Rơi Xuống Vực Sâu - Mang Theo Long Phượng Thai Ta Trốn Vào Sơn Cốc - Chương 85: Thiên Lao Sóng Ngầm

Cập nhật lúc: 06/02/2026 15:07

Giờ Dần ba khắc, gian ngục chữ Huyền sâu nhất trong thiên lao.

Tô Cẩn Yến tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, xiềng xích khóa trên cổ tay nặng trĩu làm cánh tay tê dại. Gian ngục chật hẹp, chỉ vỏn vẹn năm thước vuông, mặt đất rải đầy rơm ẩm ướt, tỏa ra mùi nấm mốc hòa lẫn với mùi m.á.u tanh nồng nặc. Nguồn sáng duy nhất là ngọn đèn dầu mờ ảo như hạt đậu ở cuối hành lang.

Phía cách vách truyền đến tiếng xích sắt kéo lê dưới đất — Cố Yến Thần bị nhốt ở gian ngục kế bên, hai người cách nhau một bức tường đá, có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

“Vết thương thế nào rồi?” Tô Cẩn Yến dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt tường, dùng mật mã hỏi thăm.

“Không sao.” Cố Yến Thần hồi đáp ngắn gọn đanh thép: “Nàng đang làm gì đó?”

“Đợi.”

Đợi cái gì? Đợi trời sáng, đợi thẩm vấn, hay là đợi c.h.ế.t?

Tô Cẩn Yến nhắm mắt lại, ý thức chìm vào không gian. Nàng phải tranh thủ từng giây từng phút, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ trước khi trời sáng.

Bên trong Linh Uẩn Phúc Địa, ánh sớm mai le lói. Hai đứa trẻ vẫn đang ngủ say, A Hạnh và A Thụ túc trực bên giường, sắc mặt căng thẳng.

“Tiểu thư!” A Hạnh thấy hư ảnh của nàng hiện ra, vội vàng đón lấy: “Bên ngoài...”

“Chúng ta bị nhốt trong thiên lao.” Tô Cẩn Yến nói nhanh: “Nghe ta nói, trời sáng có lẽ sẽ có thẩm vấn, ta cần các ngươi chuẩn bị sẵn sàng trong không gian.”

Nàng đi thẳng tới d.ư.ợ.c điền, ánh mắt lướt qua những d.ư.ợ.c liệu đã trưởng thành. Sự tiêu hao của Thất Tinh Mê Hồn Trận cộng với sự áp chế của xiềng xích khiến nội lực của nàng chỉ còn lại ba phần, phải nhanh ch.óng khôi phục.

“A Hạnh, lấy ba gốc linh chi mười năm tuổi, năm tiền tuyết sâm, bảy lá long huyết, thêm một vốc linh tuyền thủy, cho vào lò t.h.u.ố.c đun nhỏ lửa.” Nàng vừa phân phó, vừa lấy ra mấy món đồ đặc biệt từ ngăn kéo bí mật của xưởng chế biến — đó là “hàng dự trữ” nàng đã chuẩn bị từ trước.

Ba bó thiên tằm ty, mảnh như sợi tóc nhưng bền bỉ vô cùng, có thể dùng làm dây leo.

Một bình nhỏ bột thực thiết, được luyện chế từ bảy loại khoáng thạch trộn với linh tuyền thủy, có thể ăn mòn hầu hết các loại kim loại — bao gồm cả xiềng xích huyền thiết.

Còn có ba viên “Huyễn Ảnh Thạch” cuối cùng, đây là loại khoáng thạch đặc biệt nàng đổi được trong thương thành, sau khi mài giũa có thể khúc xạ ánh sáng, tạo ra ảo ảnh ngắn ngủi, giống như ảo ảnh trên sa mạc.

“Tiểu thư, những thứ này là...” A Thụ nhìn những kỳ vật đó, mắt sáng rực lên.

“Dùng để thoát thân.” Tô Cẩn Yến phân loại vật liệu cho vào túi da đặc chế, lại dùng ý thức nhanh ch.óng vẽ bản đồ trong không gian — theo ghi chép trong «Tiền Triều Cung Uyển Mật Lục», lối vào hào nước ngầm của thủy lao thiên lao nằm dưới phiến đá thứ ba ở góc đông bắc. Nhưng đó là ghi chép từ trăm năm trước, hiện giờ còn dùng được hay không vẫn chưa biết chừng.

