Quỳnh Đài Chiết Nguyệt - Chương 5
Cập nhật lúc: 02/07/2026 16:03
Chương 5
Ở đó.
Ta đều có thể thoải mái làm.
Những lúc tâm trạng tốt.
Huyền Triệt sẽ cùng ta thả diều.
Cùng ta ngồi nướng hạt dẻ trong buổi chiều tuyết rơi.
Hắn bắt đầu nghiêm túc lắng nghe ta nói.
Thỉnh thoảng.
Còn mỉm cười với ta.
Ta vẫn luôn ngỡ.
Chúng ta sẽ cứ thế bên nhau đến đầu bạc.
Đáng tiếc...
Sau này.
Hắn vì trưởng tỷ mà nhập ma.
...
Cuối cùng.
Hắn cũng buông ta ra.
Khẽ cười lạnh.
Cả người lại chìm vào bóng tối.
"Bây giờ biết sợ rồi sao?"
"Lúc xúi giục trưởng tỷ của ngươi."
"Sao không biết sợ?"
Ta hé môi.
Nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Con người.
Chỉ tin điều mình muốn tin.
Bọn họ chưa từng nhìn thấy sự thật.
Cửa phòng được mở ra.
Bộ tăng bào của hắn dưới ánh trăng trắng như tuyết.
"Ngu Ý."
"Đừng để ta gặp lại ngươi."
"Nếu không..."
"Ngày đó sẽ là ngày c.h.ế.t của ngươi."
…
Trưởng tỷ nhiễm phong hàn.
Ta đến thăm tỷ ấy.
Tỷ ấy gầy đi không ít.
Nỗi ưu sầu giữa đôi mày cũng càng thêm sâu.
Trong hoa viên.
Hoa hải đường rụng đầy mặt đất.
Một màu đỏ tàn.
Tỷ ấy tựa đầu lên vai ta.
Lặng lẽ rơi nước mắt.
"A Ý... tỷ phải làm sao đây?"
Vì sợ tai vách mạch rừng.
Đến cả tiếng nức nở cũng không dám phát ra.
Đêm đó.
Phật t.ử đã đích thân đến bày tỏ tâm ý.
Tỷ ấy không thể tiếp tục giả vờ như không nhìn thấy.
Cũng không thể tiếp tục lấy hai chữ từ bi để tự lừa dối mình nữa.
Ta khẽ ôm lấy tỷ ấy.
Ngoài cửa sổ.
Bầu trời vẫn âm u.
Đã mấy ngày rồi không thấy ánh mặt trời.
Ta hỏi:
"Tỷ tỷ... trong lòng tỷ thật sự yêu ai nhất?"
Hô hấp của trưởng tỷ chợt ngưng lại.
"Huyền Triệt..."
"Hắn từng cứu mạng tỷ."
"Cũng giúp tỷ thoát khỏi t.ử kiếp."
"Hắn đối xử với tỷ rất tốt."
"Thật sự... rất tốt."
Giọng tỷ ấy rất khẽ.
Ánh mắt dịu dàng dừng trên đầu ngón tay mình.
Tựa như nơi ấy đang đậu một cánh bướm mỏng manh khẽ rung.
Có mấy nữ t.ử mà không động lòng chứ?
Một vị Phật t.ử cao cao tại thượng.
Chỉ vì một mình nàng mà cúi mắt.
Vì nàng che mưa chắn gió giữa nhân gian.
Vì nàng mà bước vào chốn hồng trần vạn trượng.
"Nhưng... ta không thể..."
Trưởng tỷ siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay.
Vẻ mặt đầy giằng xé.
Cái danh yêu nữ quyến rũ thánh tăng sa ngã.
Tỷ ấy không gánh nổi.
Hiện giờ.
Đã có một con đường rộng mở và yên ổn hơn.
Một tương lai nhìn qua còn vô cùng vẻ vang.
Vậy...
Tại sao lại không chọn?
Trưởng tỷ khẽ thở dài.
Mọi cảm xúc trong mắt dần lắng xuống.
Tỷ ấy đưa tay vuốt nhẹ gương mặt ta.
"Dù sao..."
"Mọi chuyện cũng sắp có kết quả rồi."
Tỷ ấy dặn ta.
"Đêm sóc (mùng một), muội tuyệt đối đừng ngủ."
…
Đêm sóc.
Biệt viện bỗng bốc cháy.
Đám thị vệ và thị nữ hớt hải chạy ngang cửa phòng ta.
Nghe nói.
Có một toán cướp gan to bằng trời.
Dám xông vào cướp bóc biệt viện của Thái t.ử.
Điều đáng sợ là.
Tên nào tên nấy đều võ nghệ cao cường.
