Ruộng Tốt Hỉ Sự: Độc Sủng Tiểu Nông Thê - Chương 58: Lãnh Tiễn
Cập nhật lúc: 27/03/2026 00:07
"Sao có thể như vậy, chẳng phải chúng ta mới tới đây được bảy ngày thôi sao?" Những kẻ nhát gan bắt đầu run rẩy sợ hãi.
"Thay vì nghĩ mấy chuyện đó, lát nữa chi bằng hãy theo sát tiểu đội trưởng. Trước khi tới đây đã phải biết rằng việc lên chiến trường là không thể tránh khỏi rồi." Người bên cạnh nói một câu, rồi nắm c.h.ặ.t cây trường mâu trong tay.
"Ta nhớ ngươi rất giỏi cung tên, lát nữa cả tiểu đội của các ngươi hãy theo sát bên cạnh Thiên hộ ta. Cho ngươi một khắc đồng hồ, đi lấy cung và lĩnh hai mươi mũi tên. Ngay bây giờ, tất cả mọi người sẽ do Bách hộ dẫn đội." Thiên hộ đứng trước mặt Mục Diên, trực tiếp điểm tên y đi theo.
"Rõ, thưa Thiên hộ." Mục Diên không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy, lập tức dẫn người trở về doanh phòng chuẩn bị trang bị.
Trong doanh phòng.
"Tiểu đội trưởng, chúng ta thật sự sẽ theo sát bên cạnh Thiên hộ sao?" Người nhát gan nhất trong đội lên tiếng hỏi trước.
"Quân lệnh như sơn, Thiên hộ đã ra lệnh thì chúng ta cứ tuân theo. Đây là hộ tâm kính, tất cả đeo vào đi, chỉ có thời gian một khắc thôi, đừng có lề mề." Mục Diên lấy ra những miếng hộ tâm kính đã chuẩn bị sẵn. Ban đầu y định dùng thứ này để thu phục lòng người, đám huynh đệ trong đội này bản lĩnh tuy chưa phải xuất chúng nhưng qua một thời gian quan sát, phẩm hạnh đều khá tốt. Đã đi theo y, y có trách nhiệm phải bảo vệ họ.
"Tiểu đội trưởng lại có đồ tốt thế này sao!" Người đứng gần nhất vội vàng vươn tay ra lấy, đây chính là thứ để bảo mạng, hắn không có ngốc. Đã tới đây rồi thì việc sống vật vờ chờ c.h.ế.t không phải là cách hay, tiểu đội trưởng của hắn rõ ràng là người có bản lĩnh, biết đâu hắn cũng có thể lập được công danh, kiếm một chức quan mà làm.
"Tốt lắm, thu dọn nhanh đấy. Lần này quân Nam Việt khiêu chiến, quân đội hầu hết đã dàn trận. Nhiệm vụ của chúng ta là nhân cơ hội ám sát thủ lĩnh đối phương. Các ngươi phụ trách yểm hộ tiểu đội trưởng, còn ngươi hãy nghe lệnh ta, lúc đó ta bảo làm gì thì làm nấy." Thiên hộ mãn nguyện nhìn cây cung trên lưng Mục Diên, tầm b.ắ.n của cây cung này hoàn toàn có thể đáp ứng được yêu cầu của nhiệm vụ.
Mọi người đã hiểu, họ là để yểm hộ tiểu đội trưởng b.ắ.n lén. Tuy có chút sợ hãi nhưng phần lớn lại là sự hưng phấn. Nghĩ mà xem, nếu tiểu đội trưởng thực sự b.ắ.n trúng thủ lĩnh đối phương, đó sẽ là một đại công. Đến lúc đó, dù họ không làm được quan nhỏ thì Thiên hộ cũng sẽ nhớ tới cái tốt của họ, trong quân doanh này cũng sẽ nhận được vô số lợi lộc.
Khi hai quân giao chiến, Thiên hộ dẫn theo bọn người Mục Diên lặng lẽ di chuyển từ phía sau lên phía trước, luôn chú ý tìm kiếm thời cơ, chậm rãi tiến gần lại.
Mục Diên dáng người cao lớn, vốn dĩ luôn quan sát phía trước, đột nhiên phát hiện ở nơi thủ lĩnh hai quân đang giao chiến có một tên lính địch lén lút đang tiếp cận Đại tướng quân. Tuy không trực diện nhưng tư thế di chuyển đó rõ ràng là rất khả nghi.
