Rời Khỏi Viện Tâm Thần, Tôi Xây Cả Thành Phố - 8
Cập nhật lúc: 22/07/2026 07:03
Ánh đèn trần chiếu hắt lên cổ tay Tô Mộng Dao.
Bên dưới ống tay áo nâng lên, lộ ra một chiếc vòng bạc chạm khắc ba chiếc lá.
Giống hệt chiếc vòng của Tiểu Thạch.
Cán bộ tòa án gấp tập hồ sơ lại, lên tiếng:
"Sáng thứ hai tuần sau, tòa sẽ mở phiên xét xử."
Tần Vãn Ca siết c.h.ặ.t tờ giấy triệu tập trong tay.
Lần này, cô không chỉ đòi lại tự do cho chính mình.
Cô sẽ bóc trần toàn bộ bộ mặt thật đang đằng sau gương mặt giả tạo ấy.
6.
Sáng thứ hai.
Trời âm u, lất phất mưa rào.
Tôi đến Tòa án nhân dân Hải Thành từ sớm.
Trái ngược với vẻ hoảng loạn của kẻ yếu thế, tôi bước đi thẳng tắp, trên tay ôm c.h.ặ.t chiếc túi hồ sơ bằng da cũ.
Bên trong được phân loại tỉ mỉ từng mục: giấy đăng ký kết hôn, đơn ly hôn, hồ sơ nhập viện, hóa đơn điều trị, chứng từ tài chính, sổ chi tiêu gia đình và giấy xác nhận thôi việc do ảnh hưởng bệnh án.
Mẹ tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, giọng run run vì lo lắng:
"Vãn Ca... con có sợ không?"
Tôi khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ bàn tay mẹ:
"Con chỉ sợ mình lại sống như trước đây thôi."
Tần Dật định đi theo vào trong, tôi giơ tay giữ em lại, yêu cầu em và chị La Quế Phương đứng chờ ngoài sảnh.
Phía đối diện, mẹ chồng cũ Kỷ Thục Lan dẫn theo Kỷ Tuệ Nghi và Tô Mộng Dao sải bước tới.
Bà Kỷ ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt hống hách, hất hàm nhìn tôi:
"Chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau. Cô làm lớn chuyện đến mức này để cho ai xem?"
Tôi im lặng, không buồn ban cho bà một ánh mắt.
Kỷ Đình Xuyên đến sau cùng.
Anh khoác chiếc áo giếu xám, ánh mắt phức tạp nhìn tôi từ xa nhưng không bước lại gần ngay.
Anh vẫn đinh ninh rằng, chỉ cần anh chịu xuống nước nhượng bộ một chút, tôi sẽ lập tức ngoan ngoãn rút đơn.
Trong lúc kiểm tra lại tài liệu trước giờ gõ b.úa, ngón tay tôi khựng lại.
Bản sao bệnh án tâm thần do bên tòa thu thập bị thiếu mất hai trang đ.á.n.h giá ban đầu so với bản tôi từng nhìn thấy.
Có người đã động tay động chân vào hồ sơ gốc.
Trước khi phiên tòa chính thức bắt đầu, cán bộ hòa giải mời hai bên vào phòng kín.
"Hai đồng chí có thể cân nhắc lại để tiếp tục chung sống không?"
Kỷ Đình Xuyên dứt khoát lên tiếng:
"Tôi không đồng ý ly hôn."
Anh quay sang tôi, giọng như xoa dịu:
"Vãn Ca đang kích động. Giữa chúng tôi không có mâu thuẫn gì đến mức phải tan vỡ, cô ấy chỉ bị ảnh hưởng tâm lý sau thời gian nằm viện thôi."
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:
"Anh cho rằng việc anh ký giấy tống tôi vào bệnh viện tâm thần không phải là mâu thuẫn nghiêm trọng?"
"Tôi làm vậy là muốn em bình tĩnh lại!" Anh nhíu mày phản bác.
"Thế anh đã từng hỏi qua bác sĩ xem tôi có bệnh thật hay không chưa?"
Kỷ Đình Xuyên nghẹn lời, im lặng không trả lời được.
Cán bộ hòa giải thở dài, quay sang bảo Kỷ Đình Xuyên xin lỗi và cam kết không tái phạm.
Anh xuống giọng, đưa tay định nắm lấy tay tôi:
"Em về nhà đi, tôi hứa sẽ không nhắc lại chuyện cũ nữa."
Tôi nhìn bàn tay anh giơ ra giữa không trung, bật cười thành tiếng.
Đến tận phút này, người đàn ông này vẫn nghĩ việc anh "bỏ qua" cho tôi là một ân huệ ban phát.
"Tôi không cần anh bỏ qua." Tôi thản nhiên đáp. "Vì người cần được tha thứ chưa bao giờ là tôi."
Hòa giải thất bại. Hồ sơ lập tức được chuyển thẳng sang phiên xét xử công khai.
Cán bộ hòa giải trước khi đứng dậy còn bồi thêm một câu làm Kỷ Đình Xuyên biến sắc:
"Hành vi cưỡng ép người không có bệnh lý nhập viện có thể xem xét trách nhiệm hình sự nếu có đơn tố cáo riêng đấy."
Trong phòng xét xử, không khí chèn ép đến nghẹt thở.
Tô Mộng Dao được hội đồng xét xử gọi lên làm chứng về sự cố cái tát trước đó.
Cô ta sụt sùi khóc, lấy khăn chấm nước mắt:
"Hôm đó em chỉ đến thăm bác gái... Em mang theo đứa trẻ của một chị quen biết. Chị Vãn Ca đột nhiên kích động, không hỏi nguyên do đã xông vào tát em..."