Nàng phải đích thân thăm dò.

Khi ý thức thoát khỏi không gian, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân.

Không phải tiếng bước chân nặng nề của cai ngục, mà là tiếng bước chân nhẹ nhàng, có nhịp điệu. Tô Cẩn Yến lập tức nằm lại đống rơm, giả vờ như đang hôn mê.

Cửa sổ nhỏ trên cửa sắt bị đẩy ra, một đôi mắt nhìn vào trong thăm dò một lát rồi đóng lại.

Nhưng Tô Cẩn Yến đã ghi nhớ đôi mắt đó — đuôi mắt xếch lên, đồng t.ử hơi xám, không phải cai ngục bình thường.

Sau khi tiếng bước chân đi xa, nàng lại gõ tường: “Có người tới thám thính.”

Cố Yến Thần đáp lại: “Trong vòng ba canh giờ đã tới bốn lần. Khoảng cách giữa các lần ngày càng ngắn lại.”

Đây là đang xác nhận xem họ còn sống hay không, hoặc là còn khả năng phản kháng hay không.

Tô Cẩn Yến càng thêm cảnh giác. Vũ Văn Duệ sẽ không để họ sống đến sáng, nhất định sẽ ra tay trước khi thẩm vấn. Thiên lao tuy thuộc triều đình quản lý, nhưng với quyền thế của Tứ hoàng t.ử hiện nay, cài cắm vài t.ử sĩ để diệt khẩu là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nàng phải nhanh ch.óng hành động.

Mò mẫm từ trong đống rơm ra một cọng rơm khá cứng, nàng bẻ nó làm đôi, cắm vào lỗ khóa xiềng xích theo một góc độ nhất định — đây là mẹo vặt cơ quan do Thủ Chuyết chân nhân dạy, có tác dụng kỳ diệu đối với các loại khóa đơn giản.

Nhưng xiềng xích huyền thiết rõ ràng không nằm trong số đó. Cọng rơm bị gãy trong lỗ khóa, khóa vẫn bất động.

Tô Cẩn Yến không nản chí, lấy bột thực thiết từ trong không gian ra. Bột cực mịn, nàng cẩn thận thổi vào lỗ khóa, sau đó dùng nước bọt trộn lẫn — tác dụng của linh tuyền thủy tuy giảm nhưng vẫn có hiệu quả yếu ớt.

Trong lúc đợi t.h.u.ố.c phát huy tác dụng, nàng lại gõ tường: “Mục đích của Vũ Văn Duệ, e là không chỉ có mật tạng tiền triều.”

“Nói thế nào?”

“Trong địa cung Thái miếu, hắn có nhắc tới ‘bí mật trường sinh’.” Tô Cẩn Yến hồi tưởng lại cuộc đối thoại lúc đó: “Nếu chỉ vì tiền tài quyền vị, hà tất phải hủy hoại Thái miếu? Trừ phi... trong mật tạng có thứ mà hắn bắt buộc phải có được, đồng thời không thể để người khác biết.”

Trường sinh.

Hai chữ này khiến nàng nhớ tới một đoạn ghi chép mờ nhạt trong ngọc giản không gian: “... Mặc Huyền Cơ cuối đời si mê thuật trường sinh, thu thập kỳ trân thiên hạ, luyện t.h.u.ố.c bất t.ử, cuối cùng bị thiên khiển.”

Lúc đó nàng chỉ coi là truyền thuyết, nhưng giờ nghĩ lại, nếu tổ tiên Mặc gia thực sự để lại cái gọi là phương t.h.u.ố.c hay thành phẩm “thuốc trường sinh”, vậy thì sự điên cuồng của Vũ Văn Duệ đã có lời giải thích.

Một vị hoàng t.ử mang huyết mạch tiền triều, dã tâm bừng bừng, nếu lại có được trường sinh...

Tô Cẩn Yến rùng mình một cái.

Trong lỗ khóa truyền đến tiếng “xì xì” cực nhỏ. Bột thực thiết có tác dụng rồi! Nàng ngưng thần lắng nghe, cấu trúc bên trong lõi khóa đang bị ăn mòn.

