Rơi Xuống Vực Sâu - Mang Theo Long Phượng Thai Ta Trốn Vào Sơn Cốc - Chương 138: Ánh Sáng Ban Mai - Gia Đình An Lành (đại Kết Cục)
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:10
Sự náo nhiệt và hoa lệ của đại hôn, theo đợt tân khách cuối cùng rời đi, dần lắng đọng lại thành sự yên tĩnh, an ổn nơi sâu trong phủ đệ. Lụa đỏ chưa dỡ, chữ Hỉ vẫn còn mới, nhưng Tê Ngô Viện đã tràn ngập hơi thở ấm áp của những ngày sinh hoạt thường nhật.
Ánh sáng ban mai mờ ảo, xuyên qua khung cửa sổ điêu khắc gỗ rắc vào trong phòng. Tô Cẩn Uyên theo thói quen sinh học mà tỉnh lại. Bên cạnh nàng là hơi thở đều đặn của Cố Yến Thần. Nàng khẽ nghiêng người, nhìn người nằm cạnh gối đã trút bỏ vẻ lạnh lùng thường ngày trong giấc ngủ, lòng vô cùng yên ổn. Bốn năm quang âm, gập ghềnh khúc chiết, cuối cùng cũng có được giờ phút này cùng chung chăn gối, sớm tối bầu bạn.
Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, không hề kinh động chàng. Đã có thị nữ lặng lẽ chuẩn bị nước ấm, hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Trĩ y Phượng quan đã được cất giữ cẩn thận. Hôm nay nàng chỉ mặc một thân váy xếp ly bằng vải bông mịn màu sen, khoác áo gi lê (áo khoác không tay) màu trắng ánh trăng. Tóc được b.úi nhẹ kiểu "chuỵ mã kế" (búi lệch), cài một chiếc trâm ngọc trắng đơn giản. Người trong gương mày mắt giãn ra, khí độ trầm tĩnh, đã là dáng vẻ tự tại nhất.
Bước ra phòng ngoài, Lãng Lãng và Hi Hi đã được ma ma mặc đồ chỉnh tề, đang chuẩn bị dùng bữa sáng rồi đi Hoằng Văn Quán. Thấy Tô Cẩn Uyên bước ra, hai đứa trẻ mắt sáng lên, quy củ hành lễ: "Xin thỉnh an Nương thân." Động tác tuy tiêu chuẩn, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại là sự thân mật không giấu được.
"Mau đứng dậy." Tô Cẩn Uyên cười ôm lấy chúng, xem xét kỹ lưỡng quần áo tóc tai: "Ở Quán phải nghe lời Tiên sinh, hòa thuận với bạn đồng môn. Nếu bữa trưa không hợp khẩu vị, nhớ về nói cho Nương thân." Tuy đã thành hôn, các con vẫn qua lại giữa Tạ phủ và Trấn Quốc Công phủ. Ban ngày đi học, sau khi tan học phần lớn vẫn về Tê Ngô Viện, đây là sự thỏa thuận ngầm mà hai nhà đã đồng ý từ trước.
"Biết rồi, Nương thân." Lãng Lãng ưỡn n.g.ự.c nhỏ: "Hôm qua Đào Học sĩ còn khen sách luận của con có tiến bộ." Hi Hi cũng nhẹ giọng nói: "Mẫu hoa văn mới con vẽ, Hàn Nữ quan nói đẹp, muốn giữ lại cho phòng thêu thùa tham khảo."
Đang nói chuyện, Cố Yến Thần cũng từ nội thất đi ra, đã thay thường phục. Chàng tự nhiên đi đến bên cạnh Tô Cẩn Uyên, đưa tay xoa đầu hai đứa trẻ: "Dụng tâm học tập là tốt, nhưng cũng không được kiêu ngạo. Đi đi, xe ngựa đang đợi ở nhị môn."
