Rêu Xanh - Chương 54
Cập nhật lúc: 28/03/2026 14:07
"Giọng ra lệnh à."
Khấu Thanh nhíu mày, rồi chậm rãi buông tay đang nắm lấy Trình Thu ra:
"Đừng nói nữa, Trình Thu."
Cô khẽ lắc đầu về phía Trình Thu ra hiệu cho cậu ta đừng tiến lên nữa.
"Anh trai, giờ được chưa?"
"Em không vui là vì anh làm phiền hai người à?"
Phương Ẩn Niên nói, rồi dừng một chút lại tiếp tục.
"Cởi áo khoác trên vai em ra, anh muốn em đi về phía anh."
Khấu Thanh không thích giọng điệu này lắm nhưng cũng không muốn để lộ mặt này của Phương Ẩn Niên trước mặt Trình Thu.
Thế là cô cởi áo khoác của Trình Thu trên vai mình, đưa cho cậu ta:
"Giúp tôi nhắn với Hoàng Đậu Nha một tiếng là anh tôi đến đón, tôi về trước đây nha."
Trình Thu cúi đầu nhìn chiếc áo khoác Khấu Thanh đang đưa cho mình nhưng không nhận, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô mà không nói lời nào.
Trán Khấu Thanh lấm tấm mồ hôi, cô lại đưa áo khoác về phía Trình Thu không lộ vẻ gì mà liếc nhìn vị trí của Phương Ẩn Niên ở phía sau.
"Nhanh lên đi mà."
Khấu Thanh nhấn mạnh, gần như muốn nhét thẳng chiếc áo sơ mi vào lòng cậu ta.
Trình Thu nhìn cô, hơi khom lưng rồi cuối cùng cũng đưa tay nắm lấy chiếc áo:
"Có chuyện gì nhớ tìm anh, bất cứ chuyện gì."
Cậu ta nhấn mạnh rồi liếc nhìn về phía Phương Ẩn Niên.
Khấu Thanh phát hoảng, sao hôm nay Trình Thu lại lắm lời thế chứ!
Cô vừa liên tục gật đầu, vừa che miệng micro vừa đi nhanh về phía Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên đứng ở chỗ giao giữa đường nhựa và bãi cỏ, phía sau xe cộ liên tục chạy qua. Hắn cứ thế giơ điện thoại, đứng yên không nhúc nhích nhìn Khấu Thanh chạy tới.
Khấu Thanh thở hồng hộc, còn chưa đến gần Phương Ẩn Niên, cách vài mét đã kêu lên:
"Được rồi được rồi, anh trai mình về nhà đi, về nhà rồi em giải thích cho anh được không."
Khi chạy đến gần hơn, Khấu Thanh mới nhìn rõ Phương Ẩn Niên đang làm gì.
Đèn xe và tiếng còi xe phía sau đan xen, giữa những ánh đèn xe lộn xộn Phương Ẩn Niên mặt không cảm xúc. Sắc mặt vốn dĩ đã trắng hơn người bình thường rất nhiều, giờ phút này càng trắng bệch đến không khỏe mạnh.
Hốc mắt hắn thâm quầng, như thể bị ai đó dùng b.út dạ đen tô kín cả tròng mắt.
Dưới chiếc áo sơ mi trắng, vết thương nằm ngang trên cổ tay hắn, da thịt bị lật ngược, m.á.u tươi đang từng giọt nhỏ xuống theo cổ tay.
Thấy cô đến Phương Ẩn Niên vẫn không buông điện thoại, tóc đen rũ xuống che nửa mí mắt trên của hắn, m.á.u tươi chậm rãi rơi xuống đường nhựa.
Khấu Thanh kinh hoàng mở to hai mắt, bên tai chỉ còn lại tiếng thở dốc quá dồn dập của chính mình.
Cô theo bản năng đưa tay vừa định tiến lên thì thấy Phương Ẩn Niên đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cô bước lên một bước, hắn liền lùi lại một bước.
Phương Ẩn Niên quay lưng về phía dòng xe cộ, một chân liền bước ra đường.
Hắn không nhìn thấy tình hình xe phía sau nhưng Khấu Thanh lại nhìn rõ mồn một.
Tiếng còi xe và tiếng la mắng càng lúc càng lớn tiếng phanh xe ch.ói tai, các loại đèn xe chiếu vào người Phương Ẩn Niên, khiến chiếc áo sơ mi trắng của hắn phản chiếu những màu sắc khác nhau, như lụa lướt qua người hắn tạo nên một vẻ đẹp kỳ quái.
"Đừng nhúc nhích!"
Khấu Thanh cảm thấy đầu óc mình thoáng chốc như bị ai đó dùng b.úa bổ mạnh, toàn thân căng thẳng gần như hét lên.
"Nếu em không vui, anh đi c.h.ế.t cho rồi."
Cách vài bước chân, Khấu Thanh thấy vẻ mặt Phương Ẩn Niên hơi nghiêng đầu, hắn ngờ vực mở miệng như một đứa trẻ.