Lại qua một khắc, nàng thử vặn xiềng xích.

“Cạch.”

Sau một tiếng động khẽ, xiềng xích ở cổ tay phải ứng tiếng mà mở! Cổ tay trái vẫn cần thêm chút thời gian.

Nàng cử động cổ tay đang tê rần, lấy từ trong không gian ra một sợi thiên tằm ti. Một đầu sợi chỉ buộc quanh eo, đầu kia thắt thành một nút thòng lọng — đây chính là công cụ leo trèo đơn giản.

Ngay lúc này, ngoài hành lang lại vang lên tiếng bước chân!

Lần này không chỉ có một người, vả lại bước chân còn rất dồn dập.

Tô Cẩn Yến lập tức đeo hờ gông cùm trở lại cổ tay, nằm xuống vị trí cũ giả vờ hôn mê.

Cánh cửa sắt bị đẩy ra thô bạo, hai tên ngục tốt khiêng một cái xác đi vào, vứt ngay dưới chân nàng.

“Số bảy dãy Huyền bị bệnh c.h.ế.t, dọn dẹp một chút đi.” Tên ngục tốt dẫn đầu lạnh lùng nói, ánh mắt lướt qua mặt nàng: “Số sáu dãy Huyền, đến lượt ngươi rồi.”

Tim Tô Cẩn Yến thắt lại. Số sáu dãy Huyền chính là buồng giam của Cố Yến Thần!

Nàng cố nén kích động, đợi đám ngục tốt rời đi mới lập tức lao đến bên cạnh x.á.c c.h.ế.t — đây là một người đàn ông trung niên, mặt mũi xanh mét, thất khiếu rỉ ra m.á.u đen, rõ ràng là trúng độc mà c.h.ế.t.

Nhưng ngón tay y siết c.h.ặ.t, trong lòng bàn tay dường như có vật gì đó.

Tô Cẩn Yến tách ngón tay y ra, phát hiện là một đồng tiền đồng. Mép đồng tiền được mài sắc lẹm, bên trên khắc những chữ cực nhỏ: “Đông Bắc thủy lao, phiến đá thứ ba, giờ Sửu.”

Là người của ta! Có người đang tiếp ứng bọn ta trong thiên lao!

Nàng thu lại đồng tiền, nhanh ch.óng kiểm tra t.h.i t.h.ể. Ngoài trúng độc, trên người kẻ này còn có nhiều vết thương mới cũ đan xen, trong kẽ móng tay còn dính bùn đen — đó là loại bùn thối đặc trưng của thủy lao.

Xem ra người tiếp ứng đã thăm dò qua thủy lao, xác nhận được lối vào mật đạo.

Tô Cẩn Yến gõ nhẹ lên tường, truyền tin tức bằng ám mã cho Cố Yến Thần.

Bên kia tường truyền lại ba tiếng gõ nhẹ — đã rõ.

Tiếp theo phải đợi đến giờ Sửu. Hiện tại cách giờ Sửu còn gần một canh giờ nữa.

Nàng quay lại góc tường, tiếp tục dùng bột mòn sắt để ăn mòn gông cùm ở cổ tay trái. Lần này nàng tăng nhanh tiến độ, lượng bột dùng cũng gấp đôi.

Mùi hương phát ra trong quá trình ăn mòn rất nhạt, nhưng trong buồng giam kín mít vẫn có khả năng bị phát hiện. Tô Cẩn Yến lấy từ không gian ra một viên hương hoàn rồi bóp nát — đây là “Tịnh Khí Hoàn” nàng tự chế từ thảo d.ư.ợ.c, có thể che đậy hầu hết các loại mùi lạ.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Ngọn đèn dầu ngoài hành lang chập chờn lúc sáng lúc tối, tiếng bước chân tuần tra của ngục tốt vang lên đều đặn, cứ nửa canh giờ một lần.

Trong lúc chờ đợi, ý thức của Tô Cẩn Yến lại chìm vào không gian để kiểm tra thang t.h.u.ố.c mà A Hạnh đang sắc. Trong lò t.h.u.ố.c, nước t.h.u.ố.c đã chuyển sang màu hổ phách, hương thơm nồng nàn. Nàng cho vào nguyên liệu cuối cùng — ba giọt m.á.u của chính mình.

