Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 374
Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:17
Ông vừa lẩm bẩm vừa chống gậy đi về phía trước.
Sở Tú Tú trong lúc bốc đồng vừa nãy đã đi trước ông một bước đến đây, thấy trên đường không có ai vốn dĩ tưởng đã xảy ra chuyện, nghe thấy lời Mạnh Phúc Sinh nói mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lòng lại thắt lại.
Phụ nữ mang thai!
Cô ta đọc trong sách thấy nhiều thanh niên tri thức thời đại này xuống nông thôn có cảnh ngộ không mấy tốt đẹp, nơi càng hẻo lánh xa xôi thì lại càng như vậy, thậm chí nhiều thanh niên tri thức còn không vượt qua nổi mười năm đó, sinh mạng trẻ tuổi vĩnh viễn ở lại nơi đất khách quê người.
Mạnh Phúc Sinh chào hiệu trưởng già một tiếng: “Bác ơi, Minh Nguyệt đang ở một mình trong đó con không yên tâm, con vào xem cô ấy một chút trước, bác đi chậm thôi ạ!”
Mạnh Phúc Sinh dù ít nói nhưng không phải không biết nói chuyện, ở đại đội Lâm Hà bao nhiêu năm nay tiếng địa phương cũng nói rất lưu loát.
Hiệu trưởng già vẫy vẫy bàn tay không chống gậy: “Mau đi đi!”
Ông tuổi đã cao lại bị phong thấp, trời lạnh đi đứng không được nhanh nhẹn cho lắm, may mà có Nguyễn Chỉ Hề đỡ ông.
Đến sân của núi hoang, người nằm trên giường tre vẫn đang hôn mê, nương theo ánh đèn trong gian chính nhà Hứa Minh Nguyệt, mọi người cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của người phụ nữ đang hôn mê, một khuôn mặt đen thui dính đầy phân trâu, hầu như không nhìn rõ dung nhan thật sự.
Hiệu trưởng già biết cô ấy không sao nên không nhịn được mà nhíu mày chê bai: “Sao lại để mình bẩn thỉu thế này? Phí hoài một cái chăn bông tốt!” Lại nói Hứa Minh Nguyệt: “Cháu cũng thật là rộng rãi, cái chăn bông tốt thế này mà cũng không cởi áo khoác ngoài của cô ấy ra đã quấn vào rồi, lát nữa chăn bông còn không dễ giặt đâu!” Ông lại hỏi Hứa Minh Nguyệt: “Tình hình thế nào?”
Hứa Minh Nguyệt ngồi ở chiếc ghế tre cách người phụ nữ hôn mê khá xa, bảo hiệu trưởng già cũng qua ngồi.
Mạnh Phúc Sinh đã vào bếp lấy một chậu gốm đựng tro tàn của bếp lửa, che bằng mùn cưa và vỏ hạt dẻ, bưng lò than qua đặt vào trong thùng sưởi, đỡ Hứa Minh Nguyệt vào trong thùng sưởi nhưng bị Hứa Minh Nguyệt né tránh: “Em không sao, không cần lo cho em, trên người em bẩn lắm.”
Bây giờ trên người bà, trên tay bà đều là phân trâu và bùn đất, từng đợt mùi hôi xộc vào mũi bà, dưới tác động của hormone t.h.a.i kỳ lúc này trong dạ dày bà cũng vô cùng khó chịu.
Qua đó cũng có thể thấy người phụ nữ đang hôn mê kia trên người bẩn thỉu đến mức nào.
Nhà của Hứa Minh Nguyệt có tường sưởi, phòng của bà và Mạnh Phúc Sinh thì không có giường sưởi cũng vì có tường sưởi nên không đến mức lạnh lắm.
Mạnh Phúc Sinh thấy bà kiên trì bèn vào bếp múc một chậu nước ấm ra để Hứa Minh Nguyệt rửa sạch tay trước, rồi vào phòng thay một bộ quần áo bông khác ra ngoài.
Bà gọi Mạnh Phúc Sinh: “Phúc Sinh, anh đi vo ít gạo nấu cháo trên lò đi, cho thêm mấy quả trứng gà vào.”
Lúc bà bế người phụ nữ hôn mê kia bà đã phát hiện cân nặng của cô ấy nhẹ một cách bất thường, hoàn toàn không phải cân nặng của một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bảy tám tháng bình thường nên có, lại nhìn tình cảnh tồi tệ như thế này của cô ấy, dù vẫn chưa biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng bà đã lờ mờ có dự đoán.
