Rơi Vào Tu La Trường: Sáu Đứa Con Phản Diện Cưng Chiều Cô - Chương 88: Nghe Nhịp Tim Của Người Đàn Ông

Cập nhật lúc: 07/04/2026 07:41

Tuyệt đối không thể bị bắt, Điền Tri Hạ lập tức xuống nước một chút: "Cô đã lấy lại đồ rồi, cô còn muốn thế nào nữa?"

"Không giả vờ nữa à?" Giọng Giang Lê Vụ nhàn nhạt.

Điền Tri Hạ bị mỉa mai thì sắc mặt rất khó coi: "Cô có gọi cảnh sát đến thì họ cũng chẳng bắt được tôi đâu, cùng lắm là giáo d.ụ.c vài câu thôi. Dù sao thì mẩu gỗ đó cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, căn bản không đủ điều kiện để lập án."

"Hơn nữa, ngay từ đầu mẩu gỗ đó không phải tôi trộm, là tôi nhặt được."

"Cô am hiểu luật quá nhỉ? Vậy còn hành vi chụp lén, theo dõi, bám đuôi, chiếm đoạt trái phép thông tin khách sạn và hành trình của người khác, rồi cả đột nhập khu gia cư bất hợp pháp thì sao?" Những tội trạng này cô biết được từ miệng Hướng Thụy, mà Hướng Thụy đã nói ra được thì chắc chắn là có bằng chứng.

Nghe vậy, Điền Tri Hạ đột nhiên trợn tròn mắt, vừa hoảng loạn vừa kiêng dè. Cô ta nghĩ rằng Giang Lê Vụ có thể nói ra chính xác như vậy thì nhất định là có bằng chứng trong tay, thế là cô ta không dám ngang ngược nữa: "Chị ơi, anh ơi, em xin lỗi, chúng ta xử lý riêng được không?"

"Em vẫn còn là một đứa trẻ mà." Điền Tri Hạ rụt vai lại, ôm c.h.ặ.t lấy chiếc túi trong lòng, tỏ vẻ gầy yếu tội nghiệp.

Giang Lê Vụ không bị vẻ yếu thế của cô ta đ.á.n.h lừa: "Đứa trẻ nhìn còn già hơn cả tôi sao?"

Gương mặt vặn vẹo một chút, Điền Tri Hạ c.ắ.n c.h.ặ.t môi: "Nếu không tin, em đưa chứng minh thư cho các người xem."

Thương Đình Yến đi đến bên cạnh Giang Lê Vụ, Điền Tri Hạ cúi đầu lục tìm trong túi.

Giây tiếp theo, cô ta đột ngột rút ra một bình xịt hơi cay nhắm thẳng vào mặt Giang Lê Vụ mà xịt mạnh. Một mùi cay nồng kích ứng cực mạnh hòa lẫn với mùi mù tạt xộc thẳng tới. Dù cách một khoảng cánh tay nhưng chính Điền Tri Hạ cũng bị sặc đến mức ho khụ khụ hai tiếng.

Giang Lê Vụ đã sớm đề phòng cô ta, khi nhận thấy động tác của cô ta khựng lại lúc lục túi, cô đã đưa tay lên che mặt né tránh.

Phản ứng của Thương Đình Yến cũng vô cùng nhanh nhạy: "Cẩn thận!"

Anh vừa che chở cho Giang Lê Vụ vào lòng, đồng thời tung một cú đá đầy uy lực và bá đạo ra ngoài. Đôi chân anh rất dài, một cú đã đá văng Điền Tri Hạ ra xa mấy mét. Điền Tri Hạ bay ngược ra sau, bình xịt rơi khỏi tay, cô ta ngã sầm xuống đất, cơ thể phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, suýt chút nữa là nôn ra m.á.u.

Thương Đình Yến ôm c.h.ặ.t lấy Giang Lê Vụ, ấn cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình. Làn khói từ bình xịt hơi cay lởn vởn xung quanh, phần lớn đều rơi trên lưng anh.

Thứ đầu tiên Giang Lê Vụ ngửi thấy không phải là mùi cay nồng xộc mũi, mà là hương gỗ tuyết tùng thanh lãnh, vững chãi trên người người đàn ông cùng mùi hormone đầy tính xâm lược. Bên tai cô có thể nghe thấy rõ ràng nhịp tim của anh, từng nhịp, từng nhịp một, trầm ổn và mạnh mẽ.

Giang Lê Vụ sững sờ, ngay sau đó cô không tự chủ được mà nảy sinh chút tham lam, đầu khẽ cọ cọ, áp sát thêm vài phần, muốn nghe thấy nhịp tim của anh nhiều hơn nữa. Trước khi thế giới khởi động lại, nhịp tim của người đàn ông này đã tan biến ngay trong vòng tay cô. Giờ đây, sức sống mãnh liệt của anh mang lại cho cô một cảm giác thỏa mãn và bình yên về tâm hồn.

Thấy hành động đầy sự ỷ lại của Giang Lê Vụ, Thương Đình Yến chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c hơi nóng lên. Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì, nhưng nhịp tim đã bắt đầu đập nhanh hơn.

Một lúc lâu sau, khi mọi thứ đã lắng xuống, mùi cay nồng đã tan đi phần lớn, Thương Đình Yến mới buông cô ra: "Đã mạo phạm rồi, em không sao chứ?"

Giang Lê Vụ đối diện với đôi mắt sâu thẳm đẹp đẽ của anh, lắc đầu: "Tôi không sao." Cô dùng móng tay bấm nhẹ vào ngón trỏ để giữ vững tâm thần, rồi nhìn về phía kẻ đang nằm trên mặt đất.