Máu của ấn ký Phượng Hoàng chính là chất dẫn t.h.u.ố.c.

Thang t.h.u.ố.c sôi sùng sục, màu sắc chuyển sang vàng nhạt. Thành công rồi!

Nàng rót nước t.h.u.ố.c vào bình sứ, lúc thoát khỏi không gian thì gông cùm ở cổ tay trái cũng vừa vặn bị ăn mòn đến điểm cực hạn.

“Cạch.”

Tiếng động nhỏ thứ hai vang lên, gông cùm rơi xuống.

Tự do rồi!

Tô Cẩn Yến lập tức đứng dậy, dùng rơm rạ chất thành hình người rồi đắp ngoại bào của mình lên. Nàng lại lấy từ không gian ra hai viên Huyễn Ảnh Thạch, đặt vào vị trí nhất định trong góc tường — dưới sự khúc xạ của ánh sáng, hình nhân sẽ tạo ra ảo giác như đang hít thở phập phồng, có thể che mắt được một thời gian.

Làm xong những việc này, nàng tiến đến bên cửa sắt buồng giam, nhìn qua khe cửa để quan sát.

Hành lang vắng lặng không một bóng người, chuyến tuần tra tiếp theo phải hai khắc nữa mới tới.

Nàng lấy thiên tằm ti, quăng một đầu lên xà cửa, thử trọng lượng xong liền lặng lẽ leo lên lỗ thông gió trên đỉnh cửa — đây là lỗ thông hơi mà buồng giam nào cũng có, chỉ vừa cho một đứa trẻ đi qua, nhưng vóc dáng Tô Cẩn Yến thanh mảnh nên vẫn miễn cưỡng lách vào được.

Trong đường thông gió tối đen như mực, đầy rẫy mạng nhện và bụi bặm. Nàng nín thở bò đi, dựa theo phương vị trong trí nhớ mà tiến về phía thủy lao.

Bò được khoảng mười trượng, phía trước xuất hiện ánh sáng — là một lỗ thông gió khác. Nàng ghé sát mắt nhìn xuống, bên dưới chính là thủy lao!

Thủy lao lớn gấp mấy lần buồng giam bình thường, chính giữa là một hố sâu chứa đầy nước bẩn màu xanh lục, trên mặt nước trôi nổi những vật uế tạp. Bốn bức tường treo những xiềng xích gỉ sét, không khí nồng nặc mùi hôi thối khó tả.

Nhưng Tô Cẩn Yến nhận ra, bức tường ở góc Đông Bắc thủy lao có dấu vết sửa chữa — màu sắc gạch đá mới cũ hơi khác biệt. Vị trí phiến đá thứ ba nằm ngay bên dưới khu vực sửa chữa đó.

Nàng cần phải xuống dưới xác nhận.

Thả thiên tằm ti từ lỗ thông gió xuống, nàng trượt nhanh như một chú linh miêu, lặng lẽ đáp xuống một chỗ khô ráo. Trong thủy lao có ba người đang bị giam, đều đã thoi thóp, không hề có phản ứng gì trước sự xuất hiện của nàng.

Nàng nhanh ch.óng đến góc Đông Bắc, ngồi xổm xuống kiểm tra phiến đá. Mép phiến đá có khe hở rất nhỏ, dùng ngón tay gõ nhẹ thì nghe thấy tiếng vọng rỗng — bên dưới là hầm trống!

Nhưng phiến đá này rất nặng, ít nhất cũng phải hai trăm cân, một mình nàng tuyệt đối không thể đẩy ra được.

Cần phải có Cố Yến Thần.

Tô Cẩn Yến đang định quay về thì chợt nghe thấy tiếng mở khóa vang lên ở lối vào thủy lao!

Có người tới!

Nàng nhìn quanh quất, không có chỗ nào để trốn. Trong tình thế cấp bách, nàng tung người nhảy xuống hố nước, lặn sâu vào làn nước bẩn thỉu.

Mùi hôi thối lập tức xộc thẳng vào mũi miệng, nàng cố nén cơn buồn nôn, chỉ để mũi miệng dưới mặt nước, nhờ một ống cỏ lau rỗng để hít thở.

