Rời Khỏi Viện Tâm Thần, Tôi Xây Cả Thành Phố - 25
Cập nhật lúc: 22/07/2026 08:08
Người biết rõ chuyện bệnh viện tâm thần và có vết sẹo đó chỉ có thể là Tô Mộng Dao.
Tin đồn Công ty Vãn Ca vỡ nợ lan ra ngoài công trường.
Một nhóm người do Đông Hà thuê kéo đến kích động công nhân, đòi dừng dự án.
Tôi không trốn trong văn phòng.
Tôi cho dựng một chiếc bảng lớn ngay giữa sân:
Dán công khai tiến độ, tiền đã chi, hóa đơn vật liệu và danh sách lương.
Tôi đứng trước đám đông:
"Tôi không bảo mọi người tin tôi bằng lời."
"Tôi đưa sổ sách để mọi người tự xem."
Tôi trích một phần quỹ còn lại trả trước một phần lương.
Đào Quang Vinh và Triệu Thành tóm gọn gã cầm đầu nhóm kích động.
Trong túi hắn có danh sách công nhân bị mua chuộc và con dấu của một công ty môi giới thuộc Đông Hà.
Những người công nhân nhìn chiếc bảng công khai, rồi nhìn gã bị bắt.
Họ hiểu ra mình đang bị biến thành công cụ.
Một người thợ hô lớn:
"Chúng tôi tiếp tục làm việc!"
"Không ai được phá công trình này!"
Tại buổi làm việc công khai với ngân hàng và ban quản lý.
Kỷ Đình Xuyên đứng ra phát biểu trước các bên và báo chí:
"Mẫu chữ ký của Tần Vãn Ca bị lấy từ hồ sơ cũ do tôi quản lý."
"Tô Mộng Dao từng nhiều lần tiếp cận những giấy tờ đó."
"Sự bất cẩn của tôi đã tạo điều kiện cho âm mưu này."
Phóng viên hỏi anh làm vậy để xin tái hợp đúng không.
Anh đáp thẳng:
"Không."
"Cô ấy đã từ chối tôi."
"Tôi đứng đây vì trách nhiệm với sự thật, không liên quan đến việc cô ấy có tha thứ hay không."
Tô Mộng Dao xuất hiện ở góc phòng, gào lên:
"Anh vu khống tôi để lấy lòng cô ta!"
Kỷ Đình Xuyên nhìn cô ta:
"Người bị phản bội chưa bao giờ là cô."
Anh giao toàn bộ tài liệu cho Hạ Trầm Uyên rồi lùi sang một bên.
Không đứng cạnh tôi.
Cũng không nhìn tôi để cầu xin điều gì.
Trong phòng họp ban quản lý, Lương Quốc Thịnh đề nghị một "phương án hòa giải":
Đông Hà sẽ trả khoản vay, cung cấp vật liệu và tiếp quản tài chính dự án.
Đổi lại, tôi phải chuyển nhượng quyền điều hành và rút khỏi gói thầu.
"Giữ được tên công ty còn hơn mất tất cả, cô Tần ạ."
Tôi nhìn ông ta:
"Tên công ty còn, nhưng quyền quyết định thuộc về ông."
"Vậy nó còn là Công ty Vãn Ca sao?"
Ông ta hạ giọng đe dọa:
"Có những công ty không c.h.ế.t vì làm sai, mà vì không biết cúi đầu."
Tôi đáp:
"Công trình từng sập vì người ta cúi đầu trước vật liệu giả."
"Tôi không học cách đó."
Cuộc thương lượng thất bại.
Lương Quốc Thịnh rời đi với gương mặt u tối.
Đêm đó.
Phan Thúy Kiều nhận được tin nhắn mẹ cô ta bị chuyển viện bất thường.
Hạ Trầm Uyên lập tức cho lực lượng bảo vệ người nhà cô ta.