Tiễn các con đi, hai vợ chồng dùng bữa sáng ở hoa sảnh. Cháo thanh, rau dưa, đơn giản nhưng vừa miệng. Trong bữa ăn, Cố Yến Thần nhắc đến: "Hôm nay ta phải đi tuần tra Kinh doanh, sau trưa mới về. Bên Lạc Hà Sơn, Khương Dữ đã gửi tin đến, nói bông đã có một ít nở tơ, Lưu Bả Đầu mời nàng rảnh rỗi đi xem chút."
Tô Cẩn Uyên gật đầu: "Thiếp cũng đang có ý đó. Sau bữa sáng sẽ qua đó." Dù hôn sự đã xong, chức phận của Thanh Bình Tư, việc kinh doanh của Tẩy Ngọc Hiên, các dự án thử nghiệm ở Lạc Hà Sơn, từng việc vẫn là điều nàng quan tâm, cũng là bầu trời riêng của nàng. Cố Yến Thần đối với điều này trước nay đều không có dị nghị, chỉ có sự ủng hộ.
"Để A Thụ mang theo vài người đi theo." Chàng dặn dò một câu, lại như tùy ý nói: "An Quốc Công phủ hôm qua đã gửi thiệp, ba ngày sau là thọ thần của Lão phu nhân, mời nàng và ta qua phủ. Nếu nàng không thích xã giao, ta tự đi một mình cũng được."
Tô Cẩn Uyên suy nghĩ một lát: "Đã gửi thiệp, vậy thì cùng đi thôi. Các con cùng Triệu gia công t.ử học chung Quán, ngoài mặt dù sao cũng phải giữ hòa khí." Trải qua ý định hợp tác sau đợt sương giá ở ruộng bông và lễ nghi chu toàn trong hôn lễ, hai nhà duy trì một sự bình yên vi diệu, dựa trên lợi ích và sự thực tế. Chỉ cần không làm khó các con, Tô Cẩn Uyên không ngại duy trì thể diện này.
Cố Yến Thần gật đầu: "Cũng tốt." Chàng buông chén đũa, nhìn Tô Cẩn Uyên, ánh mắt ôn nhu: "Mọi chuyện trong phủ, nàng cứ từ từ làm quen, không cần phải vội vàng. Nếu có chỗ bất tiện, hoặc muốn về Tạ phủ thăm, lúc nào cũng được. Nơi này là nhà của nàng, ngoài quy tắc ra, nàng còn có được sự tự do và thoải mái."
"Thiếp biết." Tô Cẩn Uyên mỉm cười. Trấn Quốc Công phủ nhân khẩu đơn giản, Cố Yến Thần mất mẹ sớm, Phụ thân lại thường niên trấn thủ Bắc cảnh, trong phủ không có trưởng bối khó hầu hạ, người hầu cũng đa số là người cũ, quy củ rõ ràng. Tạ Vân Thư đã sớm đưa những người đắc lực và một phần đồ hồi môn sang giúp đỡ. Nàng tiếp quản không quá khó khăn. Quan trọng hơn là thái độ của Cố Yến Thần, đã cho nàng chỗ dựa và không gian lớn nhất.
Sau bữa sáng, Cố Yến Thần ra khỏi nhà. Tô Cẩn Uyên thu xếp một chút, liền dẫn theo A Hạnh, A Thụ cùng vài tên hộ vệ, ngồi xe đi đến Lạc Hà Sơn.
Trong Hoàng Trang, ruộng bông đã hiện lên một cảnh tượng xanh trắng đan xen. Đa số cây bông đều treo đầy bông đào trĩu nặng, số ít chín sớm đã nở bung, lộ ra lớp tơ bông xốp trắng tinh. Lưu Bả Đầu đang dẫn người cẩn thận hái những bông nở tơ sớm nhất. Thấy Tô Cẩn Uyên đến, ông ta vội vàng đón lên, trên mặt là sự kích động và thận trọng không giấu được.
