán học, Tư tưởng (Người kế thừa cách mạng), Ngữ lục Chủ tịch, những nội dung đã thi ở hai lần trước thì lần này không thi nữa, tất cả đề thi đều mới hoàn toàn, đề thi tổng cộng viết hết bốn tờ giấy viết thư.

Đợi đến khi hai người chép xong, cảm thấy tay như sắp đứt ra rồi, họ không phải chỉ chép một lần, giấy than chỉ có mười mấy lớp đầu là in được nét chữ, chồng giấy nhiều hơn nữa thì nét in phía sau sẽ bị đứt quãng không nhìn rõ hoàn toàn, để đảm bảo độ rõ nét của đề thi, mỗi người họ đều chép rất nhiều tờ.

A Cẩm những năm nay được Hứa Minh Nguyệt nuôi nấng chiều chuộng lắm, trước mặt người ngoài cô bé đều tỏ ra cởi mở hoạt bát nghịch ngợm nhưng cứ hễ đến trước mặt Hứa Minh Nguyệt là lập tức ôm lấy tay mình, làm nũng với mẹ: “Mẹ ơi, tay con đau quá, mẹ xem này, chỗ này viết đến đỏ ửng lên rồi!”

Hứa Minh Nguyệt thừa biết cô bé đang làm nũng nhưng vẫn cầm lấy tay cô bé xem xét cẩn thận một lượt: “Đỏ thật rồi này.” Đầu tiên bà giúp cô bé xoa xoa chỗ bị b.út máy đè ra vết đỏ, rồi thổi thổi, sau đó dang rộng hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cô bé: “Thật là vất vả cho A Cẩm của chúng ta rồi, A Cẩm thật giỏi, đều có thể giúp thầy giáo chép đề thi rồi.”

Được mẹ an ủi, A Cẩm lập tức tràn đầy sinh lực, đi đến sau lưng mẹ giúp mẹ bóp vai và lưng: “Mẹ hôm nay có mệt không?”

Thực ra cô bé bóp chẳng dễ chịu chút nào, chẳng khác gì gãi ngứa.

Hứa Minh Nguyệt thời gian này ngoài việc buồn ngủ ra thì phản ứng nghén cũng đã xuất hiện, ăn cái gì nôn cái đó, một chút khói dầu và mùi lạ cũng không ngửi được, nôn đến mức cả người rã rời không còn chút sức lực nào.

Mỗi lúc như vậy, bà đều không nhịn được mà khen A Cẩm: “A Cẩm của chúng ta từ nhỏ đã là một em bé thiên thần, chưa từng để mẹ phải vất vả chút nào, sau khi sinh ra, mẹ ngủ nướng, sáng sớm A Cẩm tỉnh dậy không khóc không quấy, tự mình thổi bong bóng chơi ngón tay, lớn lên rồi cũng là một tiểu thiên thần.”

A Cẩm thuộc kiểu đứa trẻ càng khen thì biểu hiện càng tốt, Hứa Minh Nguyệt khen đến mức cái đuôi của cô bé sắp vểnh lên tận trời rồi, cô bé đi tới sờ bụng mẹ: “Em cũng phải ngoan nhé, đừng có làm loạn với mẹ nhé, em mà làm mẹ khó chịu là ra ngoài chị sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g em đấy nhé~”

Cô bé như lớn lên trong một sớm một chiều vậy, trước khi Hứa Minh Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i cô bé vẫn còn dáng vẻ đầy hơi hướm trẻ con, sau khi biết mẹ không khỏe là cô bé tự giác gánh vác một số việc nhà, cùng Mạnh Phúc Sinh lo liệu hết mọi việc trong nhà, không để Hứa Minh Nguyệt phải bận tâm một chút nào, chỉ có điều cái thói thích làm nũng, thích để Hứa Minh Nguyệt luôn bày tỏ tình yêu với mình là vẫn không đổi.

Có đôi khi cô bé không biết có phải là nghe được mấy lời không hay trong làng không mà về hỏi Hứa Minh Nguyệt: “Mẹ ơi, mẹ thích con hơn hay là thích em trai em gái trong bụng hơn?”