Nhận ra mình bị đối phương bỏ rơi, Phan Thúy Kiều giao ra chiếc máy ghi âm giấu trong hộp mỹ phẩm.
Trong máy vang lên giọng nói của Tô Mộng Dao:
"Chọn đúng cái tối con điên Tần Vãn Ca đi ăn với Hạ Trầm Uyên mà làm hợp đồng!"
"Đóng dấu giả vào, đẩy hết tội cho nó!"
Giọng một người đàn ông tiếp lời:
"Sau khi xong dự án, chuyển thằng bé có vết bớt lên xe Bắc."
Thằng bé có vết bớt...
Đó là Hạ Minh An!
Hạ Trầm Uyên lập tức phát lệnh truy bắt khẩn cấp và chặn các tuyến đường ra khỏi thành phố.
Sáng hôm sau.
Kết quả giám định chính thức được công bố:
Mẫu bê tông tại công trình đạt chuẩn.
Lô thép giả bị chặn từ cổng, chưa đưa vào sử dụng.
Hợp đồng vay có dấu hiệu giả mạo, ngân hàng gỡ phong tỏa dòng tiền.
Ban quản lý cho phép Công ty Vãn Ca tiếp tục thi công.
Lương Quốc Thịnh vẫn công khai chúc mừng tôi trước báo chí.
Nhưng Công ty Đông Hà bị yêu cầu giải trình toàn bộ nguồn gốc vật liệu.
Tôi đứng trước đội ngũ của mình:
"Ngày mai làm lại."
Đào Quang Vinh đội mũ bảo hộ:
"Chúng tôi chưa từng nghỉ."
Dự án Đông Thành hoạt động trở lại.
Đêm muộn tại chốt kiểm soát phía Bắc Hải Thành.
Tổ công tác của Hạ Trầm Uyên chặn đứng một chiếc xe tải thùng kín của Đông Hà.
Tài xế bỏ xe chạy trốn.
Bên trong thùng xe, công an phát hiện một xấp hồ sơ bị đốt dở và một thiếu niên mười lăm tuổi bị trói.
Trên cổ cậu có một vết bớt hình giọt nước.
Cậu thiếu niên nhìn Hạ Trầm Uyên, giọng run rẩy:
"Minh Châu... em con còn sống không?"
Hạ Minh An đã trở về.
Cậu rút từ trong áo ra một cuốn sổ tay giấu kín:
Trong sổ ghi lại đầy đủ các chuyến xe, các khoản tiền, tên phòng khám, chữ ký của Lương Quốc Thịnh và tên Tô Mộng Dao.
Tô Mộng Dao nhận được tin Hạ Minh An bị phát hiện.
Cô ta hoảng loạn gom tiền và hồ sơ bỏ trốn.
Lương Quốc Thịnh gọi điện bảo cô ta mang sổ gốc đến kho cũ.
Ngay khi cúp máy, ông ta ra lệnh cho thuộc hạ:
"Đốt kho."
"Không để cô ta bước ra."
Trên bàn làm việc của Công ty Kiến trúc Vãn Ca là cuốn sổ của Hạ Minh An.
Tôi lật từng trang.
Mỗi trang đều có một phần đời của tôi bị người khác sắp đặt.
Ngày tôi tát Tô Mộng Dao.
Ngày hồ sơ bệnh viện được chuẩn bị.
Ngày Kỷ Đình Xuyên ký tên.
Ngày Ngô Hữu Phúc c.h.ế.t.
Ngày mẫu vật liệu bị tráo.
Ngày Phan Thúy Kiều nhận tiền.
Tất cả đều dẫn đến hai cái tên: Tô Mộng Dao và Lương Quốc Thịnh.
Kỷ Đình Xuyên nhìn chữ ký của mình trong cột "Người chồng đã đồng ý", khàn giọng:
"Nếu ngày đó tôi chịu đọc kỹ..."
Tôi khép cuốn sổ lại:
"Chuyện đã xảy ra rồi."