"Quận chúa... không, Công chúa người xem!" Ông ta nâng một nắm bông vừa hái. Sợi tơ mềm mại, dài, màu sắc trắng tinh: "Tuy chỉ một chút này, nhưng phẩm chất này, độ dài sợi này, còn tốt hơn nhiều so với những gì tiểu lão nhi đã thấy ở miền Nam! Đặc biệt là những hàng đã bị sương giá, sau khi dùng 'dược thủy đặc chế' của người, bây giờ kết quả lại càng đầy đặn hơn!"
Tô Cẩn Uyên nhận lấy xem xét kỹ lưỡng, rồi đi đến bên ruộng quan sát sự phát triển của cây trồng. Cây bông không quá cao lớn, nhưng kết quả nhiều, bệnh tật cũng ít. Hiệu quả của Linh Tuyền Thủy, trong việc thúc đẩy sinh trưởng và tăng cường khả năng chống chịu, quả nhiên có công hiệu kỳ diệu, lại không quá lộ liễu. Nàng thấy yên tâm, bèn hỏi: "Theo ý ông, mảnh ruộng này, sau mùa thu tổng cộng có thể thu hoạch được bao nhiêu?"
Lưu Bả Đầu ước tính một chút: "Nếu sau này thời tiết thuận lợi, chăm sóc cẩn thận, mỗi mẫu... có lẽ có thể thu được ba mươi cân bông sạch." Con số này ở phương Bắc khi mới bắt đầu trồng đã là điều đáng mừng, nhưng so với đất đai màu mỡ miền Nam và dự kiến của Tô Cẩn Uyên, vẫn là rất ít.
"Đủ rồi." Tô Cẩn Uyên lại lộ ra nụ cười: "Năm đầu trồng thử, có thành công là thành công lớn nhất. Lô bông đầu tiên này, không cần bán, giữ lại hết. Thiếp có việc cần dùng." Nàng đã nghĩ kỹ, sẽ dùng lô bông đầu tiên này, phối hợp với d.ư.ợ.c liệu trong không gian, thử chế một lô cao t.h.u.ố.c trị cóng có công hiệu mạnh hơn, cùng mẫu găng tay, mũ che tai được nhồi bông mềm mại và dày dặn hơn. Thực tế, luôn thuyết phục hơn lời nói.
Nàng lại đi xem Ngọc Canh và Mặc Thử. Ngọc Canh đã trổ bông, hạt lúa no tròn, nhìn từ xa một màu vàng rực rỡ, báo hiệu sắp thu hoạch. Dây Mặc Thử phủ kín cả ruộng thử nghiệm. Dù khối củ bên dưới chưa được đào lên, nhưng nhìn sức sống của dây cũng biết sản lượng sẽ không tồi. Điền Đại Xuyên đang dẫn người ghi chép số liệu, thấy Tô Cẩn Uyên cũng vẻ mặt vui mừng báo cáo.
Giữa trưa, Tô Cẩn Uyên dùng bữa đơn giản tại Trang t.ử, rồi lại đi xem nhà kính và vườn hương liệu do Khương Dữ cùng tộc nhân của hắn chăm sóc. Các loại rau củ trái mùa phát triển tốt. Hoa thơm chuyên dùng cho Tẩy Ngọc Hiên cũng đã nở rộ, hương thơm bay khắp nơi. Sắc mặt Khương Dữ so với lúc mới đến đã tốt hơn nhiều, triệu chứng "Hư Thối" (Hư Thực) dưới sự điều chỉnh lâu dài của Linh Tuyền Thủy đã gần như biến mất. Tộc nhân an cư lạc nghiệp, tràn đầy cảm kích đối với Tô Cẩn Uyên.
"Công chúa sau này nếu có phân phó, Khương Dữ cùng tộc nhân, vạn c.h.ế.t không từ." Hắn trịnh trọng hành lễ.