Hứa Minh Nguyệt cũng không qua loa với cô bé mà suy nghĩ rất nghiêm túc rồi mới trả lời rằng: “Từ lúc con đến trong bụng mẹ cho đến lúc sinh ra lớn ngần này, chúng ta đã quen biết nhau tròn mười hai năm rồi, nhưng mẹ và em ấy đến mặt còn chưa từng gặp, con thấy mẹ có tình cảm sâu đậm với con hay là có tình cảm sâu đậm với em ấy?”

“Tất nhiên là có tình cảm sâu đậm với con rồi!” A Cẩm lập tức nói lớn: “Mẹ và con là tốt nhất thiên hạ!”

Hứa Minh Nguyệt bèn ngoắc ngón tay út cười với cô bé.

Thực ra bố mẹ bà có chút trọng nam khinh nữ, dù thế hệ của bà đã nói nam nữ bình đẳng, bố mẹ bà cũng đang cố gắng đối xử tốt với bà và anh trai nhưng chung quy vẫn là không giống nhau, bố mẹ bà chưa bao giờ yêu cầu anh trai bà làm gì nhưng việc nhà lại chỉ yêu cầu bà làm, nếu bà cũng học theo anh trai không làm thì mẹ bà sẽ nói là sau này gả đến nhà chồng thì biết phải làm sao đây~! Không chỉ người trong nhà nói mà ngay cả họ hàng cũng sẽ đến phê phán và chỉ trích sự “lười biếng” của bà.

Lớn lên rồi bà cần máy tính để làm việc, bố mẹ thà mua máy tính cho anh trai bà chơi game chứ không chịu mua máy tính cho bà làm việc học tập.

Đợi đến khi cưới hỏi thì sự bất bình đẳng này càng rõ rệt hơn, xã hội này mặc định mọi thứ nhà cửa, tài sản trong nhà là để cho con trai thừa kế, bố mẹ bà có thể không thu tiền sính lễ và cho bà mấy vạn tệ tiền hồi môn thì trong số những ông bố bà mẹ của gia đình không phải con một ở khắp mười dặm tám làng đã là những người bố người mẹ tốt vô cùng rồi.

Tất cả mọi người đều mặc định quy tắc như vậy nhưng cảm giác bất công đau khổ giữa anh em trai và em gái trong quá trình trưởng thành thì chỉ có bản thân bà mới biết.

Bà nuôi nấng A Cẩm, đôi khi giống như nuôi lại chính bản thân mình lúc nhỏ một lần nữa, không muốn để những cảm giác bất bình đẳng mà mình từng cảm nhận lúc nhỏ khiến A Cẩm cũng phải cảm nhận một lần, cho nên trong cách đối xử với A Cẩm bà luôn đặc biệt kiên nhẫn hơn.

A Cẩm nhận được tình yêu phản hồi tích cực từ mẹ, lòng mãn nguyện vô cùng, thế là lại chạy ra ngoài chơi đùa tung tăng.

Điều A Cẩm không biết là, trong quá trình cô bé chạy ra ngoài chơi đùa đã có bao nhiêu thanh niên tri thức đang âm thầm quan sát cô bé, đắn đo xem có nên hỏi cô bé về nội dung đề thi không.

Tuy nói họ đã ôn tập hơn một năm rồi, có những thanh niên tri thức cũ khóa đầu tiên đã ôn tập được hai năm nhưng biết thêm một chút nội dung đề thi thì họ vẫn có thêm một chút bảo hiểm, đặc biệt là họ đã biết số người đến đăng ký lần này cao tới hơn bảy mươi người.

Tổng cộng tuyển bao nhiêu người chứ, tỉ lệ như vậy khiến họ dù đã ôn tập rất lâu rồi vẫn không thấy yên tâm.

Họ không dám đi tìm Hứa Hồng Hà, tuổi tác Hứa Hồng Hà tuy không lớn nhưng lại là cháu gái của hiệu trưởng già, với tư cách là người địa phương duy nhất của cả trường tiểu học Lâm Hà từng học một năm cấp ba, địa vị của cô ấy hiện tại ở trường tiểu học Lâm Hà giống như chủ nhiệm phòng giáo d.ụ.c, được bồi dưỡng để trở thành hiệu trưởng tiếp theo của trường, họ mà tìm Hứa Hồng Hà mua đề thi thì sợ là sẽ bị tước bỏ tư cách dự thi trực tiếp luôn.

Nhà trường cũng không phải chưa từng tước bỏ tư cách dự thi của ai.

Người duy nhất còn có chút hy vọng là bắt đầu từ A Cẩm mới mười hai tuổi.

