Rút Thăm Trúng Thưởng Một Hòn Đảo [không Cp] - Chương 180
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:02
Lý Dao Lâm hỏi: “Tiểu Ngư, về vị trí đặt ‘Hành Lang Sinh Thái Biển’, cậu có gợi ý gì không?”
Tiểu Nhân Ngư trả lời: “Đảo chủ muốn đặt ở đâu cũng được nha!”
Lý Dao Lâm gật đầu: “Vậy xem ra thuộc tính đặc biệt của nó là bất kể đặt ở phương vị nào cũng có thể phát huy hiệu quả hoàn hảo.”
Tiểu Nhân Ngư: “…”
Hóa ra đảo chủ vừa rồi là đang gài bẫy để moi thông tin từ nó.
Cân nhắc đến ảnh hưởng của tàu thuyền đối với kiến trúc dưới đáy biển, Lý Dao Lâm quyết định xây dựng ở vùng biển tương đối sâu. Phía Tây có độ dốc nhỏ, không phù hợp. Phía Bắc là khu bảo tồn, cũng không thích hợp. Hướng Đông Bắc là bến tàu và luồng lạch, tàu thuyền qua lại tấp nập, không an toàn. Phía Nam là khách sạn dưới đáy biển, nếu quá gần sẽ ảnh hưởng đến quyền riêng tư của khách lưu trú.
Suy đi tính lại, chỉ có hướng Đông Nam, gần điểm lặn thứ ba là phù hợp nhất. Hơn nữa, với quy mô này, công trình hoàn toàn không ảnh hưởng đến khu bảo tồn thiên nhiên cá Văn Xương cách đó một hải lý.
Sau khi chọn xong địa điểm, Lý Dao Lâm xây thêm một con đường dẫn đến hành lang. Vì phần đường nằm trên đảo, còn hành lang ở dưới nước mười mét, nên phải xây cầu thang. Cầu thang rộng 5 mét, hai bên lắp thêm thang cuốn lên xuống.
Nhìn báo giá công trình, tim Lý Dao Lâm như rỉ m.á.u: “Quả nhiên đồ miễn phí mới là đắt nhất! Hành lang sinh thái là phần thưởng hệ thống không thu tiền của tôi, nhưng việc xây dựng đường hầm và cầu thang đã tiêu tốn hơn tám triệu tệ!”
Không chỉ vậy, chi phí vận hành của “Hành Lang Sinh Thái Biển” cũng lên tới 10.000 tệ mỗi ngày, đúng là trấn lột.
Lý Dao Lâm thầm nghĩ, đợi khi nó hoàn thành và chính thức đi vào hoạt động, cô nhất định phải thu vé vào cửa 200 tệ một người.
…
“Hành Lang Sinh Thái Biển” do hệ thống ban thưởng có tốc độ xây dựng rất nhanh, chưa đầy một tháng đã có thể hoàn thành. Đường hầm và cầu thang do Lý Dao Lâm xây thêm tuy thi công lâu hơn, nhưng cũng kịp đưa vào vận hành trước Tết Dương lịch.
Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến năm mới. Lý Dao Lâm liếc nhìn báo cáo tài chính ba quý đầu năm, phát hiện từ khi đầu tư vào Khu Văn Hóa Sáng Tạo, tiền tiêu ra nhiều như nước chảy. Nhưng tin tốt là doanh thu đã sớm vượt mốc 300 triệu tệ.
Nghĩ đến việc năm tới diện tích sử dụng mặt biển sẽ tăng lên 30.000 héc ta, Lý Dao Lâm vừa kích động vừa cảm thấy khoa trương. Nếu thật sự trở thành bá chủ trên biển, người đầu tiên bị quốc gia để ý chắc chắn là cô. Hay là đổi cho cô một mảnh đất khác, sang tay bán đi cũng được vài trăm triệu.
Đang mơ mộng làm giàu nhờ bán đất, Phó giám đốc Thẩm đến báo cáo với cô một việc. Ông ấy nói có một vị khách lưu trú tại khách sạn Holiday phản hồi rằng dịch vụ vẫn còn chỗ chưa chu đáo.
Khách sạn vốn là ngành dịch vụ, nên nghe thấy phản hồi như vậy, Lý Dao Lâm lập tức coi trọng. Cô hỏi: “Nếu chỉ là những vấn đề thông thường, anh có thể tự xử lý. Anh đến báo với tôi, chứng tỏ chuyện này không đơn giản. Nguyên nhân là gì?”
Phó giám đốc Thẩm ngập ngừng: “Vị khách đó nói không chỉ khách sạn, mà cả hòn đảo đều thiếu cơ sở hạ tầng không rào cản. Đối với một người khiếm thị như ông ấy thì không được thuận tiện lắm.”
Lý Dao Lâm sững người một lúc, sau đó trầm giọng nói: “Là tôi cân nhắc chưa đủ chu đáo.”
Phó giám đốc Thẩm vội nói đỡ: “Thực ra cũng khó mà nghĩ tới việc có người khiếm thị đến đảo du lịch, dù phong cảnh có đẹp đến đâu họ cũng không nhìn thấy…”
Lý Dao Lâm nói chậm rãi: “Chính vì nghĩ họ không nhìn thấy, nên chúng ta cho rằng họ không cần dịch vụ của chúng ta, cũng không cần cân nhắc đến họ. Từ đó mới phớt lờ sự tồn tại của họ…”
Phó giám đốc Thẩm cảm thấy sự việc không nghiêm trọng đến vậy. Vị khách kia cũng không khiếu nại, chỉ là trong lúc nhân viên thu thập phản hồi đã thuận miệng nhắc tới, còn nói: “Đây không phải chuyện lớn, các bạn không cần để tâm.”
Không để tâm mới là vấn đề.
Biết vị khách kia vẫn còn trên đảo, Lý Dao Lâm quyết định đích thân đến gặp.
Điều khiến cô bất ngờ là lúc này ông ấy đang ở Quảng trường Nhân Ngư. Ông tóc hoa râm, ăn mặc giản dị, đeo kính râm, ngồi bên cạnh đài phun nước điêu khắc nhân ngư. Ngay cả khi cầm gậy dẫn đường, người khác cũng chỉ nghĩ ông là một người lớn tuổi, chứ không nhận ra ông là người khiếm thị.
Lý Dao Lâm chủ động chào: “Chào ông Trần.”
Ông Trần giơ ngón trỏ lên môi: “Suỵt ——”
Lý Dao Lâm không hiểu ông đang làm gì, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Một lúc sau, ông Trần có chút tiếc nuối nói: “Mất rồi.”
Lý Dao Lâm liền hỏi: “Cái gì mất rồi?”