Mạnh Phúc Sinh cũng khuyên bà: “Em đừng vội trước, đợi bác sĩ Trương đến, em có chuyện gì thì gọi anh, để anh làm cho là được.”
Hứa Minh Nguyệt cười với anh một cái rồi gật đầu.
Đợi Mạnh Phúc Sinh vào bếp, Hứa Minh Nguyệt dùng chậu nước ấm vừa rồi bà rửa tay vắt chiếc khăn vải bố bên trong, đi tới tỉ mỉ lau mặt cho người phụ nữ đang hôn mê trên giường tre, lau sạch từng chút vết bẩn trên mặt cô ấy, lộ ra một khuôn mặt rất trẻ trung và tú lệ.
Dường như không có gì đáng ngạc nhiên cả.
Hiệu trưởng già thấy bà m.a.n.g t.h.a.i rồi mà còn không chịu ngồi yên liền gọi Sở Tú Tú đang đứng ngây ra đó như khúc gỗ: “Đứng ngây ra đó làm gì? Không thấy bí thư đang làm gì sao? Cháu vào lau cho cô ấy đi!”
So với Nguyễn Chỉ Hề đang đỡ ông qua đây thì lúc này ông chỉ cảm thấy Sở Tú Tú cực kỳ không biết điều, chạy đến nhanh như thế mà kết quả lại đực ra đó như cái cọc gỗ, cũng chẳng biết phụ một tay.
Sở Tú Tú hoàn toàn bị sốc đến mức ngây người, trước đó cô ta đã có phỏng đoán nhưng khi thật sự nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung tú lệ của người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đang hôn mê, trong lòng vẫn dâng lên từng đợt ớn lạnh, ánh mắt vô thức nhìn về phía Hứa Minh Nguyệt đang tỉ mỉ lau sạch vết bẩn ở tai và cổ của người phụ nữ hôn mê, dường như chỉ có nhìn thấy Hứa Minh Nguyệt lòng cô ta mới có thể dễ chịu hơn một chút, có thể nhìn thấy chút ấm áp và hy vọng.
Lúc Hứa Minh Nguyệt lau tai và cổ cho người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i trên giường tre, trong dạ dày lại bắt đầu cuộn trào muốn nôn khan, loại phản ứng mang tính sinh lý sinh ra do m.a.n.g t.h.a.i này bà hoàn toàn không kìm nén được, hiệu trưởng già nhìn thấy thế lại gọi Sở Tú Tú một tiếng: “Không thấy bí thư các cháu đang bận sao, không biết giúp một tay à?”
Sở Tú Tú bấy giờ mới phản ứng lại, bản thân lại để lại ấn tượng không tốt trước mặt hiệu trưởng già ngay trước thềm kỳ thi lớn như thế này, lập tức trong lòng khóc ròng đi tới đỡ lấy chiếc khăn vải bố trong tay Hứa Minh Nguyệt.
Hứa Minh Nguyệt cũng không làm khó bản thân, sau khi giao chiếc khăn vải bố cho cô ta thì thuận tay đổ luôn chậu nước nóng đã bẩn đi.
Lúc này Nguyễn Chỉ Hề cũng đã phản ứng lại, thấy Hứa Minh Nguyệt định vào bếp thay nước liền vội vàng đi tới đỡ lấy chiếc chậu tráng men trong tay Hứa Minh Nguyệt: “Bí thư, để em! Để em!”
Dưới sự che chở và tuyên truyền của hiệu trưởng già và các cán bộ trong làng, cả đại đội Lâm Hà ai mà không biết Bí thư Hứa và chồng bà kết hôn nhiều năm khó khăn lắm mới có thai, ai dám để bà làm việc chứ?
Đặc biệt là họ đều đã nghe qua sự tích của Bí thư Hứa, đều biết lần đầu bà bị ly hôn chính là vì kết hôn mấy năm không sinh được con trai nên bị nhà trai đuổi về.
Dù đất nước mới đã được thành lập rồi nhưng họ không công nhận chuyện đuổi đi hay không đuổi đi nhưng ở nơi phong kiến hẻo lánh này, phụ nữ bị ly hôn về nhà chính là bị ruồng bỏ rồi.