"Em vui mà, em đặc biệt vui, anh không làm phiền em đâu, em xin anh ra đây được không, em cầu xin anh đấy."
Khấu Thanh cảm thấy cả người run rẩy, đầu óc đã hoàn toàn trống rỗng, những lời nói ra cũng không có chút logic nào.
"Hai người đang yêu nhau à?"
"Không có, em cầu xin anh ra đây trước được không, anh trai."
Nước mắt Khấu Thanh chảy dài từ hốc mắt xuống khóe miệng nhưng cô sợ đến mức không dám lau.
Trong dòng xe cộ, Phương Ẩn Niên không nói gì chỉ nhìn cô như vậy.
"Vậy anh muốn em tự miệng nói, nói rằng em chỉ cần anh."
Khấu Thanh gần như bị anh dồn đến phát điên, cô nghẹn ngào mở miệng:
"Em chỉ cần anh, em chỉ có anh thôi, anh rõ ràng biết mà, anh nhất định phải hành hạ em như vậy sao?"
Lúc này Phương Ẩn Niên mới từ từ cười, để lộ hàm răng trắng bệch.
Cuối cùng anh cũng bước một bước từ đường cái về phía ven đường, dùng bàn tay đang chảy nắm lấy tay cô.
Khấu Thanh gần như mất hết sức lực, thấy Phương Ẩn Niên ra khỏi đường cái, cơ thể cô mới mềm nhũn có chút muốn ngất xỉu.
Phương Ẩn Niên nắm lấy cổ tay cô, m.á.u trên tay hắn cũng dính đầy lòng bàn tay Khấu Thanh. Một tay nắm lấy cổ tay cô một tay ôm Khấu Thanh đang mềm nhũn, gần như không đứng vững vào lòng, cúi lưng quyến luyến cọ cọ tóc cô, giọng nói nhẹ nhàng:
"Anh sẽ mãi mãi làm em nhớ kỹ ngày này."
Khấu Thanh cứ thế được hắn ôm thật vất vả mới hoàn hồn, cô nhắm c.h.ặ.t mắt rồi mở ra, đột nhiên đẩy Phương Ẩn Niên ra, chỉ vào hắn cả người vẫn còn run rẩy:
"Anh có biết việc đó nguy hiểm đến mức nào không? Anh lại muốn bỏ rơi em như vậy sao? Sao anh có thể ích kỷ như thế chứ?"
"Là anh bỏ rơi em sao? Khấu Thanh, là em bỏ rơi anh trước."
Phương Ẩn Niên lạnh lùng nhìn cô.
"Em chỉ xin nghỉ mà quên nói với anh thôi mà, đây có phải là chuyện gì to tát đâu?"
Khấu Thanh không thể tin được.
"Được rồi, em xin nghỉ trốn học không nói với anh là chuyện lớn, em ở bên cậu ta cũng là chuyện lớn."
"Chúng em chỉ là bạn học thôi mà, trước đây anh không phải cũng từng thấy cậu ấy đi chơi cùng em sao?"
Khấu Thanh gần như ôm đầu phát điên.
"Đó là ban ngày, hơn nữa anh biết. Nhưng hôm nay là buổi tối và anh không hề biết."
Phương Ẩn Niên không chút biểu cảm nhìn cô.
"Trời ơi, dù thế nào anh cũng không thể đi tìm c.h.ế.t như vậy chứ, anh muốn c.h.ế.t trước mặt em sao?"
Khấu Thanh chỉ vào dòng xe cộ tấp nập.
"Anh chính là như vậy, anh đã cảnh cáo em rồi."
Khấu Thanh gần như tuyệt vọng nhắm mắt lại, ngửa đầu bình ổn cảm xúc của mình, mãi một lúc sau mới nói:
"Sau này em sẽ nói hết cho anh, anh sẽ không như vậy nữa chứ?"
Phương Ẩn Niên không nói gì.
--
Đến khi Khấu Thanh xử lý xong vết thương của Phương Ẩn Niên đã là hơn nửa đêm.
Vết thương ở cổ tay Phương Ẩn Niên được cô bôi povidone, lúc xử lý cô cứ nhíu mày mãi, gần như chưa từng thấy vết thương nào ghê rợn như vậy.
Có thể thấy rõ lúc ra tay rất dứt khoát, đáng sợ.
Phương Ẩn Niên ôm cổ tay được Khấu Thanh băng bó từng lớp ngồi trên ghế sofa, ánh mắt lại dừng lại trên vết m.á.u dính trên tay Khấu Thanh mà cô chưa kịp lau.
Khấu Thanh tối qua kêu quá lớn tiếng, giờ giọng cũng có chút khàn, nhìn vết m.á.u trên tay mình:
"Em chưa kịp rửa, giờ đi rửa đây."
"Không."
Phương Ẩn Niên lại đứng dậy, kéo cổ tay cô lại, ánh mắt có chút gần như cuồng dại nhìn vết m.á.u trong lòng bàn tay cô.
Khấu Thanh không biết anh muốn làm gì, cô không tự nhiên động đậy cổ tay:
"Làm gì vậy?"