Bà Kỷ Thục Lan lập tức phụ họa:
"Đúng vậy! Con dâu tôi lúc đó giống như phát điên rồi!"
Tôi không phủ nhận cái tát.
"Tôi tát cô ấy. Tôi chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi đó."
Tôi xoay người, ánh mắt sắc lẹm chỉ thẳng vào Tô Mộng Dao:
"Nhưng tôi muốn hỏi cô Tô, đứa trẻ hôm đó tên là gì? Bố mẹ nó là ai? Tại sao nó lại gọi chồng tôi là ba?"
"Và quan trọng nhất... tại sao trên tay nó lại đeo chiếc vòng bạc chạm khắc hoa văn ba chiếc lá?"
Tô Mộng Dao giật thót người, giọng ấp úng:
"Đứa... đứa trẻ chỉ gọi nhầm thôi. Hiện tại bố mẹ nó đã đón về rồi..."
Tòa yêu cầu cô ta cung cấp tên tuổi và địa chỉ của bố mẹ đứa trẻ.
Tô Mộng Dao vò vạt áo, cúi đầu đáp không nhớ rõ, là do một người tên "chị Lưu" nhờ bế hộ.
Tôi lập tức nộp bản lời khai đã cung cấp cho công an về chiếc vòng bạc của Tiểu Thạch.
Tòa ghi nhận lời khai của Tô Mộng Dao có nhiều điểm mâu thuẫn bất thường và chuyển thông tin sang cơ quan điều tra.
Cái tát của tôi là thật, nhưng tuyệt đối không thể biến thành cái cớ để Kỷ Đình Xuyên hợp thức hóa việc giam cầm tôi năm ngày.
Đại diện Bệnh viện Tâm thần Hải Thành bước lên trình nộp hồ sơ gốc.
Hồ sơ ghi rõ tôi bị cưỡng chế nhập viện do có biểu hiện kích động, người nhà là Kỷ Đình Xuyên ký tên đồng ý.
Tuy nhiên, khi tòa hỏi về hai trang đ.á.n.h giá tâm lý ban đầu bị thiếu, đại diện bệnh viện chỉ lúng túng bảo do sơ suất lưu trữ.
Tôi bình tĩnh lấy ra một phiếu phát t.h.u.ố.c còn sót lại trong túi áo bệnh nhân mà tôi đã giấu được.
"Đây là phiếu phát t.h.u.ố.c an thần liều cao vượt quá quy định đối với người mới nhập viện theo dõi."
Đồng thời, người bệnh nhân lớn tuổi từng ở cùng phòng với tôi được người nhà dìu vào làm chứng.
Bà lão chống gậy, giọng nói hào sảng vang vọng khắp phòng xử:
"Cô Vãn Ca hoàn toàn tỉnh táo! Cô ấy gào khóc xin gặp bác sĩ nhưng bị người ta đè ra tiêm t.h.u.ố.c!"
"Tôi già nhưng mắt tôi không mù! Đêm đầu tiên cô ấy vào viện, chính cô gái này đã lén lút gặp riêng bác sĩ trực!"
Bà lão giơ ngón tay gầy guộc chỉ thẳng vào mặt Tô Mộng Dao.
Tô Mộng Dao tái nhợt mặt mày, vội vã xua tay:
"Bà già này nói bậy! Em chỉ... em chỉ vì lo cho chị Vãn Ca nên mới đến hỏi thăm bác sĩ!"
Kỷ Đình Xuyên quay sang nhìn Tô Mộng Dao, ánh mắt anh lóe lên sự nghi ngờ dữ dội.
Bà lão bồi thêm một câu:
"Người đi cùng cô ta đêm đó có ngón tay út bên tay phải bị cụt một đốt! Tôi nhớ rõ lắm!"
Đặc điểm này trùng khớp hoàn toàn với gã đàn ông vác bao tải ở khu ổ chuột.
Thấy tuyến bệnh viện bất lợi, gia đình họ Kỷ lập tức chuyển hướng sang tranh chấp tài sản.
Bà Kỷ Thục Lan đập tay xuống bàn dành cho người liên quan:
"Căn nhà hiện tại là tài sản họ Kỷ! Tần Vãn Ca không có công việc ổn định, sống bám vào tiền lương của con trai tôi, không có quyền đòi một xu!"
Tôi không cãi vã. Tôi rút từ trong túi da ra cuốn sổ ghi chép chi tiêu gia đình suốt năm năm qua, kèm một xấp biên nhận ngân hàng.
"Trong năm năm qua, tiền lương của tôi hoàn toàn dùng để chi trả t.h.u.ố.c men cho bà Kỷ, đóng học phí đại học cho Kỷ Tuệ Nghi, và trả nợ riêng cho cô ấy."
"Đây là giấy vay tiền mẹ ruột tôi để góp tiền sửa chữa căn nhà họ Kỷ đang ở. Đây là chữ ký nhận tiền của bà Kỷ Thục Lan."
Những con số rành rọt, những con dấu đỏ tươi được thư ký tòa trình lên Hội đồng xét xử.
Bà Kỷ Thục Lan nghẹn họng, ú ớ:
"Đó... đó là nghĩa vụ của con dâu!"
Tôi lạnh gắt:
"Nếu đó là nghĩa vụ, vậy tại sao trong cái nhà đó chỉ có một mình tôi phải bỏ tiền ra làm?"
Kỷ Tuệ Nghi cúi gầm mặt không dám nhìn biên nhận học phí.