Nhưng không thể không nói Bí thư Hứa trong mắt những thanh niên tri thức mới đến như họ cũng là một nhân vật mang tính huyền thoại, một người phụ nữ từ nhỏ đến lớn không được đi học, thế mà dựa vào sự nỗ lực sau này của mình không chỉ biết chữ mà còn sau khi bị ly hôn về nhà mẹ đẻ trong vòng chưa đầy mười năm đã từ một dân làng bình thường trưởng thành thành một bí thư của công xã.
Những thanh niên tri thức xuống cắm bản như họ sau khi nghe sự tích của Hứa Minh Nguyệt đều như nghe chuyện nghìn lẻ một đêm vậy, có cảm giác huyền thoại đang hiện hữu ngay trước mắt họ.
Nguyễn Chỉ Hề và Sở Tú Tú trong lòng diễn bao nhiêu vở kịch nhưng hành động lại rất nhanh nhẹn, vào bếp hỏi Mạnh Phúc Sinh đang vo gạo nấu cháo xem nước nóng ở đâu.
Sau khi đổ nước nóng xong là vội vàng đi tới, hai người phối hợp với nhau lau rửa cơ thể và tay chân cho người phụ nữ đang hôn mê.
Vì trên người cô ấy quá hôi thối và bẩn thỉu, sau khi hai người lau sạch cổ và tay chân thì nhẹ chân nhẹ tay muốn giúp cô ấy cởi bỏ chiếc áo bông đã rách nát bẩn thỉu khó ngửi bên ngoài ra nhưng ngay trong quá trình họ định cởi áo cho cô ấy, người phụ nữ vốn dĩ đang hôn mê bất tỉnh bỗng nhiên tỉnh lại, cô ấy la hét múa may đôi tay, những móng tay đen xì và sắc nhọn bỗng chốc cào cấu về phía Sở Tú Tú.
Nguyễn Chỉ Hề và Sở Tú Tú đều bị dọa giật mình.
Đặc biệt là Sở Tú Tú, cô ta vì trong lòng mang đầy cảm giác phức tạp khó nói nên đứng gần người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhất, đang cởi cúc áo khoác ngoài của cô ấy, khi người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đưa tay cào cô ta cô ta theo phản xạ có điều kiện đã ngửa người ra sau một cái, tránh được những móng tay bẩn thỉu chưa được lau sạch của cô ấy.
Móng tay của người phụ nữ cào trúng vào cổ áo bông trên n.g.ự.c Sở Tú Tú nhưng vì cô ta mặc dày nên không làm cô ta bị thương, còn Nguyễn Chỉ Hề cũng đang cởi quần của cô ấy thì suýt chút nữa bị đôi chân đá loạn xạ của cô ấy đá trúng, cả hai vội lùi lại hai bước, lên tiếng dỗ dành cô ấy: “Không sao rồi, không sao rồi, không có ai hại cô đâu, cô bình tĩnh lại đi!”
Người phụ nữ chắc là đã nghe thấy tiếng miền Bắc quen thuộc lại còn là giọng nữ trẻ trung, đôi tay vốn đang khua khoắng loạn xạ và đôi chân đang đá loạn của cô ấy dần dần dừng lại, trong tiếng dỗ dành của Sở Tú Tú và Nguyễn Chỉ Hề cô ấy như một con thú nhỏ bị thương cuộn tròn cơ thể mình lại, nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo mình, rúc vào trong chăn ấm áp, tựa như chui vào một cái hang hẹp vậy, cứ ra sức rúc sâu vào trong chăn êm ái.
Chương 317
Cảnh tượng này khiến Hứa Minh Nguyệt và Sở Tú Tú cùng mọi người cảm thấy tâm trạng cực kỳ khó chịu, đặc biệt là Hứa Minh Nguyệt lúc này đang mang thai, một luồng giận dữ và chua xót khó tả quẩn quanh trong l.ồ.ng n.g.ự.c bà khiến bà khó chịu đến mức dạ dày lại dâng lên một đợt nôn nao.
Hiệu trưởng già thấy bà lại sắp nôn khan liền dùng tiếng địa phương hét lên với Mạnh Phúc Sinh: “Phúc Sinh! Phúc Sinh? Minh Nguyệt vẫn chưa ăn sáng phải không? Mau làm cái gì đó cho nó ăn đi! Nôn hết cả nước chua ra rồi, thế này làm sao mà được?”