Cửa sắt mở ra, hai tên ngục tốt xách đèn l.ồ.ng đi vào.

“Thật là thối c.h.ế.t đi được.” Một tên phàn nàn: “Hai vị quý nhân kia cứ nhất thiết đòi nghiệm thi vào lúc này, làm chúng ta nửa đêm cũng không được yên thân.”

“Bớt lời đi, mau khiêng mấy cái x.á.c c.h.ế.t bệnh ban ngày ra ngoài.” Tên còn lại nói: “Nghe nói Tứ điện hạ muốn đích thân thẩm định, xem có lén lút mang theo vật gì không.”

Hai người bắt đầu di dời x.á.c c.h.ế.t. Tô Cẩn Yến trong lòng lo sốt vó — “mấy cái x.á.c c.h.ế.t bệnh” mà chúng nói chắc chắn bao gồm cả người tiếp ứng trong buồng giam của nàng! Nếu t.h.i t.h.ể bị khiêng đi, manh mối về đồng tiền có thể sẽ bị bại lộ.

Nhưng lúc này nàng không thể cử động.

Lũ ngục tốt lục tìm trong thủy lao, ánh sáng đèn l.ồ.ng loang loáng trên mặt nước. Tô Cẩn Yến lại lặn sâu xuống một chút, chỉ để lại đầu ống lau.

Bỗng nhiên, một con chuột chạy v.út qua chân nàng, làm mặt nước xao động.

“Động tĩnh gì vậy?” Một tên ngục tốt cảnh giác giơ đèn soi tới.

Ánh đèn càng lúc càng gần.

Tô Cẩn Yến siết c.h.ặ.t cây cốt châm trong tay áo, chuẩn bị liều mạng.

Đúng lúc này, ngoài cửa thủy lao vang lên tiếng bước chân dồn dập.

“Triệu thống lĩnh có lệnh, tất cả những người đang trực lập tức tập hợp ở tiền sảnh!” Người tới hô lớn: “Có thích khách lẻn vào thiên lao, ý đồ cướp ngục!”

Hai tên ngục tốt nhìn nhau, không kịp kiểm tra kỹ nữa mà vội vàng rời đi.

Cửa sắt lại được khóa lại, thủy lao trở về sự tĩnh lặng.

Tô Cẩn Yến ngoi lên khỏi mặt nước, cả người bốc mùi hôi thối, nhưng trong mắt lóe lên một tia may mắn. Thích khách? Cướp ngục? Thời điểm này quá sức trùng hợp, giống như có người cố ý điều động đám lính canh đi chỗ khác.

Chẳng lẽ là người đến tiếp ứng bọn ta?

Nàng không dám chần chừ, nhanh ch.óng leo trở lại đường thông gió, quay về theo lối cũ.

Vừa bò về đến lỗ thông gió buồng giam của mình, nàng đã nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau từ phòng bên cạnh truyền tới!

Phía Cố Yến Thần xảy ra chuyện rồi!

Tô Cẩn Yến lập tức trượt xuống, ngay giây phút chạm đất, cửa sắt buồng giam đã bị người từ bên ngoài đá văng!

Ba tên hắc y nhân cầm đao xông vào, nhìn thấy hình nhân trên đống rơm thì ngẩn người ra.

Chính là lúc này!

Tô Cẩn Yến từ trong bóng tối vọt ra, cốt châm trong tay áo b.ắ.n liên tiếp! Ba người không kịp đề phòng, hai tên trúng châm ngã xuống — trên châm có tẩm t.h.u.ố.c mê cực mạnh, thấy m.á.u là ngã.

Tên thứ ba phản ứng cực nhanh, thanh đao thép quét ngang. Tô Cẩn Yến hạ thấp người né tránh, đoản kiếm ra khỏi vỏ, đ.â.m thẳng vào mạn sườn đối phương.

Nhưng hắc y nhân này võ công không kém, đao pháp tàn độc, bức nàng phải liên tục lùi bước. Buồng giam nhỏ hẹp không thể thi triển hết chiêu thức, nàng dần rơi vào thế hạ phong.

Lúc này, phòng bên cạnh truyền tới một tiếng hừ nhẹ — là giọng của Cố Yến Thần!