"Thiên hộ, phía trước có biến, ngài nhìn tên tiểu binh kia xem, hình như hắn muốn ám sát Đại tướng quân." Mục Diên khẽ tiến lại gần Thiên hộ nói nhỏ, đồng thời thuận tay c.h.é.m c.h.ế.t một tên địch.
"Hỏng bét! Chỗ này giao lại cho ngươi, tìm cơ hội b.ắ.n c.h.ế.t chủ tướng đối phương." Thiên hộ lúc này mới nhận ra sự bất thường của tên tiểu binh kia. Chủ tướng hai bên đang giao chiến trên ngựa, đối với đám tiểu binh bên dưới tự nhiên sẽ không chú ý tới. Tên tiểu binh kia nhìn bộ dạng không phải cao thủ nhưng hành tung lại rất lắt léo. Thiên hộ vốn có quan hệ với Cung tướng quân, nếu không thì nhiệm vụ b.ắ.n lén này cũng chẳng rơi vào tay ông ta, sao có thể không vội cho được.
Việc b.ắ.n lén này không chỉ người mình nghĩ ra, kẻ địch cũng đang rục rịch hành động, thậm chí còn ra tay nhanh hơn bọn người Mục Diên. Đợi đến khi Mục Diên phát hiện ra thì đối phương đã b.ắ.n tên đi rồi. Mục Diên lập tức rút tên, nhắm thẳng về phía tên địch vừa b.ắ.n lén kia mà b.ắ.n một phát. Sau đó, y cũng chẳng buồn xem có trúng hay không, liền rút tiếp hai mũi tên b.ắ.n về phía chủ tướng địch.
Sau khi b.ắ.n liên tiếp ba mũi tên, y lập tức thu cung dẫn người chuyển vị trí, cầm đao xông vào c.h.é.m g.i.ế.c quân địch. Không phải Mục Diên không tin tưởng tiễn thuật của mình, mà là việc b.ắ.n lén này chỉ thực hiện được một lần, kẻ địch sẽ đề phòng ngay, nếu không chạy chẳng lẽ còn đứng lại làm bia đỡ đạn sao.
"Tiểu đội trưởng, huynh giỏi quá, đệ thấy hết rồi! Tên b.ắ.n lén kia bị trúng giữa n.g.ự.c, chắc chắn là c.h.ế.t rồi. Còn chủ tướng địch chắc là mạng lớn, né được một tiễn nhưng lại bị trúng vào vai."
"U u u~" Tiếng tù và thu quân vang lên.
"Oa, quân địch rút lui rồi!" Những người trong tiểu đội của Mục Diên phấn khích hét lên, nhìn Mục Diên đầy sùng bái. Kết quả lại thấy Mục Diên cầm đao lao thẳng về phía mình mà c.h.é.m, dọa cho hắn sợ đến xanh mặt.
Một tiếng "phập" vang lên, lưỡi đao đ.â.m vào da thịt, người nọ quay đầu lại nhìn sang bên cạnh, sợ hãi toát mồ hôi hột.
"Lần sau trên chiến trường thì tập trung vào một chút, không phải lúc nào cũng may mắn thế này đâu." Mục Diên cũng thật cạn lời, kẻ địch chưa đ.â.m c.h.ế.t mà đã dám quay đầu tán gẫu, suýt chút nữa là để người ta đ.â.m cho một nhát rồi.
"Rõ, tiểu đội trưởng." Hắn vội vàng định thần lại.
"Tiểu đội trưởng, không đi tìm Thiên hộ sao?" Sau khi đã rút về trong thành, người bên cạnh Mục Diên nhịn không được khẽ hỏi.
"Không đi, về xử lý vết thương trước đã." Mục Diên thì không bị thương, nhưng những người khác trong tiểu đội ít nhiều đều có vết trầy xước. Tuy là vết thương nhỏ nhưng thời tiết nắng nóng, nếu không xử lý thì rất dễ sinh chuyện. Lúc này quân y trong doanh trại đang bận tối mắt tối mũi, phần lớn mọi người đều tự đi lĩnh t.h.u.ố.c rồi tự mình băng bó.
Mục Diên với tư cách tiểu đội trưởng trực tiếp đi lĩnh t.h.u.ố.c thay cho đội viên mang về doanh phòng. Vừa vén rèm lên, một phòng đầy rẫy những gã đàn ông mình trần đang ríu rít như bầy chim sẻ.