Điền Tri Hạ mặt mày co quắp đau đớn, một tay ôm n.g.ự.c một tay ôm đầu, mãi mới ngồi dậy nổi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng vì đau. Kế hoạch ban đầu của cô ta là dùng bình xịt hơi cay để cắt đuôi hai người, không ngờ cả hai không hề hấn gì, ngược lại cô ta suýt bị một cước đá c.h.ế.t.

Khoảnh khắc này, Điền Tri Hạ hoàn toàn nhận ra sự chênh lệch về thực lực. Cô ta nhìn hai người, không dám giở trò nữa: "Em sai rồi, em không chạy nữa. Về tuổi tác, em thực sự không lừa mọi người đâu."

Giang Lê Vụ không tin, khoanh tay nhìn cô ta. Giày da của Thương Đình Yến giẫm lên bình xịt hơi cay, ánh mắt anh nhìn qua đầy lạnh lẽo và hờ hững. Điền Tri Hạ ngoan ngoãn lấy chứng minh thư ra, yếu ớt ném qua.

Giang Lê Vụ định cầm lấy xem thì Thương Đình Yến nhanh hơn một bước. Anh cầm lấy chứng minh thư nhưng không xem mà đưa cho cô. Cô cầm lấy, nhìn vào phần tuổi tác, hóa ra đúng là nhỏ tuổi hơn cô, thậm chí nhỏ hơn tận bốn tuổi. Điều khiến cô kỳ lạ là, kẻ ch.ó săn này hoàn toàn có thể cậy vào tuổi tác của mình để ngang ngược, không kiêng dè gì, nhưng tại sao cô ta vẫn tỏ ra sợ hãi? Chẳng lẽ thân phận có vấn đề?

Thực sự trông cô ta không giống tuổi 16 chút nào, 26 tuổi thì hợp hơn. Giang Lê Vụ nhìn ảnh trên chứng minh thư rồi nhìn mặt Điền Tri Hạ, giống đến tám chín phần, xem ra đúng là cô ta thật, vì chứng minh thư là thật, không có dấu vết làm giả.

"Cô tên là Điền Hựu Điềm (Điền Thêm Ngọt)?"

Điền Tri Hạ trắng bệch mặt gật đầu: "Vâng." (Hừ, còn lâu).

"Trong túi cô đựng những gì, tự mình mở ra."

Điền Tri Hạ kéo khóa túi ra. Giang Lê Vụ thấy bên trong phần lớn là những thứ rác thải đã qua sử dụng, mỗi món đều được đựng trong túi ni lông niêm phong cẩn thận: khăn giấy, găng tay, sợi tóc, bàn chải đ.á.n.h răng, cúc áo, bã kẹo cao su...

Giang Lê Vụ nhìn mà nhíu mày lại.

"Em không ba không mẹ, không anh không em, từ nhỏ đã là một đứa trẻ hoang không ai quản, bị người ta hắt hủi, ghét bỏ. Em không có bạn bè, chẳng giỏi giang gì, làm gì cũng tệ hại, cảm thấy sống chẳng có ý nghĩa gì cả. Một ngày nọ, em thấy Nghiêm Văn Úc trên màn hình lớn. Anh ấy thật trong sáng và ch.ói lọi, bầu trời trong xanh cũng không bằng anh ấy. Anh ấy giống như một tia sáng xuất hiện trong đời em, sự tồn tại của anh ấy khiến em đột nhiên không muốn từ bỏ thế giới này nữa."

"Em bắt đầu yêu anh ấy điên cuồng, mê luyến anh ấy, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Em xuất hiện ở mọi ngõ ngách trong cuộc sống của anh ấy, nhặt những thứ anh ấy đã dùng để vơi đi nỗi nhớ. Em muốn được anh ấy chú ý, nhưng lại sợ bị anh ấy bắt được, vì em không muốn bị Nghiêm Văn Úc ghét bỏ."

"Nhưng hành vi của cô đã nhảy múa trên vùng cấm của cậu ấy rồi, cô đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống thường ngày của cậu ấy." Giang Lê Vụ mày mắt xinh đẹp mà lạnh lùng, không hề vì màn bán t.h.ả.m của Điền Tri Hạ mà động lòng trắc ẩn.

Cơ thể Điền Tri Hạ cứng đờ, môi lẩm bẩm: "Em biết, nhưng em không khống chế được bản thân mình. Em biết sai rồi, sau này em sẽ không bao giờ làm phiền anh ấy nữa." cô ta che mặt lại, giọng nói mang theo tiếng khóc, bả vai run rẩy liên hồi.

Giang Lê Vụ bình thản nhìn cô ta: "Hy vọng cô nói được làm được."

Điền Tri Hạ ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe và sưng húp, nhưng lại chẳng có giọt nước mắt nào: "Những thứ này cô cũng cầm đi đi." Cô ta lôi vài thứ trong túi ra.

Giang Lê Vụ dời tầm mắt đi, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô cảm thấy hội ch.ó săn biến thái thực sự điên rồ, người bình thường ai lại coi rác là báu vật, còn phải lưu trữ cẩn thận từng món như vật mẫu thế kia chứ.

"Không cần." Nghiêm Văn Úc cũng không cần, huống chi anh còn bị bệnh sạch sẽ nghiêm trọng.

"Vậy... vậy những thứ này coi như là niềm an ủi cuối cùng để lại cho em đi, dù sao sau này em cũng không thể tiếp cận anh ấy nữa rồi."

Điền Tri Hạ đầy vẻ cảm thương kéo khóa túi lại, nhưng trong lòng lại thầm mừng rỡ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.