Nhưng Hứa Cẩm là con gái của bí thư công xã, họ lại sợ Hứa Cẩm sẽ đem chuyện họ lén tìm cô bé hỏi nội dung đề thi nói cho Bí thư Hứa biết, đến lúc đó lại "khôn ngoan không lại với trời", điều này dẫn đến việc họ vừa ngứa ngáy khó chịu vừa nhìn A Cẩm đang nhảy dây ở trường với ánh mắt thèm thuồng nhưng lại do dự không dám tiến lên.

Các thanh niên tri thức kiêng dè Hứa Minh Nguyệt nhưng một số người địa phương trong làng lại cậy vào việc cùng làng cùng họ với Hứa Minh Nguyệt nên không kiêng dè như vậy, trực tiếp tìm đến A Cẩm, nhét cho cô bé một nắm to lạc rang còn nguyên vỏ, vừa mở miệng là: “Bác nói với cháu chuyện này, cháu có thể đừng nói cho mẹ cháu biết không?”

A Cẩm lập tức cảnh giác hẳn lên, Hứa Minh Nguyệt từ nhỏ đã bảo cô bé rằng bất cứ chuyện gì bảo cô bé đừng nói cho mẹ biết đều là chuyện không tốt, về nhà nhất định phải nói cho mẹ biết.

Cô bé trực tiếp lắc đầu: “Không được!”

Người hỏi sốt ruột lại nhét thêm cho cô bé một nắm lạc thơm phức, nghĩ bụng cô bé ăn của người ta rồi thì miệng sẽ ngắn lại, bèn hỏi cô bé chuyện đề thi.

A Cẩm từ nhỏ các loại đồ ăn vặt chưa từng đứt quãng, đâu có thèm nắm lạc này của ông ta chứ? Trực tiếp trả lại lạc cho người ta rồi vắt chân lên cổ chạy mất, về nhà quả nhiên đã kể cho Hứa Minh Nguyệt rằng ai ai ai đã hỏi thăm cô bé về đề thi kỳ thi, còn phàn nàn với Hứa Minh Nguyệt: “Ông ấy bảo con đừng nói cho mẹ biết, hừ, đúng là chuyện không cho con nói cho mẹ biết thì đều chẳng có chuyện gì tốt cả!”

Hứa Minh Nguyệt mỉm cười giơ ngón tay cái với A Cẩm: “A Cẩm của chúng ta thật thông minh, làm tốt lắm, bất kể chuyện gì cũng nhất định phải nói cho mẹ biết, mẹ mãi mãi là người bạn tốt nhất của con!”

A Cẩm cười hi hi: “Mẹ không chỉ là người bạn tốt nhất của con mà còn là bạn thân nhất của con nữa.”

Khi người phụ nữ bụng to đến đại đội Lâm Hà thì trời đã tối mịt rồi, củ khoai lang cô ấy giấu trong n.g.ự.c cũng đã nguội ngắt từ lâu.

Cô ấy không tin tưởng bất cứ ai, nương theo ánh sao trong đêm tối tìm thấy một đống rơm, cả người chui tọt vào cái lỗ khoét trong đống rơm, dùng số rơm lấy ra làm vỏ bọc, vượt qua một đêm.

Sáng sớm, tiếng chuông của trường tiểu học Lâm Hà vang lên “đùng đùng đùng”, cũng làm thức tỉnh người phụ nữ đang ngủ trong đống rơm.

Cô ấy chui ra khỏi đống rơm, nương theo ánh sáng ban mai nhìn về phía tòa kiến trúc màu đỏ trên khu đất cao của làng họ Hứa, nghe thấy tiếng trẻ em đọc thuộc lòng thơ của Chủ tịch dõng dạc truyền ra từ bên trong, đôi chân tê dại và cứng đờ vì lạnh lảo đảo đi về phía tòa kiến trúc trên khu đất cao đó.

Cũng là nghe thấy tiếng chuông trường học thức dậy chuẩn bị đi học, A Cẩm cũng từ trong nhà đi ra, trong ánh ban mai màu xanh đen, A Cẩm đi qua cây cầu tre nhỏ nhà mình, bỗng nhiên nhìn thấy trên con đường đối diện cổng lớn nhà mình có một người nằm nghiêng nghiêng vẹo vẹo, dọa cô bé hét toáng lên: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Trên đường có người c.h.ế.t!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.