Không trách móc.
Cũng không an ủi.
Hạ Trầm Uyên nhận cuộc gọi từ cơ sở bảo trợ.
Sắc mặt anh thay đổi:
"Tiểu Thạch mất tích."
Tôi đứng bật dậy.
Điện thoại của tôi lập tức vang lên.
Giọng Tô Mộng Dao truyền đến, lạnh lẽo:
"Tần Vãn Ca."
"Cô muốn biết vì sao tôi hận cô đến vậy không?"
Phía sau là tiếng trẻ khóc.
"Đến Kho Đông Hà. Một mình."
Tôi hỏi:
"Tiểu Thạch ở đâu?"
Tô Mộng Dao bật cười:
"Cô từng mơ thấy mình mất một đứa trẻ đúng không?"
"Lần này, tôi sẽ để cô nhìn thấy tận mắt."
Cuộc gọi bị cắt.
Ngoài cửa sổ, phía Đông Hải Thành bùng lên một cột khói đỏ rực.
Kho cũ Đông Hà đã cháy.
Hạ Trầm Uyên cầm áo khoác:
"Tôi dẫn đội đến trước."
Tôi bước theo.
Anh giữ tôi lại:
"Cô không được tự ý vào trong."
Tôi nhìn anh:
"Tôi biết."
"Tôi sẽ không làm mồi."
Kỷ Đình Xuyên cầm cuốn sổ của Hạ Minh An:
"Tôi mang chứng cứ đến cơ quan điều tra."
Mọi người lập tức làm phần việc cần làm.
Tôi nhìn tấm biển Công ty Kiến trúc Vãn Ca vẫn sáng trong đêm.
Nó chưa sập.
Tôi cũng chưa sập.
Và lần này, kẻ phải trả giá sẽ không còn là tôi.
16.
Tô Mộng Dao yêu cầu tôi đến Kho cũ Đông Hà một mình trong vòng ba mươi phút.
Hạ Trầm Uyên lập tức định vị tín hiệu cuộc gọi, phối hợp với lực lượng cứu hỏa và cho phong tỏa toàn bộ lối ra vào khu vực.
Tôi nói mình phải đến vì Tô Mộng Dao chỉ chịu đối thoại với tôi.
Hạ Trầm Uyên nhìn tôi, giọng kiên định:
"Cô có thể xuất hiện."
"Nhưng không bước vào vùng chúng tôi chưa kiểm soát."
Chúng tôi thống nhất kế hoạch: Tôi đeo thiết bị liên lạc ẩn, đứng ở khoảng cách an toàn kéo dài thời gian.
Hạ Minh An lấy ra bản phác thảo sơ đồ kho cũ, chỉ rõ lối ngầm, bể nước và phòng cửa đỏ.
Cậu cảnh báo trong kho có đường ống dẫn nhiên liệu cũ, rủi ro cháy nổ rất cao.
Kỷ Đình Xuyên xin đi cùng.
Hạ Trầm Uyên từ chối vì anh không thuộc lực lượng chức năng.
Tôi nhìn Kỷ Đình Xuyên, bình thản dặn:
"Anh cầm cuốn sổ này mang đến cơ quan điều tra."
Kỷ Đình Xuyên gật đầu, hiểu ra nhiệm vụ của mình.
Trong căn phòng ngầm cửa đỏ.
Tiểu Thạch bị đưa khỏi cơ sở bảo trợ bằng giấy tờ người thân giả mạo.
Cậu bé hoảng sợ khi nhận ra hướng đi về phía kho cũ.
Bị nhốt một mình, cậu nhớ lời tôi dặn: Sợ hãi không có nghĩa là ngừng suy nghĩ.
Cậu nhặt viên đá nhỏ, gõ ba tiếng liên tiếp vào đường ống sắt.
Tiếng gõ vang qua hệ thống thông gió ra bên ngoài.
Tô Mộng Dao bước vào phòng.