Đến cả thị vệ cũng không chống đỡ nổi.
Nhân lúc cả biệt viện hỗn loạn.
Lửa cháy ngút trời.
Ta cố ý đập phá căn phòng cho bừa bộn.
Rồi cầm lấy bọc hành lý đã chuẩn bị từ trước.
Lặng lẽ đi đến góc tây bắc của hồ sen.
Nơi ấy.
Có một bức tường rất cao.
Bên cạnh tường còn mọc một cây xoan to.
Thật trùng hợp.
Ta vừa hay biết trèo cây.
...
Khi trèo qua bức tường.
Ta rơi xuống đất phát ra một tiếng "bịch" trầm đục.
Bức tường cao che khuất tầm mắt.
Phía xa.
Bầu trời đỏ rực vì ánh lửa.
Tỷ tỷ...
Mong tỷ được bình an.
Ta thầm cầu nguyện trong lòng.
Rồi vội vã đi xuống núi.
Nhưng.
Ta đã tính sai.
Biệt viện của Thái t.ử bị hỏa hoạn.
Là chuyện động trời.
Chẳng mấy chốc.
Quan binh đã phong tỏa cả ngọn núi.
Không cho bất kỳ ai ra vào.
Mắt thấy trời sắp sáng.
Ta đang sốt ruột.
Thì phía sau bỗng có người vỗ vai ta.
Ta còn tưởng là mãnh thú.
Sợ đến mức suýt kêu thành tiếng.
Người kia dường như đã đoán trước.
Một tay bịt miệng ta.
Một tay kéo ta về phía hắn.
Rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra một bức họa.
"Phụt."
Hắn bật hỏa chiết t.ử (mồi lửa).
Nhìn kỹ người trong bức họa.
"Không sai."
"Chính là Ngu Nhị tiểu thư."
Lúc ấy.
Ta mới nhìn rõ mặt hắn.
Khóe miệng còn ngậm một cọng cỏ.
Dung mạo không thể xem là tuấn mỹ.
Nhưng đường nét khuôn mặt lại sắc sảo, cứng cáp.
Hắn lẩm bẩm:
"Ta là tiêu sư của Ninh Viễn tiêu cục."
"Lão phu nhân nhà cô thuê ta."
"Bảo ta đưa cô bình an trở về Ninh Châu."
...
À.
Hắn nói chậm rồi.
Vì ta đã c.ắ.n thật mạnh lên tay hắn.
Đến mức đầu lưỡi cũng nếm thấy mùi m.á.u.
Không khí nhất thời cứng lại.
Sau vài nhịp thở.
Hắn tức đến bật cười.
"Cô tuổi ch.ó à?"
"Còn không chịu nhả?"
Ta ngượng ngùng buông miệng.
Lại cuống quýt dùng tay áo lau vết m.á.u cho hắn.
"Được rồi."
"Không đau."
Hắn chẳng để tâm.
Phất tay gạt đi.
"Răng con ch.ó nhỏ cũng chẳng sắc lắm."
"Cắn cũng không sâu."
Nói xong.
Hắn lập tức vác ta lên vai.
Ngay sau đó.
Trước mắt ta hoa lên.
Hai người đã đứng trên ngọn cây.
"Đừng kêu."
Hắn như đã đoán trước mọi phản ứng của ta.
Đầu cũng chẳng quay lại.
Chỉ nhàn nhạt dặn một câu.
Ta đành bịt c.h.ặ.t miệng mình.
...
Núi non xanh thẫm phía sau.
Và bầu trời đỏ rực ánh lửa phía xa.
Đều dần lùi lại.
Chúng ta xuyên rừng, vượt lá.
Nhanh ch.óng xuống núi.
…
Chu Hành kể.
Tổ mẫu đã trả cho hắn một khoản thù lao rất hậu hĩnh.
Nhưng số tiền ấy hắn cũng sắp tiêu hết rồi.
Cho nên chuyến áp tiêu này tuyệt đối không được xảy ra bất cứ sai sót nào.
Thật ra.
Mấy ngày trước hắn đã tìm đến biệt viện của Thái t.ử.
Chỉ là nơi đó canh phòng quá nghiêm ngặt.
Hắn không tìm được cơ hội ra tay.
Hắn còn nói.
Đêm xảy ra biến cố ấy.
Kể từ lúc ta trèo qua tường.
Thực ra hắn đã âm thầm đi theo ta nửa quãng đường.
Nhưng trong lòng vẫn còn nghi ngờ.
Làm gì có vị khuê các tiểu thư nào lại vén váy trèo cây, leo tường thành thạo như vậy chứ?
Bởi muốn xác nhận thân phận của ta.
Nên hắn mới đi theo phía sau.
