Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 388
Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:21
Mà trạng thái của Bạch Hạnh bây giờ rõ ràng là sẽ không tự mình chọn những mặt đường khô ráo mà đi, nên chỉ có thể tạm thời cho cô mượn đôi giày da của Hứa Minh Nguyệt đi.
Chân của Hứa Minh Nguyệt hơi to, phải đi cỡ ba mươi tám. Vốn dĩ chân của Bạch Hạnh chỉ cỡ ba mươi sáu, nhưng giờ chân cô bị phù nề nên đi đôi cỡ ba mươi tám lại vừa khéo.
Bạch Hạnh rõ ràng cũng nhận ra cô gái trước mắt. Cô không nói nên lời chỉ có nước mắt lã chã rơi xuống, vụng về an ủi cô ấy: "Đừng... cậu đừng khóc..."
Lời an ủi của cô ngược lại làm cô gái tết tóc đuôi sam phì cười, bước tới nắm lấy tay Bạch Hạnh: "Hạnh Nhi, tốt quá rồi!" Cô đã biết an ủi cô ấy rồi.
Trước đó một thời gian dài Bạch Hạnh cứ như bị ngốc vậy, sắp không nhận ra người nữa rồi.
Bác sĩ Trương không biết cô gái trước mắt là ai, nhưng bà đã nhận ra chuyện của Bạch Hạnh có lẽ có thể tìm được bước đột phá ở cô gái này.
Bạch Hạnh đã đến đại đội Lâm Hà được ba ngày. Không phải Hứa Minh Nguyệt không muốn đến đại đội nơi Bạch Hạnh cắm bản để bắt con súc vật đã bắt nạt cô về nông trường cửa sông Bồ Hà để trừng phạt đích đáng, mà là tình hình hiện tại của Bạch Hạnh không chịu nổi kích động.
Vốn dĩ Hứa Minh Nguyệt đã dự tính xong đợi Bạch Hạnh sinh nở bình an xong thần trí tỉnh táo hơn một chút mới hỏi chuyện cô gặp phải sau khi cắm bản. Giờ đã có người quen cắm bản cùng đại đội bác sĩ Trương khi đón Bạch Hạnh về núi hoang đã cùng mời cô gái tết tóc đuôi sam theo.
Hứa Minh Nguyệt vẫn đang ở trường không có ở núi hoang.
Cô gái tết tóc đuôi sam đến núi hoang tò mò quan sát sân nhỏ này, cứ ngỡ người phụ nữ cũng mặc quần áo rộng thùng thình tóc hoa râm nói tiếng phổ thông trước mắt này chính là chủ nhân của sân viện này. Sau khi theo bà vào sân cô có chút tò mò quan sát sân viện này.
Dù là đầu xuân cây cối trong sân vẫn chưa đ.â.m chồi nảy lộc nhưng rau xanh trong sân mọc rất tươi tốt.
Bác sĩ Trương mỉm cười giải đáp thắc mắc cho cô ấy: "Đây đều là do nam chủ nhân của sân này chăm sóc đấy, anh ấy là kỹ thuật viên phụ trách hướng dẫn kỹ thuật trồng trọt của đại đội Lâm Hà, đã đến đây từ nhiều năm trước rồi."
Nghe bà nói vậy cô ấy mới biết hóa ra bà không phải chủ nhân của sân viện này.
Vào đến trong nhà cô ấy liền cảm thấy toàn thân ấm áp, lại thấy bộ chăn gối đặt sát cạnh tường biết đây chắc là chỗ Bạch Hạnh đang ngủ.
Điều làm cô ấy bất ngờ là ga trải giường trên chăn gối trông không giống đồ cũ, cũng không giống loại vải gai thô sản xuất tại địa phương, mà là vải bông mịn. Một mảnh vải bông mịn màu xám lớn như vậy cô ấy đã ở trong núi sâu một năm, bên ngoài thế nào cô không biết nhưng cô biết toàn bộ trong núi đều thiếu bông, càng khỏi nói đến vải bông rồi. Nhưng một mảnh vải bông mịn lớn như vậy không có miếng vá nào lại bọc trên tấm đệm bông lót dưới người Bạch Hạnh. Tấm đệm lớn được gập thành hai lớp bên trên còn đắp một chiếc chăn lớn bọc vải bông mịn.
