Rơi Vào Tu La Trường: Sáu Đứa Con Phản Diện Cưng Chiều Cô - Chương 98: Tôi Là Họ Hàng Xa Của Anh Ấy

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:56

"Giang tiểu thư chắc đã nhận ra, những khóm hoa chúng ta đi qua và những loại hoa có thể thấy ở bên ngoài vô cùng khác biệt. Cô có biết đây là hoa gì không?" Lâm Thanh Uyển nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa, rồi ghé sát vào ngửi mùi hương nồng nàn độc đáo của nó.

Giang Lê Vụ nhìn những đóa hoa lộng lẫy, ung dung hoa quý, tinh xảo tuyệt luân, nhưng phần thân rễ lại thô tráng lộ ra vẻ hoang dã. Sắc đỏ rực rỡ như sắp nhỏ giọt, vừa thanh cao vừa mê hoặc, lớp lớp cánh hoa xếp chồng lên nhau, đường viền cánh hoa như được vẽ bằng chỉ vàng, tỏa ra ánh hào quang lấp lánh, khiến đóa hoa đẹp như một món đồ sứ vậy.

Cô còn chưa kịp nói gì, hay gật đầu lắc đầu thì Lâm Thanh Uyển đã nhanh nhảu nói trước: "Đây là hoa Hồng Sứ nhiệt đới, cô không nhận ra cũng là bình thường thôi. Còn những loài hoa đa dạng màu sắc, hình dáng kỳ lạ khác đều là các loài Lan chỉ có ở rừng mưa nhiệt đới. A Thừa đặc biệt yêu thích hoa Hồng và hoa Lan, trong vịnh Lăng Thủy có một khu vực tạo cảnh rừng mưa nhiệt đới nhân tạo khổng lồ, bên trong có vô số thực vật và hoa cỏ quý hiếm."

"Vì chúng quý giá và bí ẩn nên người hiểu được không nhiều. Bởi vậy mỗi khi tôi trò chuyện với A Thừa về chúng, anh ấy luôn tỏ ra vô cùng hứng thú."

Giang Lê Vụ đương nhiên rất rõ. Cha mẹ cô là nhà khoa học sinh học, chuyên đi đến những vùng đất không người, những nơi hiểm trở để khám phá và nghiên cứu những động thực vật chưa từng được con người phát hiện nhằm mở rộng bản đồ sinh học. Nhờ tai nghe mắt thấy, kiến thức cô biết nhiều hơn người thường một chút, chưa kể cô đã thực sự sinh tồn trong khu rừng nguyên sinh được mệnh danh là "vùng cấm của nhân loại".

Đó là khi cô ngược dòng thời gian đến bên cạnh Tư Mặc Thừa lúc sáu bảy tuổi. Hoa Hồng Sứ và các loại Lan đều là cô đã dắt Tư Mặc Thừa đi xem. Cô còn đưa anh đi ngắm loài hoa Nguyệt Thần cực kỳ hiếm thấy, trên đời chỉ còn sót lại hơn mười cây. Đáng tiếc hoa Nguyệt Thần sau khi nở mười hai tiếng sẽ héo tàn, không thể bảo quản, cũng không cách nào thích nghi với môi trường địa lý khác, vì thế mất đi một bông nghĩa là biến mất một bông.

Nhưng lời này của Lâm Thanh Uyển rõ ràng là đang nhắc nhở cô rằng: Cô và Tư Mặc Thừa không có tiếng nói chung, không hề môn đăng hộ đối.

Những chuyện tiếp theo cũng vậy, Lâm Thanh Uyển còn bàn về đá quý. Thành thật mà nói, vì thường xuyên mạo hiểm ở các khu vực khác nhau, ba mẹ cô cũng có nghiên cứu sâu về khoáng vật địa chất, còn mở một bảo tàng địa chất tư nhân. Thông thường mà nói, chỉ có những khoáng vật địa chất hạng bét mới được đem chế tác thành đá quý.

