Rút Thăm Trúng Thưởng Một Hòn Đảo [không Cp] - Chương 118
Cập nhật lúc: 05/01/2026 12:26
Tiểu Nhân Ngư đáp: “Có mối liên hệ nhất định nha, Đảo chủ có thể tự mình khám phá!”
Lý Dao Lâm: “...”
Nói thế thì khác gì không nói!
Lý Dao Lâm phỏng đoán, liệu sự xuất hiện của hai mẹ con bò biển được chiếu ra trong “Hải Tư” có phải là do nhận được tiếng gọi của con bò biển xuất hiện cùng đợt thả “Hải Hỏa” hay không?
Hai mẹ con bò biển phát hiện vùng biển của đảo Hành Chu rất thích hợp để sinh sống, sau đó rời khỏi đảo Hành Chu, quay về bên cạnh bầy đàn để dẫn tất cả cùng tới đây.
Điều này có thể giải thích lý do vì sao lúc đó chúng lại rời đi.
Lúc này, Lý Dao Lâm đi đến bên lan can, vừa khéo nhìn thấy con bò biển ngoi lên mặt nước, ở ngay vị trí đối diện với cô, phát ra tiếng kêu “ép ép” về phía cô.
Lý Dao Lâm dám khẳng định, con bò biển này đang chào hỏi cô, giống như những lúc cô lặn biển, rùa biển sẽ chủ động bơi đến bên cạnh tìm cô chơi đùa vậy.
“Chào mừng đến với đảo Hành Chu.” Lý Dao Lâm nói với bò biển.
Bò biển phát ra tiếng kêu càng thêm phấn khích, niềm vui sướng ấy, con người dù khác biệt giống loài cũng có thể cảm nhận được.
Các nhân viên thực thi pháp luật và nhân viên Khu bảo tồn đang bàn bạc cách triển khai công việc bên dưới đều sững người. Nếu họ nhìn không lầm thì con bò biển này đang đáp lại Đảo chủ sao?
Điều khiến họ cảm thấy thần kỳ hơn là, Đảo chủ vẫy tay chào hỏi bò biển, bò biển cũng vui vẻ vẫy vây đáp lại.
“Đi tận hưởng kỳ nghỉ vui vẻ đi nào!”
Theo câu nói này của Đảo chủ, bò biển lật người lặn xuống biển.
Các nhà nghiên cứu đang định tiếp cận nó: “...”
Mọi người rùng mình, kinh ngạc nhìn Lý Dao Lâm.
“Nó nghe lời cô sao?!” Một du khách đứng bên cạnh lên tiếng hỏi.
Lý Dao Lâm cười cười, nói: “Trùng hợp thôi. Hiểu rõ tập tính của chúng thì muốn làm được những điều này không khó.”
Mọi người chợt hiểu ra, cũng cảm thấy phần nhiều là do trùng hợp nên không để trong lòng nữa.
Lý Dao Lâm rời khỏi Quảng trường Nhân Ngư, lẩm bẩm như tự nói với chính mình: “Thảo nào em nói đặt địa danh Quảng trường Nhân Ngư ở bên này là thích hợp nhất. Nếu sau này bò biển đều sinh sống ở đây, thì quảng trường này chính là vị trí quan sát chúng tốt nhất.”
Có bò biển làm biển hiệu, không lo quảng trường này vắng khách.
...
#Chu Bỉnh Ngôn phát hiện đàn bò biển#
Khi đảo Hành Chu một lần nữa leo lên hot search nhờ sự xuất hiện của bò biển, cùng lên hot search còn có Chu Bỉnh Ngôn.
Anti fan của Chu Bỉnh Ngôn mắng anh ta ké fame, có fan giải thích Chu Bỉnh Ngôn hiện đang nghỉ dưỡng ở đảo Hành Chu, hoàn toàn không phải ké fame.
Anti fan lại nói: “Người ở đảo Hành Chu thì coi như là phát hiện ra đàn bò biển à? Tôi đang ở Tứ Xuyên, có phải gấu trúc cũng là do tôi phát hiện không?”
Fan nhận thấy tranh cãi với anti fan hoàn toàn vô nghĩa, dứt khoát tung ra video du khách vô tình quay trúng bóng dáng Chu Bỉnh Ngôn khi đang quay Quảng trường Nhân Ngư và cảnh biển, còn quay được cả cảnh anh ta không kìm được mà hét lên “Mỹ nhân ngư”.