Tô Cẩn Yến trong lòng sốt sắng, chiêu thức để lộ sơ hở. Hắc y nhân nắm lấy cơ hội, một đao c.h.é.m thẳng vào mặt nàng!

Không thể né tránh!

Trong ngàn cân treo sợi tóc, một luồng kiếm quang phá tường lao vào!

Bức tường đá bị c.h.é.m bay một mảng lớn, bóng dáng Cố Yến Thần tựa như mãnh hổ vồ tới, trường kiếm đ.â.m thẳng vào tim hắc y nhân từ phía sau!

“Phập —”

Mũi kiếm xuyên thấu l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắc y nhân trợn tròn mắt, từ từ ngã xuống.

Cố Yến Thần thu kiếm, vừa thở dốc vừa nhìn Tô Cẩn Yến: “Nàng không sao chứ?”

Hắn đầy mình m.á.u tươi, nhưng ánh mắt vẫn rất tỉnh táo. Rõ ràng, phòng bên cạnh cũng vừa trải qua một trận ác chiến.

“Chàng bị thương rồi.” Tô Cẩn Yến nhìn thấy ở phần bụng hắn có một vết đao sâu đến tận xương.

“Vết thương ngoài da thôi.” Cố Yến Thần xé vạt áo băng bó đơn giản: “Vừa rồi có năm tên tới, ta đã giải quyết xong. Đây là t.ử sĩ của Vũ Văn Duệ, muốn g.i.ế.c người diệt khẩu.”

Hắn nhìn về phía lỗ hổng trên tường: “Xem ra bộ huyền thiết liêu khố này không nhốt được nàng nữa rồi.”

Tô Cẩn Yến giơ bộ gông cùm đã tháo ra lên: “Dùng chút thủ đoạn nhỏ thôi. Mật đạo thủy lao đã xác nhận xong, nhưng phiến đá quá nặng, cần chúng ta hợp lực.”

“Rời khỏi đây trước đã.” Cố Yến Thần nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài: “Tin đồn thích khách vừa rồi chỉ là hỏa mù, nhưng quân canh sẽ sớm phát hiện ra điều bất thường.”

Hai người từ lỗ hổng trên tường chui lại buồng giam của Cố Yến Thần, rồi leo lên từ lỗ thông gió của hắn — buồng giam của hắn gần thủy lao hơn.

Lúc bò trong đường thông gió, Tô Cẩn Yến đưa bình sứ cho Cố Yến Thần: “Chàng uống đi, để khôi phục nội lực.”

Cố Yến Thần uống sạch một hơi. Dược lực tan ra, gương mặt tái nhợt của hắn đã khôi phục vài phần huyết sắc.

“Thuốc tốt.” Hắn khen ngợi.

“Dùng m.á.u Phượng Hoàng làm dẫn, đương nhiên là bất phàm.” Tô Cẩn Yến thấp giọng nói.

Cố Yến Thần nhìn nàng sâu sắc, không hỏi thêm gì nữa.

Bò đến lỗ thông gió phía trên thủy lao, bên dưới đã truyền đến tiếng người ồn ào — lính canh đã phát hiện ra t.h.i t.h.ể và đang lục soát toàn bộ thiên lao.

“Nhảy!” Cố Yến Thần nhảy xuống trước.

Tô Cẩn Yến bám sát theo sau. Hai người đáp xuống góc thủy lao, không dừng lại một giây nào, lao thẳng đến phiến đá thứ ba ở góc Đông Bắc.

Cố Yến Thần vận đủ nội lực, hai lòng bàn tay ấn mạnh lên phiến đá: “Cùng dùng lực!”

Hai người hợp lực, phiến đá chậm rãi dịch chuyển, để lộ ra một miệng hầm đen kịt bên dưới. Một luồng gió mang theo mùi ẩm mốc tràn ra từ trong hầm, đúng là có lối đi thật!

“Đi!”

Tô Cẩn Yến đang định nhảy xuống thì bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Vũ Văn Duệ vang lên ở lối vào thủy lao:

“Muốn đi sao? Đã hỏi qua bổn cung chưa?”

Ngoảnh đầu nhìn lại, Vũ Văn Duệ dẫn theo hơn hai mươi tên thị vệ đang chặn ở cửa, cung nỏ đồng loạt giương lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.