"Máu của anh."
Phương Ẩn Niên chỉ vào lòng bàn tay Khấu Thanh.
Lòng bàn tay cô cũng trắng, nhưng không phải kiểu tái nhợt như Phương Ẩn Niên, mà là trắng sứ khỏe mạnh pha chút hồng nhạt. Giờ phút này dính m.á.u trông lộn xộn ch.ói mắt.
"Sao vậy?"
Ánh mắt cô mơ hồ.
"Nếu m.á.u của anh có thể chảy vào cơ thể em thì tốt biết mấy."
Phương Ẩn Niên nói rồi đưa tay ra, những ngón tay lạnh băng lượn lờ từ cổ tay cô dọc theo đường cong mạch m.á.u, lướt qua cánh tay cô, cuối cùng nhẹ nhàng cách không ngừng ở n.g.ự.c cô.
"Theo mạch m.á.u của em, chảy về phía trái tim."
Giọng Phương Ẩn Niên mơ hồ, ánh mắt tối tăm.
Khấu Thanh quá mệt mỏi, hôm nay cảm xúc lên xuống quá lớn lại vì bài tập còn chưa viết xong nên dù đối mặt với hành động và lời nói kỳ quái của Phương Ẩn Niên lúc này, cô cũng không nói gì, chỉ đẩy tay anh ra đưa cổ tay vào vòi nước dùng sức chà rửa.
Trong tiếng nước ào ào, Khấu Thanh cuối cùng cũng rửa sạch hai bàn tay, ngay sau đó vốc nước lạnh tạt lên mặt.
Cô thật sự quá mệt mỏi.
Thu dọn lại tinh thần cố gắng gượng, cô lấy điện thoại ra khỏi cặp sách, đúng lúc nhìn thấy tin nhắn của Trình Thu.
[Không sao chứ?]
[Anh em không làm gì em chứ?]
[Về đến nhà nhắn cho tôi một tin.]
[Tôi sẽ luôn chờ.]
Khấu Thanh thở hắt ra, tay phải cầm điện thoại, vẫn úp mặt xuống bàn vùi đầu vào khuỷu tay, thở dài thật mạnh mãi một lúc sau mới ngẩng đầu lên trả lời.
[Không sao.]
[Anh ấy ổn, tôi đang làm bài tập.]
Sau đó, ngón tay cô do dự.
Tóc cô vừa rồi úp mặt xuống cũng bị rối bời, cô đưa tay vuốt lại cuối cùng vẫn là...
Nhấn xóa liên hệ.
--
Khi tiếng chuông tan học vang lên, Khấu Thanh đang dựa vào tường, hơi lạnh của gạch men xuyên qua chiếc áo sơ mi mỏng truyền đến. Cô đeo cặp sách trước n.g.ự.c, nắm c.h.ặ.t dây đeo cặp sách đã dài ra, ánh mắt từ cây long não phía dưới nhìn lên tấm bảng lớp màu xanh trên cánh cửa phòng học đóng kín.
"Lớp 8/2."
Thầy giáo chắc có lẽ dạy hơi quá giờ, mãi cho đến khi tiếng chuông tan học đ.á.n.h xong cũng không ai ra ngoài.
Khấu Thanh thầm cảm thán, đây là lớp 8 sao.
Mãi đến khi học sinh lũ lượt đi ra, từng người chạy qua trước mặt cô, ánh mắt lướt qua cô rồi lại rời đi. Đúng là đồng phục cấp hai có chút nổi bật khác biệt, mà trường cấp ba Vãn Sơn từ trước đến nay có một quy định bất thành văn: vì là trường hỗn hợp cấp hai và cấp ba, nên có những hạn chế nhất định trong việc giao tiếp giữa học sinh cấp hai và cấp ba.
Hai dãy phòng học gần như cách nhau nửa sân thể d.ụ.c, hơn nữa thời gian vào học và tan học không giống nhau nên gần như ngoài những dịp như lễ chào cờ tốt nghiệp thì hầu như không thấy mặt nhau.
Trong phòng học, Dương Kiên đang ngồi ở bàn phía trước vươn vai, gập mấy cuốn sách chỉ mở ra tượng trưng để làm cảnh trên bàn lại, nhét lung tung vào cặp sách nóng lòng đứng dậy, từ hàng cuối cùng đi đến chỗ Phương Ẩn Niên ở giữa hàng đầu tiên nói:
"Có đi không, tối nay Lưu Toàn bao, làm một trận không?"
"Đúng vậy, lâu rồi không thấy cậu đi chơi, có phải yêu đương rồi không ha ha ha ha ha ha."
"Tôi thấy chắc chắn là vậy rồi, quán quân khối của chúng ta mà cũng động lòng phàm, vậy không phải là tiên nữ sao, xinh đẹp gấp ba Lý Vân?"
"Thôi đi, cậu còn không nói có phải từ lần đó trở đi không thấy Lý Vân nữa không?"
"Đúng thật, cô ấy có liên hệ với cậu không Ẩn Niên?"
--
Hết chương 54.