Hiện tại Quảng trường Nhân Ngư trên đảo đều là người đến xem bò biển, mà trong video thì du khách rất ít, đủ thấy Chu Bỉnh Ngôn quả thực là một trong những du khách phát hiện bò biển xuất hiện sớm nhất.
Mặc kệ anti fan bôi đen thế nào, công ty quản lý của anh ta cũng đã tìm được cơ hội để marketing cho anh ta, lượng lớn người qua đường quả thực cũng nhờ đó mà nhớ đến anh ta.
Châu Quần Phương nhìn thấy hot search thì nhướng mày. Cô ấy nhớ không lầm thì trước khi phát hiện ra bò biển, Chu Bỉnh Ngôn đang khoe khoang với cô ấy việc anh ta rút được bưu thiếp có dấu ấn Đảo chủ...
Chuyện này mà là trùng hợp thì đúng là có ma!
Châu Quần Phương hiện tại càng thêm chắc chắn rằng bưu thiếp có dấu ấn Đảo chủ sở dĩ trở thành bản giới hạn, nhất định là vì nó có một loại buff tăng giá trị may mắn nào đó!
Sở dĩ xác định là dấu ấn chứ không phải chữ ký, là vì tấm bưu thiếp của Chu Bỉnh Ngôn chỉ có dấu ấn chứ không có chữ ký tay.
Nếu đây là bưu thiếp may mắn, liệu có phải ai cũng có cơ hội sở hữu vận may?
Nghĩ đến đây, trong lòng Châu Quần Phương nóng lên, cô ấy lập tức nhắn tin cho Chu Bỉnh Ngôn, nhờ anh ta mua giúp một ít hộp mù mang về.
Tuy nhiên nhớ tới cái tay thối của Chu Bỉnh Ngôn, cuối cùng cô ấy quyết định ráng nhịn thêm vài ngày, đợi trước Tết Dương lịch sẽ qua đảo Hành Chu đón năm mới, lúc đó cô ấy sẽ tự mình đi mua hộp mù!
Có điều cô ấy cũng kể chuyện này cho người quản lý của mình nghe. Người quản lý nửa tin nửa ngờ, nhưng với tâm lý “thà tin là có còn hơn không”, cô ta quyết định cùng Châu Quần Phương đi đảo Hành Chu đón năm mới.
Châu Quần Phương nhắc nhở: “Chị Nghênh, chị phải tranh thủ mua vé đi, nếu không sẽ không cướp được vé đâu.”
Người quản lý, chị Nghênh, vừa định rủ cô ấy cùng mua, kết quả nhớ ra cô ấy là hội viên vé năm của đảo Hành Chu, hoàn toàn không cần tranh mua vé với người thường, lần đầu tiên cảm thấy ghen tị với cô ấy.
Cũng may mà Châu Quần Phương nhắc nhở, vì khi cô ta mở ứng dụng lên, vé dịp Tết Dương lịch của đảo Hành Chu suýt chút nữa đã bị cướp sạch. Cô ta trân trân nhìn số vé chỉ còn lại hai tấm, nhanh tay lẹ mắt cướp ngay.
“Bây giờ là mùa đông đấy, tại sao vẫn có nhiều người đi đảo chơi vào mùa đông thế hả?!” Chị Nghênh không thể hiểu nổi.
“Còn vì cái gì nữa, đương nhiên là vì ‘Mỹ nhân ngư’ rồi!” Châu Quần Phương nằm sấp trên ghế sô pha, hí hửng nói, “May mà Chu Bỉnh Ngôn đã giúp em đặt trước nhà gỗ nghỉ dưỡng, đến lúc đó chị Nghênh không có chỗ ngủ thì có thể ngủ cùng em.”
Chị Nghênh liếc nhìn Châu Quần Phương một cái, mới không thèm làm bóng đèn đâu. Cô ta mở ứng dụng tiếp tục đặt nhà gỗ nghỉ dưỡng, lại phát hiện đã hết phòng.
Chị Nghênh: “...”
Cũng có thể hiểu được, dù sao vé vào cửa một ngày bán được hơn ba ngàn tấm, mà nhà gỗ nghỉ dưỡng chỉ có ba mươi căn.
—— Chú thích: ① Có rất nhiều giả thuyết về việc bò biển (bò biển) được gọi là mỹ nhân ngư, ở đây trích dẫn thuyết từ Bách khoa toàn thư về loài cá.