Chỉ riêng hai chiếc chăn bọc vải bông mịn này thôi chưa nói đến trong núi sâu ngay cả ở thành phố cũng phải dồn sức cả nhà tích góp vài năm mới có được.
Cô ấy có thể tưởng tượng được ngủ trong căn phòng ấm áp thế này có chăn ấm đệm êm như vậy Bạch Hạnh ban đêm chắc chắn là không lạnh nữa rồi.
Lúc Bạch Hạnh mới đến đây cũng mang theo chiếc chăn bông dày dặn, giờ chiếc chăn của cô đã không biết đang ở trong nhà ai trên giường ai trong núi sâu rồi.
Cô ấy biết nếu không phải trong chuồng bò còn có bò, Bạch Hạnh ban đêm áp sát vào bò mà ngủ thì có lẽ mùa đông năm ngoái Bạch Hạnh đã không còn nữa rồi.
Nhưng vui mừng chưa được bao lâu cô ấy lại bỗng nhiên thấy lạnh cả người.
Gia đình thế nào đây mà có thể lấy ra hai chiếc chăn bông lớn, vải bông mịn tốt như vậy còn có cả giày da, quần áo cho Bạch Hạnh, họ muốn làm gì?
Trong phút chốc trong đầu cô ấy loé lên rất nhiều ý nghĩ, ý nghĩ khả quan nhất trong đầu là không lẽ gia đình này có đứa con trai ngốc không có vợ nên vì muốn lấy vợ ngốc cho đứa con trai ngốc trong nhà mà làm vậy sao?
Trái tim vừa mới hân hoan lập tức lạnh từ đầu đến chân, nhìn Bạch Hạnh với ánh mắt kinh hoàng và sợ hãi dường như thấy vì mối quan hệ của cô mà Bạch Hạnh vừa thoát khỏi hang sói lại vào miệng cọp.
Nhưng cô ấy lại không dám biểu lộ ra chút nào chỉ âm thầm quan sát căn nhà này.
Phòng khách của căn nhà này không lớn chỉ riêng chiếc giường tre Bạch Hạnh ngủ đã chiếm mất một phần tư vị trí, ở giữa là một chiếc bàn vuông bốn chiếc ghế dài, sát tường còn đặt hai chiếc ghế tre.
Cô ấy thấy trên giá tre ở hai cửa phòng có để giày.
Trên một giá giày bằng tre để giày của nam nữ chủ nhân, trên một giá giày bằng tre để đôi giày da rõ ràng là của trẻ con.
Nhà này có trẻ con!
Chưa đợi cô ấy thở phào cô ấy lại bỗng nhiên nghĩ đến bất kể là trong núi sâu hay ở thành phố đều có rất nhiều nhà bảy tám miệng ăn, mười mấy miệng ăn sống chung trong một căn nhà. Sân viện này lớn thế này căn nhà này xây tốt thế này toàn bộ bằng gạch đỏ tường trắng ngói đen trên giá giày chỉ riêng giày đã mấy đôi thế này... Chắc là một đại gia đình sống cùng nhau vậy thì có trẻ con là chuyện bình thường mà?
Sao cô ấy có thể cảm thấy trong nhà này có trẻ con thì họ không có ý đồ gì với Bạch Hạnh chứ?
Nhưng khi cô ấy nhìn thấy ánh mắt ngây thơ vô số tội của Bạch Hạnh và quần áo sạch sẽ trên người cô, đôi giày da dưới chân, cô ấy lại bỗng nghĩ ít nhất gia đình này đối xử tốt với Bạch Hạnh. Bạch Hạnh giờ thế này cô có thể đi đâu được chứ? Núi sâu thế này sông rộng thế này cô ngoài việc ở lại đây ở lại nhà người ta cho dù họ có ý đồ với cô đi chăng nữa thì ít nhất cô cũng giữ được mạng. Cô mà thực sự chạy ra ngoài có lẽ cô thực sự phải thấy cô ở dưới sông Đại Hà hoặc trong miệng sói rồi.