"Lời quá rồi." Tô Cẩn Uyên đỡ hư một cái: "Mọi người được an cư lạc nghiệp là tốt rồi. Sau này, việc trồng trọt trong nhà kính và hương liệu vẫn phải nhờ cậy vào các ngươi."
Lúc mặt trời lặn, Tô Cẩn Uyên mới trở về Trấn Quốc Công phủ. Cố Yến Thần vẫn chưa về. Nàng trước tiên đi xem bài vở của các con hôm nay, sau đó xử lý vài việc trong phủ. Đến lúc lên đèn, Cố Yến Thần về phủ. Giữa hai hàng mày chàng mang theo chút vẻ mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy Tô Cẩn Uyên đang đợi ở hoa sảnh, thần sắc liền hòa hoãn lại.
"Chàng về rồi? Đã dùng cơm chưa?" Tô Cẩn Uyên đứng dậy đón.
"Đã dùng ở doanh trại rồi." Cố Yến Thần cởi áo khoác, rất tự nhiên nắm lấy tay nàng: "Lạc Hà Sơn thế nào?"
Tô Cẩn Uyên kể lại tường tận tình hình ruộng bông, cùng sự phát triển của Ngọc Canh và Mặc Thử. Cuối cùng nàng nói: "Thiếp muốn dùng lô bông đầu tiên thử chế một số mẫu. Nếu hiệu quả tốt, có lẽ có thể giúp các tướng sĩ Bắc cảnh giảm bớt chút lạnh giá. Chỉ là số lượng quá ít, như muối bỏ biển mà thôi."
Cố Yến Thần nắm tay nàng trong lòng bàn tay: "Có lòng là tốt. Vạn sự khởi đầu nan, đã thấy bông đào, chính là niềm hy vọng. Quân đội biết nàng đang trồng thử, đã rất cảm kích, không ai chê ít đâu." Chàng dừng lại: "Hôm nay ở Kinh doanh, mấy vị tướng lĩnh còn riêng hỏi ta, hương lộ Tẩy Ngọc Hiên của Phu nhân có thể cung cấp thêm không? Nói là gia quyến rất thích, thường mua không được."
Tô Cẩn Uyên bật cười: "Thật không ngờ còn có kiểu tiêu thụ này. Năng suất có hạn, hiện tại đơn hàng đã xếp đến hai tháng sau rồi. Đợi lứa hương hoa mới ở Lạc Hà Sơn trồng xong, may ra mới có thể tăng thêm một chút."
Vợ chồng hai người cứ thế thủ thỉ nói chuyện nhà, chuyện triều chính, nông sự, kinh doanh, con cái, tuy vụn vặt nhưng vô cùng chân thật. Ánh nến chiếu bóng dáng hai người lên cửa sổ, chồng chất giao hòa, thân mật không hề có khoảng cách.
Đêm khuya, vạn vật đều yên lặng. Tô Cẩn Uyên tiến vào không gian Linh Uẩn. Suối nước róc rách, cây trồng trên đất đen sinh khí dồi dào, ngôi nhà tranh đã hóa thành trúc viện thanh nhã. Nàng đi đến bên hồ Linh Tuyền. Nước hồ phản chiếu ánh trăng mô phỏng trong không gian, cũng phản chiếu khuôn mặt an lành của nàng. Ấn ký phượng hoàng ở mặt trong cổ tay hơi nóng lên, như cộng hưởng với nơi trời đất này.
Đây là bí mật sâu nhất và chỗ dựa của nàng, chứng kiến nàng đã từ tuyệt cảnh bước ra như thế nào, từng chút một mở ra đường sống, giành được sức mạnh, cuối cùng đoạt lấy tôn nghiêm và hạnh phúc. Nó không còn là nơi ẩn náu, trốn tránh, mà là hậu thuẫn vững chắc nhất và là nguồn sức mạnh của nàng trên con đường tiến về phía trước.