Lâm Thanh Uyển cũng chẳng quan tâm Giang Lê Vụ có đáp lời hay không, cô ta đinh ninh rằng Giang Lê Vụ chẳng hiểu gì hết. Cô ta còn nói về cách phối hợp kính mắt, đồng hồ, nước hoa cũng rất cầu kỳ, rồi bảo Tư Mặc Thừa thích nghe nhạc piano. Thế là cô ta liền trổ tài ngay tại chỗ cho Giang Lê Vụ xem. Giang Lê Vụ không nói gì, chỉ tĩnh lặng nhìn cô ta "diễn sâu", nhìn cô ta khao khát muốn chứng minh bản thân.

Suốt dọc đường đi, cô nghe Lâm Thanh Uyển gọi hàng trăm câu "A Thừa", đầy vẻ chiếm hữu.

"Thấy thế nào?" Lâm Thanh Uyển lông mày rạng rỡ đầy tự tin, nụ cười lộ ra trông thì có vẻ ôn hòa phóng khoáng nhưng thực chất là đang khiêu khích và ghen tị.

Giang Lê Vụ không tiếc lời khen ngợi và vỗ tay cho cô ta: "Rất tốt, giới thiệu khá chuyên nghiệp, đàn cũng rất hay, quả thực sở hữu trình độ mà một quản gia toàn năng nên có."

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Thanh Uyển lập tức biến đổi. Cô ta nhớ lại những lời miệt thị trong điện thoại lúc ở bữa tiệc rượu, nói cô ta không xứng với thân phận thiếu phu nhân nhà họ Tư, còn nói mọi việc cô ta làm đều là việc một quản gia nên làm, là bổn phận của cô ta.

Mà thái độ của Giang Lê Vụ rõ ràng cũng chỉ coi cô ta là quản gia, thậm chí là nhân viên phục vụ. Mà đã là nhân viên phục vụ thì sự phục vụ chuyên nghiệp đương nhiên là lẽ dĩ nhiên. Nhưng Giang Lê Vụ dựa vào cái gì? Một con nhỏ được b.a.o n.u.ô.i mà thực sự coi cô ta là người hầu sao? Cô ta làm những việc này là để Giang Lê Vụ nhận ra khoảng cách giữa hai người cơ mà.

"Tuy nhiên." Đôi mắt đen của Giang Lê Vụ thanh lãnh bình thản, nhìn Lâm Thanh Uyển nói một cách nghiêm túc: "Cô không cần coi tôi là tình địch đâu. Nếu thích Tư Mặc Thừa thì cứ mạnh dạn mà theo đuổi, chẳng liên quan gì đến tôi cả."

Thấy Giang Lê Vụ nói thẳng toẹt ra, vẻ mặt ôn hòa tri thức của Lâm Thanh Uyển hoàn toàn không duy trì nổi nữa.

"Cô nói nghe thì hay lắm, nhưng cô không chỉ dọn vào vịnh Lăng Thủy, còn ngủ trên giường của A Thừa, cầm tiền của A Thừa. Tôi chưa từng thấy A Thừa chăm sóc ai dịu dàng chu đáo như vậy, từng việc từng việc này sao lại bảo không liên quan?" Lâm Thanh Uyển siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cảm xúc có chút kích động.

"Bởi vì tôi là... của Tư Mặc Thừa." Giang Lê Vụ định nói từ "mẹ", nhưng nghĩ lại, trong mắt người ngoài, Tư Mặc Thừa lớn tuổi hơn cô. 

Cô - một thiếu nữ hai mươi tuổi - sao có thể sinh ra một đứa con lớn hơn mình được? Mà Tư Mặc Thừa đúng là không phải do cô sinh ra thật. Cô không thể nói cô xuyên không về hai mươi năm trước, lúc đó Tư Mặc Thừa chỉ là một nhóc tì đứng đến đùi cô, gọi cô một tiếng mẹ cũng không quá đáng chứ?