Trong lòng cô ấy bỗng nảy sinh khát vọng mãnh liệt muốn thi đỗ vào tiểu học Lâm Hà để đến tiểu học Lâm Hà. Ngoài việc có thể rời khỏi núi sâu có thể tìm cho mình một công việc ra còn có thể ở gần chăm nom Bạch Hạnh một chút để cô có thể biết tình hình của Bạch Hạnh bất cứ lúc nào, ít nhất là biết cô còn sống hay đã c.h.ế.t.
Năm xưa nếu không có Bạch Hạnh cô cũng không có cơ hội học hết cấp ba.
Trong lòng cô ấy trong nháy mắt đã nảy ra hàng nghìn hàng vạn ý nghĩ nhưng bác sĩ Trương và Bạch Hạnh hoàn toàn không hay biết.
Hứa Minh Nguyệt đối xử với người khác khoan dung lại không thiếu vật tư, đối với bác sĩ Trương một nhân tài hiếm có ở phía nam sông này càng đối xử như người nhà vậy. Cũng chính sự thân thiết không coi bác sĩ Trương là người ngoài này của cô đã khiến bác sĩ Trương trong thời gian ở nhà Hứa Minh Nguyệt ngày càng tự nhiên hơn, thực lòng coi Hứa Minh Nguyệt như hậu bối của mình, coi A Cẩm như con cháu trong nhà mà đối đãi.
Lúc này Hứa Minh Nguyệt và Mạnh Phúc Sinh đều không có nhà bác sĩ Trương lại không hề thấy mất tự nhiên chút nào, bà lấy chén tre úp ngược trên bàn trà chính giữa phòng khách xuống tráng qua nước sôi rồi rót cho hai người mỗi người một ly nước nóng: "Nước sáng sớm mới đun đấy cẩn thận nóng."
Bà không rót nước nóng cho Bạch Hạnh nước nóng quá bà sợ Bạch Hạnh bây giờ sẽ cầm lấy rót thẳng vào miệng.
Bà đỡ Bạch Hạnh ngồi trên ghế tre rồi Thường Lạp Mai liền chăm chú nhìn động tác nhẹ nhàng và thần thái xót xa của bác sĩ Trương khi chăm sóc Bạch Hạnh.
Bà không hề vì đứa con trong bụng Bạch Hạnh không phải của người nhà này mà chậm trễ Bạch Hạnh điều này khiến trong lòng Lạp Mai lại nhẹ nhõm thêm một chút.
Đợi sắp xếp cho Bạch Hạnh xong bác sĩ Trương mới quay người ngồi xuống bàn vuông nói với cô gái tết tóc đuôi sam: "Tôi họ Trương là bác sĩ của trạm y tế đại đội Lâm Hà cô có thể gọi tôi là bác sĩ Trương, vẫn chưa biết xưng hô với cô thế nào?"
Thường Lạp Mai vừa bưng chén tre lên định uống suýt chút nữa thì nóng đến môi giật mình một cái biết mình hiểu lầm rồi kinh ngạc hỏi: "Cháu... cháu tên là Thường Lạp Mai bác cứ gọi cháu là Lạp Mai là được, bác... bác là bác sĩ ạ? Vậy đây là nhà của bác hay là...?" Cô ấy muốn hỏi là nhà của bà hay nhà người thân của bà vì dù sao trong nhà này cũng có nam chủ nhân.
Không ngờ bác sĩ Trương người đang tự nhiên như ở nhà mình trong căn nhà này lại mỉm cười nói: "Tôi chỉ là tạm thời tá túc ở đây thôi, đây là nhà của bí thư công xã chúng ta, bí thư tạm thời phải ở lại phía nam sông dẫn dắt bà con ở đây khai hoang trồng trà tạm thời không về công xã."
Bà quay đầu nhìn Bạch Hạnh đang ngồi dưới ánh nắng nơi cửa chính khẽ hỏi Thường Lạp Mai: "Cháu có biết chuyện của Bạch Hạnh không? Có tiện nói cho bác biết không?"