"Tất cả đều không thấy đau phải không? Vết thương đã lau rửa sạch sẽ chưa, ai làm xong rồi thì qua đây bôi t.h.u.ố.c." May mà tiểu đội khác chung doanh phòng vẫn chưa trở về.
"Các ngươi nhớ giữ kín miệng một chút. Thiên hộ gọi riêng chúng ta ra giao nhiệm vụ là vì không muốn người khác biết chúng ta đã làm gì. Khi nào có thể nói, Thiên hộ tự khắc sẽ nói." Cùng trải qua sinh t.ử một lần, tình cảm huynh đệ giữa họ càng thêm sâu đậm.
"Rõ, tiểu đội trưởng." Mười người đứng thẳng lưng đáp lời, nhưng tiếc là vẻ uy phong chẳng kéo dài quá ba giây, vừa bôi t.h.u.ố.c vào là ai nấy đều nhăn mặt vì đau.
"Không được, lát nữa ăn cơm nhất định phải ăn thật nhiều để bù lại." Lúc nãy căng thẳng quá nên không chú ý, m.á.u chảy ra cứ như không phải của mình vậy, giờ thì không xong rồi.
Mục Diên không nói gì, chỉ sợ lát nữa mấy người này chẳng ai nuốt nổi cơm.
Hôm nay những người tham gia trận đ.á.n.h đều được phát một miếng thịt nặng hai lạng, nhưng đa số những người bưng bát lên lại chẳng thể nuốt nổi một miếng nào, thi nhau chạy ra một góc bám vào cọc gỗ mà nôn thốc nôn tháo.
"Ta nhắc nhở các ngươi, cơm đừng có vứt đi, bữa sau không có đồ ngon thế này đâu. Cố nhịn một lát rồi sẽ quen thôi." Mục Diên ăn xong mới đi tới, bóp mũi tỏ vẻ chê bai mà nhắc nhở.
Mấy người muốn vứt mà không nỡ vứt đành lẳng lặng nhờ Mục Diên mang cơm về doanh phòng trước, chờ nôn xong rồi tính sau. Cái cảnh tượng lúc này thực sự không nhịn nổi, cả một vòng người vây quanh nhau nôn mửa, đến người không muốn nôn cũng bị hun cho phát nôn.
Thịt tuy béo nhưng không phải miếng nào cũng được nấu chín kỹ, vẫn còn vương chút tơ m.á.u, khiến người ta liên tưởng tới cảnh tượng kinh hoàng trên chiến trường. Lúc đó chỉ muốn sống sót nên không nghĩ ngợi gì, giờ thư giãn lại thì không chịu đựng nổi. Ở đây có không ít người ngay cả gia súc cũng chưa từng g.i.ế.c, huống hồ là g.i.ế.c người. Tuy là quân địch nhưng trong lòng vẫn có chút ám ảnh không vượt qua được.
Mục Diên đi lấy chút nước, bỏ mấy miếng thịt của họ vào nồi nấu lại một lần nữa, cho đến khi không còn thấy tơ m.á.u mới bỏ lại vào bát của từng người. Y còn hào phóng lấy ra hũ dưa muối nhỏ, chia cho mỗi người một gắp rồi mới cất đi.
"Mục đại ca, cho đệ mượn chút lửa này dùng với." Trần Cựu vừa hay bưng cơm về, tuy không nôn mửa như những người khác nhưng nhìn miếng thịt trong bát cũng thấy hơi ngấy, vừa về thấy Mục Diên đang nấu thịt liền vội vàng mượn lửa.
"Dùng đi, nhưng phải trông chừng đấy, đừng để lửa bén vào lều."
"Dạ, được ạ." Trần Cựu vui mừng đặt bát cơm của mình lên thêm nước vào đun nóng, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hũ dưa muối nhỏ trong tay Mục Diên. Tiếc là mình đã mượn lửa rồi, giờ lại đòi ăn dưa muối của người ta thì không hay lắm.
Thấy hắn không mở miệng, Mục Diên cũng coi như không thấy mà cất hũ dưa muối đi. Đây là do nương t.ử nhỏ nhà y tự tay chuẩn bị, y còn đang không nỡ ăn đây này.
Mấy người kia sau khi nôn xong, lại chạy đi tắm rửa một chút, nằm nghỉ ngơi trên bãi cỏ một hồi thì thấy đói bụng cồn cào, liền vội vàng dìu dắt nhau trở về doanh phòng.