Lâm Thanh Uyển chằm chằm nhìn Giang Lê Vụ xem cô có thể nói ra lý do gì.

"Tôi là họ hàng xa của anh ấy."

Lâm Thanh Uyển ngẩn ra, rồi ánh mắt u tối, khóe môi kéo ra một nụ cười mỉa mai. Họ hàng xa? Xa đến mức nào? Xa đến mức chẳng có chút quan hệ huyết thống nào ư? Tư Mặc Thừa đối với cha mẹ ruột còn lạnh nhạt, không qua lại, làm sao có thể đối xử đặc biệt với một người họ hàng xa b.ắ.n đại bác cũng không tới chứ.

Dù không tin nhưng Lâm Thanh Uyển vẫn tỏ ra thần sắc dịu đi, ra vẻ thở phào nhẹ nhõm: "Hóa ra là vậy, là tôi đã hiểu lầm quan hệ của hai người rồi."

"Giang tiểu thư, xin cô đừng chấp nhặt với tôi. Cô có thể dạy tôi món cháo bát bảo mà cô làm không?"

"Cô đã là họ hàng của A Thừa thì đến vịnh Lăng Thủy là khách, không có lý nào lại để khách nấu cơm cho chủ nhà ăn, cứ giao hết cho tôi đi."

Đợi cô ta học được tay nghề nấu cháo bát bảo rồi sẽ lấn át Giang Lê Vụ, khi đó Giang Lê Vụ chỉ còn mỗi gương mặt là hơn cô ta thôi, còn lại mọi thứ đều không bằng. Lấy nhan sắc thờ người, sao có thể lâu dài?

Giang Lê Vụ không từ chối, cô đúng là không thể ngày nào cũng nấu cơm cho Tư Mặc Thừa, những thứ biết được thì dạy lại cho người khác vẫn tốt hơn. Thế là cô gật đầu: "Để những người khác cũng cùng đến học đi."

Lâm Thanh Uyển ngỡ ngàng. Cô ta vốn đã chuẩn bị tâm lý bị Giang Lê Vụ từ chối khéo, không ngờ cô lại hào phóng như vậy, muốn dạy còn dạy không chỉ một người. Cô ta nhìn Giang Lê Vụ với ánh mắt kỳ quái, bởi vì những món cháo dưỡng dạ dày, canh giải rượu, món ăn bài t.h.u.ố.c do cô ta tự sáng tạo chưa bao giờ dạy cho người khác, lần nào nấu nướng cô ta cũng tự tay làm, đó chính là vốn liếng để cô ta được coi trọng.

Giang Lê Vụ dạy rất tận tâm. Vì ninh cháo bát bảo không cần phải canh chừng suốt nên cô lấy điện thoại ra. Trong điện thoại không có tin nhắn nào của Nghiêm Văn Úc. Không biết có phải là ảo giác của cô không, Nghiêm Văn Úc đột nhiên có chút xa cách với cô. Tuy nhiên Giang Lê Vụ không để tâm, vẫn như thường lệ gửi đủ kiểu lời quan tâm, còn chụp ảnh những gì thấy ngày hôm nay gửi qua.

Nghiêm Văn Úc có nhìn thấy tin nhắn. Vì trước đó thường xuyên trò chuyện với Giang Lê Vụ nên anh đã hình thành thói quen xem tin nhắn. Anh ngồi tựa lưng lười biếng và lạnh lùng, đôi mắt lộ vẻ chán chường xa cách, không có hứng thú với bất cứ thứ gì, tay mân mê bức tượng gỗ nhỏ vừa tìm lại được.

Anh nhìn những tin nhắn hiện lên liên tục, nhưng chỉ xem chứ không trả lời, bởi vì trong lòng anh đã gạt bỏ ý nghĩ Giang Lê Vụ là mẹ nhỏ, không còn liên hệ cô với mẹ nhỏ nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.