Rốt Cuộc Khi Nào Quý Phi Mới Băng Hà? - Chương 5:''
Cập nhật lúc: 18/09/2026 06:05
Khang Hy khẽ gật đầu đáp ứng.
Dùng xong bữa trưa, Khang Hy và Phúc Toàn nán lại trò chuyện cùng anh em Diệp Khắc Thư một lát, cùng nhau dạo quanh hoa viên, sau đó Đồng Quốc Duy mới dẫn theo đám đông cung tiễn ngự giá hồi cung.
Đợi sau khi bọn họ rời đi, vẻ mặt Đồng Quốc Duy vừa mừng rỡ lại vừa xen lẫn chút âu lo. Ông quay trở lại phủ, bước thẳng tới viện của Đồng An Ninh thì được thông báo là nàng uống t.h.u.ố.c xong đã ngủ say rồi. Ông đành cất bước sang viện của Hách Xá Lý thị. Lúc này, Đồng An Dao đang ngoan ngoãn tựa vào người Hách Xá Lý thị chăm chú nhìn bà tết dây kết (đả lạc t.ử), thỉnh thoảng còn giơ ngón tay nhỏ xíu lên chọc chọc chỉ trỏ.
Bé cưng Long Khoa Đa nằm trên kháng ấm lúc này đã thức giấc, đang tự mình ôm khư khư một quả tú cầu ra sức gặm nhấm, nước dãi chảy ướt đẫm cả quả cầu.
"Gia có tâm sự gì sao?" Hách Xá Lý thị thấy sắc mặt chồng thì nghi hoặc hỏi.
Đôi lông mày Đồng Quốc Duy nhíu c.h.ặ.t lại thành một đường: “Nàng thấy cơ thể của Ninh nhi liệu có thể tẩm bổ cho khỏe lại được không?”
Hách Xá Lý thị buông mớ dây lụa trong tay xuống, cất tiếng thở dài sườn sượt: “Đại phu đã nói rồi, thể trạng của Ninh nhi quá kém, chẳng biết có gắng gượng sống được đến lúc cập kê hay không nữa. Đại lạt ma cũng xem qua rồi, nói Ninh nhi sinh ra vốn đã yểu mệnh... hức hức!”
Nói đến đoạn sau, bà không kìm được mà nức nở. Đồng An Ninh là đứa con thứ ba bà vất vả mãi mới hoài t.h.a.i được, bản thân bà cũng từng mong ngóng vô cùng. Chẳng màng là trai hay gái, bà chỉ cầu mong đứa trẻ sinh ra được bình an khỏe mạnh. Ngờ đâu lại bị kẻ gian ám hại. Các em của nàng là Đồng An Dao và Long Khoa Đa sinh ra đều vô cùng khỏe mạnh, lại càng làm tôn lên sự đáng thương tột cùng của Đồng An Ninh.
Từ nhỏ đến lớn, đứa trẻ ấy đã phải uống không biết bao nhiêu là t.h.u.ố.c đắng, đã dạo quanh Quỷ môn quan chẳng biết bao nhiêu bận. Bà đối với Đồng An Ninh giờ đây đã chẳng còn đòi hỏi hay kỳ vọng gì nhiều, chỉ cần con bé có thể nán lại cõi đời này ở bên bà thêm một chút thời gian nữa thôi.
Đồng Quốc Duy chìm vào im lặng.
Nhìn thái độ của Tân đế ngày hôm nay, dường như ngài ấy khá hứng thú với Ninh nhi. Ninh nhi trông cũng trầm ổn và thông tuệ hơn Dao Dao không ít. Chuyện bồi dưỡng tình cảm thanh mai trúc mã tất nhiên là càng sớm càng tốt. Nhân lúc Tân đế tuổi còn nhỏ, hiện tại chính là thời cơ vàng. Với độ tuổi của bọn trẻ bây giờ, vừa chẳng lo mang tiếng mờ ám cần phải tị hiềm, lại vừa không sợ bị người ngoài đàm tiếu lời ra tiếng vào.
"Haizzz! Nàng cứ yên tâm, Ninh nhi là khuê nữ của Đồng Quốc Duy ta, cho dù con bé cả đời này chẳng làm nên trò trống gì, ta cũng đảm bảo cho nó được sống trong nhung lụa, cơm no áo ấm. Sau này con bé muốn làm gì, nàng cũng đừng quản thúc khắt khe quá, những gì chúng ta có thể làm cho nó cũng chỉ đến nước này thôi." Đồng Quốc Duy thở dài một tiếng não nề.
"Vâng!" Hách Xá Lý thị ôm trọn cơ thể nhỏ bé của Đồng An Dao vào lòng. Cảm nhận được sự mềm mại ấm áp từ đứa con gái nhỏ, lại chạnh lòng nghĩ đến chuyện Đồng An Ninh rõ ràng lớn hơn đứa bé trong lòng mình một tuổi, mà vóc dáng lại chẳng cao bằng nó. Nước mắt người mẹ lại lặng lẽ tuôn rơi.