Sau trận chiến là thời gian nghỉ ngơi, họ lại là tân binh nên không bị gọi đi tập huấn. Trở về doanh phòng, thấy bát cơm đặt trên đầu giường, họ vội vàng bưng lấy. Thấy bên trong còn có dưa muối, ăn một miếng thấy ngon miệng hẳn lên, thế là cả đám ngồi bệt trên giường ăn ngấu nghiến.
Dãy người đối diện nhìn tướng ăn của họ mà chỉ biết ôm bụng, vô cùng hối hận vì lúc nãy đã đổ hết cơm đi. Chút đồ ăn sáng sớm đã tiêu tan hết từ lâu, lại còn nôn lâu như vậy, giờ thì hết cơm ăn rồi, chỉ đành chờ tới bữa tối thôi.
Ăn no nê xong, mấy người cảm thấy như được hồi sinh tại chỗ. Trước kia không thấy dưa muối có gì ngon, giờ thì lại thấy vô cùng hoài niệm hương vị dưa muối nhà mình.
Ngày hôm sau, bảng công trạng đã được đưa ra. Thiên hộ Trương Lương, người dẫn dắt tiểu đội của Mục Diên, được thăng lên làm Hiệu úy. Mục Diên trực tiếp trở thành Bách hộ, được phân vào dưới trướng Trương Lương. Mục Diên xem như là sau một trận đ.á.n.h mà thành danh, danh tiếng tuy chưa lớn nhưng trong đám tân binh cũng khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ.
Thời gian thấm thoát trôi qua, hương lúa bắt đầu tỏa ngát, thôn Đại Khánh một mảnh phồn vinh. Lý Thanh Thanh đối với chuyện trong thôn chỉ nghe chứ không quản. Món dưa muối mới làm đã xong, chỗ thịt xông khói cũng được nàng dày công chế biến ra cách ăn mới. Tuy lãng phí không ít thịt, nhưng lại béo cho hai con ch.ó, cũng may là không có ai nhìn thấy.
"Triệu thúc, gửi đồ vào quân doanh thì gửi như thế nào ạ?" Lý Thanh Thanh dắt theo hai con ch.ó, xách theo cá đến nhà họ Triệu.
"Đây là muốn gửi đồ cho Mục tiểu t.ử sao, e là không dễ gửi đâu." Triệu thúc đang phiền lòng về chuyện trên trên lại chuẩn bị trưng binh, không ngờ Lý Thanh Thanh lại tới.
"Triệu thúc có chuyện gì vậy ạ?" Lý Thanh Thanh cũng nhận ra thái độ của Triệu thôn trưởng có chút không đúng.
"Hầy, lại sắp trưng binh rồi. Đợt trước vừa đi xong, không ngờ đợt thứ hai lại tới nhanh như vậy." Tuy chỉ thị vẫn chưa ban xuống, nhưng tin đồn thì đã chắc chắn rồi.
Lý Thanh Thanh cũng không ngờ lại như vậy. Mục đại ca đi mới được hơn một tháng thôi mà, chẳng phải nói chiến sự đã ổn định rồi sao, sao lại trưng binh nữa.
"Nương t.ử nhà thằng cả, đi pha cho đệ muội chén nước đường đi. Đúng lúc ta cũng có chuyện muốn bàn với cháu, thế là cháu lại tới." Triệu thúc thu lại nét mặt buồn rầu, chợt nhớ ra một chuyện khác.
"Dạ, có chuyện gì ạ?" Lý Thanh Thanh tò mò không biết thôn trưởng có chuyện gì cần bàn với mình.
"Cách trồng trọt này Lý trưởng đã biết rồi, chuẩn bị báo cáo lên trên. Tuy lúa vẫn chưa vào hạt nhưng phía trên đã chú ý tới rồi." Vốn dĩ cũng chẳng giấu được bao lâu, cộng thêm việc nhường giếng nước ở đầu thôn, người làng khác cũng có thể nhìn thấy tình hình trong thôn.
"Dạ, con không có ý kiến gì, Triệu thúc cứ xem mà làm là được. Chỉ là tình hình hiện tại e rằng sẽ hạn hán đến tận vụ muộn, nhà con định vụ muộn chỉ trồng một nửa diện tích lúa nước, còn lại sẽ trồng kê."
"Cũng là chuyện này, ta định bảo mọi người trong thôn những chỗ nào khó dẫn nước tưới thì đều trồng kê cả."