Bên ngoài, Hoàng đế cần mẫn chính sự, Thái t.ử nhân từ sáng suốt, biên ải tạm thời không có binh đao, triều cục đại thể ổn định. Nếu vụ thu này cây trồng của Thanh Bình Tư bội thu, ban phúc cho bách tính, đó chính là công lao thực thụ của nàng với tư cách là "Hộ Quốc Công Chúa". Việc kinh doanh tại Tẩy Ngọc Hiên ổn định phát triển, tài nguyên cuồn cuộn đổ về. Các hài t.ử khỏe mạnh, thông minh, tương lai xán lạn. Những người bên cạnh nàng đều trân trọng tình nghĩa, biết nhau và luôn cùng nhau bước tiếp.
Có lẽ trong bóng tối vẫn còn ánh mắt dòm ngó, tựa như "Hư Chủ" thần bí kia chưa từng lộ diện; có lẽ tiền đồ vẫn còn nhiều thử thách, thế sự vốn không có con đường vĩnh viễn bằng phẳng. Nhưng ngay tại thời khắc này, gia trạch an bình, tuế nguyệt tĩnh lặng, những gì nắm trong tay nàng, đều là sự vững vàng và hy vọng.
Nàng từ không gian lấy ra hai chiếc bình an khấu được buộc bằng dây đỏ, một chiếc khắc "Lãng Lãng", một chiếc khắc "Hi Hi". Đây là món quà đã chuẩn bị sẵn, định bụng ngày mai sẽ đeo cho các con. Nàng lại lấy ra một đôi ngọc ban chỉ bạch ngọc nhìn đơn giản nhưng lại ấm áp, là thứ nàng tự tay mài giũa từ những viên ngọc vụn trong không gian, định bụng sẽ cùng Cố Yến Thần mỗi người một chiếc.
Rời khỏi không gian, Cố Yến Thần đã tựa lưng vào đầu giường, mượn ánh nến đọc sách để chờ nàng. Thấy nàng bước ra, chàng gấp sách lại, vươn cánh tay dài ôm nàng vào lòng.
"Nàng đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi ư?" Chàng khẽ hỏi, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai nàng.
"Vâng." Tô Cẩn Uyên thả lỏng thân mình dựa vào chàng, đặt một chiếc ngọc ban chỉ vào lòng bàn tay chàng: "Tặng chàng."
Cố Yến Thần cầm ngọc ban chỉ lên, đưa ra ánh sáng nhìn kỹ, khóe môi khẽ cong, liền trực tiếp đeo vào ngón cái tay trái, kích cỡ hoàn toàn vừa vặn. "Chúng ta có qua có lại." Chàng với tay từ dưới gối lấy ra một chiếc trâm ngọc bạch dương toàn thân bóng loáng, đầu trâm được điêu khắc hình đóa hoa trà đang hé nở, đúng kiểu Tô Cẩn Uyên yêu thích. "Ta đã chuẩn bị từ sớm, nhưng hôm nay mới có thời gian rảnh để tặng nàng."
Tô Cẩn Uyên nhận lấy, trong lòng ấm áp vô cùng. Chẳng cần phải nói thêm lời nào, tâm ý của hai người đã sớm tương thông.
Ngọn nến đỏ dần ngắn lại, màn đêm trở nên dịu dàng. Ngoài cửa sổ, muôn vàn tinh tú lấp lánh, ánh đèn nhân gian ấm áp và thân thiện. Con đường dài thuộc về họ, giờ đây mới chính thức khởi hành. Những năm tháng tương lai, có phu thê cùng nắm tay, có nhi nữ quấn quýt bên gối, có sự nghiệp để phấn đấu, và có gia viên để bảo hộ.
PS: Đến đây, câu chuyện đã chính thức khép lại. Xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình của quý độc giả! Ếch Yêu mọi người rất nhiều! ♡♡♡
(Hết truyện)