……
Khang Hy hồi cung trở về T.ử Cấm Thành, trước tiên liền tới Cảnh Nhân cung thăm Đồng Giai thị (tức Hiếu Khang Chương Hoàng hậu). Ngài ngồi nán lại trò chuyện cùng bà một lát, thuận tay giao luôn đống quà đáp lễ mang từ Đồng phủ về cho bà, sau đó mới nghe theo lời giục giã của Đồng Giai thị mà khởi giá đến Từ Ninh cung.
Vừa đến Từ Ninh cung, đã thấy Tô Ma Lạt Cô đứng túc trực sẵn ở cửa cung. Bà mỉm cười đón lời: “Nhìn điệu bộ hớn hở của Hoàng thượng, xem ra hôm nay ngài đến nhà họ Đồng chơi rất vui vẻ rồi.”
"Quả thực rất thú vị! Cữu cữu còn dặn trẫm mang quà về cho hai vị Ngạch nương và Hoàng tổ mẫu nữa." Khang Hy thân thiết bước tới đỡ lấy cánh tay Tô Ma Lạt Cô. Những năm tháng ấu thơ, khi ngài không may nhiễm bệnh đậu mùa phải xuất cung để tị hối (tránh lây nhiễm), chính Tô Ma Lạt Cô là người đã luôn túc trực bên cạnh chăm sóc, dạy dỗ ngài. Đối với Khang Hy mà nói, Tô Ma Lạt Cô vừa là một người thầy, lại vừa như một người mẹ hiền.
"Ban nãy Thái hoàng thái hậu còn lấy chuyện Hoàng thượng hồi cung ra để đ.á.n.h cược. Người bảo ngài chắc chắn phải muộn thêm một canh giờ nữa mới về, bắt nô tỳ phải cược với người cơ. Nay Hoàng thượng lại về sớm hơn dự kiến, ván này nô tỳ thắng chắc rồi." Tô Ma Lạt Cô cười ha hả trêu đùa.
Hai người vừa trò chuyện rôm rả vừa bước vào trong điện Từ Ninh cung. Khang Hy tiến lên hành lễ thỉnh an Thái hoàng thái hậu và Thái hậu Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị. Hai vị Thái hậu mỉm cười gật đầu, hiền từ bảo Hoàng thượng bình thân.
Khang Hy liền thuật lại cho hai người nghe vài câu chuyện thú vị xảy ra ở Đồng phủ, đặc biệt nhấn mạnh vào tình huống dở khóc dở cười lúc ngài vừa đặt chân đến nơi thì trùng hợp gặp trúng cảnh Đồng Quốc Duy đang xắn tay áo răn dạy hai cậu con trai Diệp Khắc Thư và Đức Khắc Tân. Câu chuyện chọc cho Thái hoàng thái hậu và Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị được một phen cười đến ngặt nghẽo.
Trò chuyện chừng một nén nhang, Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị liền thức thời mượn cớ cáo lui. Bà sống trong cung đã đằng đẵng tám năm trời. Phận là một vị Hoàng hậu không được ân sủng, nếu không nhờ có Thái hoàng thái hậu chở che, bênh vực thì e rằng bà đã sớm bị giáng xuống làm Phế hậu rồi. Có những bí mật triều chính Thái hoàng thái hậu được phép biết, nhưng bà thì tuyệt đối không.
Đưa mắt nhìn Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị rời đi, Thái hoàng thái hậu lúc này mới bắt đầu đi vào việc chính: khảo sát kiến thức học vấn của Khang Hy, cũng như khả năng phân tích, thấu hiểu cục diện triều đình của ngài. Đợi đến lúc giải lao giữa giờ, để xua tan bầu không khí căng thẳng, Khang Hy liền kể lại đoạn đối thoại buồn cười giữa ngài và Đồng An Ninh ban sáng. Cái gì mà "Đồng Quốc cữu đại chiến Tứ đại phụ thần" chứ?
"Ba trăm câu hỏi về khả năng Đồng Quốc Duy đ.á.n.h bại Ngao Bái!"
“... Kính già yêu trẻ...”
“... Đụng vào người già thì lăn đùng ra ăn vạ, đ.á.n.h đứa nhỏ thì khóc bù lu bù loa lên...”
…
"Ha ha ha... Ha ha... Ây da! Ai gia đau bụng quá! Tô Mạt Nhi... ha ha... mau xoa xoa bụng cho Ai gia... ha ha!" Thái hoàng thái hậu cười đến mức ôm bụng nghiêng ngả, suýt chút nữa thì thở không nổi.
Tô Ma Lạt Cô vội vàng vuốt n.g.ự.c thuận khí cho bà: “Chủ t.ử, người cười từ từ thôi kẻo sặc!”
Thái hoàng thái hậu: “Ha ha! Ai gia cũng hết cách rồi! Thật sự là không nhịn nổi mà. Huyền Diệp, đợi khi nào có thời gian, Ai gia nhất định phải gặp mặt cái đứa bé Đồng An Ninh này một lần mới được. Ha ha ha!”
"Lúc rời khỏi Đồng phủ, trẫm cũng muốn để Ngạch nương gặp mặt người nhà mẹ đẻ, nên đã nói trước với cữu cữu (cậu) một tiếng rồi." Khang Hy cười mỉm đáp lời, ngài thừa biết Hoàng tổ mẫu chắc chắn sẽ hứng thú với chuyện này mà.