Hứa Minh Nguyệt bao nhiêu năm không mang thai, hiện tại ở đại đội Lâm Hà bà chính là đối tượng bảo vệ trọng điểm trong mắt những bậc trưởng bối già như họ, chỉ sợ bà vất vả lắm mới m.a.n.g t.h.a.i được đứa bé này mà không cẩn thận một chút là mất ngay, bà chỉ có một đứa con gái, với Mạnh Phúc Sinh là vợ chồng rổ rá cạp lại lại không có đứa con chung nào, đừng nhìn bây giờ bà là bí thư công xã, sau này A Cẩm lớn gả đi rồi cũng không thể dẫn theo mẹ già đi lấy chồng được, bà già rồi bên cạnh không có đứa con nào thì chẳng phải là cô độc không nơi nương tựa sao?
Hiệu trưởng già thật sự coi bà như con cháu trong nhà mà thương nên mới lo lắng cho sức khỏe của bà.
Mạnh Phúc Sinh đang dùng nước nóng hâm cháo trong bếp, sợ dinh dưỡng của cơ thể Hứa Minh Nguyệt không đủ nên đang thái thịt heo được chia dịp tết ở trong bếp, chuẩn bị nấu cho bà một bát cháo thịt nạc rau xanh để bổ sung chút dinh dưỡng.
Nghe thấy tiếng gọi của hiệu trưởng già Mạnh Phúc Sinh cũng sốt ruột, đặt con d.a.o phay xuống, rửa tay, lau khô nước trên tay vào tạp dề rồi đi ra gian chính rót cho Hứa Minh Nguyệt một cốc nước ấm.
Hứa Minh Nguyệt ngửi thấy mùi khói dầu trên tạp dề của anh lại không chịu nổi nữa rồi, cái cảm giác khó chịu đó hoàn toàn khác với cảm nhận khi ngửi thấy mùi vị lúc bình thường, lúc bà m.a.n.g t.h.a.i A Cẩm còn trẻ nên chẳng có phản ứng gì cả, thuận lợi sinh ra đứa bé luôn, lúc này bà không khỏi nghĩ đến cô bạn thân kiếp trước của mình, chẳng lẽ m.a.n.g t.h.a.i sinh con khi đã qua tuổi ba mươi thì phản ứng thật sự lớn như vậy sao?
Tính toán kỹ ra thì cơ thể bà hiện tại cũng chỉ vừa mới tròn hai mươi chín tuổi thôi, vẫn chưa đến ba mươi, chẳng qua ở đây tính tuổi mụ nên mới tính là ba mươi thôi.
Bà đưa tay ngăn Mạnh Phúc Sinh tiến lại gần, nhận lấy cốc nước ấm anh đưa qua, chậm rãi uống để ép xuống cái cảm giác khó chịu trong người.
Mạnh Phúc Sinh từ sau khi nhận thấy khứu giác của bà cực kỳ nhạy cảm sau khi m.a.n.g t.h.a.i thì tạp dề dùng xong mỗi ngày đều thuận tay giặt sạch rồi phơi trên l.ồ.ng lò than để giảm bớt mùi khói dầu trên đó nhưng thời đại này không có máy hút mùi, chỉ cần đun lửa là khó tránh khỏi sẽ dính mùi.
Sở Tú Tú và Nguyễn Chỉ Hề vẫn đang dỗ dành người phụ nữ trên giường tre, Nguyễn Chỉ Hề tâm lý tỉ mỉ hơn dường như nghe thấy trong miệng người phụ nữ cứ luôn lẩm bẩm “Dưới chân núi Lò Đá, đại đội Lâm Hà”, lập tức nhẹ giọng dỗ dành nói: “Cô muốn tìm đại đội Lâm Hà phải không? Ở đây chính là dưới chân núi Lò Đá, đại đội Lâm Hà đây! Cô có người thân bạn bè ở đây sao? Cô muốn tìm ai cô nói với chúng tôi, nói không chừng chúng tôi biết đấy! Chúng tôi gọi người đó đến cho cô!”
Sở Tú Tú ở bên cạnh cũng vội vàng nói: “Đúng vậy đúng vậy, ở đây chính là đại đội Lâm Hà dưới chân núi Lò Đá đây!” Cô ta chỉ vào Hứa Minh Nguyệt và hiệu trưởng già đối diện nói: “Cô xem người ngồi đối diện cô chính là hiệu trưởng trường tiểu học Lâm Hà của đại đội Lâm Hà chúng tôi và bí thư công xã Thủy Bộ của chúng tôi đấy!”