Thường Lạp Mai lại kinh ngạc thêm lần nữa đây vậy mà là nhà của bí thư công xã? Cô ấy vậy mà đã đến nhà của bí thư công xã?
Cho dù bí thư công xã đối với những thanh niên tri thức từ thành phố lớn xuống nông thôn cắm bản như họ mà nói chẳng qua chỉ là chức quan nhỏ như hạt vừng nhưng chức quan nhỏ ở cơ sở như vậy lại là trần nhà mà người địa phương có thể tiếp xúc được, là sự tồn tại cao không với tới thậm chí ở nhiều nơi một trưởng thôn nhỏ bé đều có thể một lời quyết định sống c.h.ế.t của người khác huống chi là bí thư của một công xã.
Đúng rồi bí thư công xã Thủy Bộ cô ấy nhớ là một người phụ nữ!
Chả trách Bạch Hạnh có thể nhận được sự chăm sóc tốt thế này hóa ra đây là nhà của bí thư công xã.
Bạch Hạnh vậy mà thực sự tìm thấy bí thư công xã rồi!
Thường Lạp Mai lại muốn khóc rồi vừa vì Bạch Hạnh mệnh khổ vừa vì sự may mắn của Bạch Hạnh.
Hai người rõ ràng đều không muốn để Bạch Hạnh nghe thấy những lời họ nói đều hạ thấp giọng xuống rất thấp.
Bác sĩ Trương chỉ nghe Thường Lạp Mai nói một chút liền không để cô ấy nói tiếp nữa mà nhìn thời gian sắp đến lúc ăn trưa rồi. Mạnh Phúc Sinh lúc này chắc đang cùng những lao động khỏe mạnh của đại đội Lâm Hà khai hoang trồng trà trên núi, Hứa Minh Nguyệt giờ không được để đói bà đều nghe Hứa Minh Nguyệt nói qua trước đây một ngày không ăn cô cũng không cảm giác gì m.a.n.g t.h.a.i xong đói mà không được ăn đồ ngay là mắt hoa lên ngay.
Bà nói với Thường Lạp Mai: "Bác đi làm bữa trưa trước cháu ở lại đây trông chừng Bạch Hạnh một chút đừng để cô ấy chạy ra ngoài, trưa nay cháu cũng ở lại đây ăn đi, cháu cứ ở lại đừng đi vội bí thư chắc giờ đang ở trường một lát là về thôi, nếu hôm nay cháu về muộn quá có thể ở lại điểm thanh niên tri thức một đêm mai hãy về."
Lúc này bà rất muốn đến trường gọi Hứa Minh Nguyệt về nhưng đây dù sao cũng là nhà của Hứa Minh Nguyệt bà cũng không tiện để hai người họ ở đây rồi đi gọi Hứa Minh Nguyệt, A Cẩm và Tiểu Vũ bình thường có thể giúp chạy vặt thì đều đang đi học ở trường chưa về.
Tiếng chuông tan học của trường vang lên A Cẩm vừa nghe thấy tiếng chuông tan học liền ùa ra chạy thẳng đến sân tập nhảy dây thun.
Dây thun chỉ có A Cẩm có điều này khiến cô bé được vây quanh như sao vây quanh trăng, trong phút chốc đã tập trung rất nhiều cô bé xung quanh mình. May mà dây thun đủ dài có thể cho mấy cô bé cùng nhảy một lúc, Hứa Tiểu Vũ nhỏ hơn A Cẩm bốn tuổi từ nhỏ đến lớn đều là cái đuôi nhỏ của chị A Cẩm, A Cẩm đi đâu cô bé cũng cười hì hì đi theo đó. Các cô bé chân không ngừng nghỉ đồng thanh hát: "Quả bóng nhỏ, quả bóng kim cương, hoa mã lan nở hai mươi mốt...".
Những học sinh tan học khác thì nhìn thấy một nhóm lớn những thanh niên tri thức lạ lẫm đến trường biết họ chắc chắn là đến trường tham gia kỳ thi sau này sẽ có người là giáo viên của trường họ.
