Rút Thăm Trúng Thưởng Một Hòn Đảo [không Cp] - Chương 71: Lương Tâm (chương Chuyển Tiếp Không Có Đảo Chủ)

Cập nhật lúc: 03/01/2026 13:01

“A Hải, A Hải, mày c.h.ế.t ở xó nào rồi?”

Một tiếng gọi mất kiên nhẫn khiến Hải ca đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê giật mình tỉnh giấc. Anh ta ngáp một cái, chui ra từ khoang thuyền, nhìn chủ thuyền đang tìm mình rồi đáp: “Chuyện gì vậy?”

“Điện thoại của ông chủ.” Chủ thuyền nói.

Hải ca liếc điện thoại của mình rồi nói: “Không có sóng.”

“Đã bảo mày đừng dùng iP rồi, sóng yếu lại còn trộm thông tin người dùng cho bọn M!” Chủ thuyền lầm bầm, đưa điện thoại cho anh ta, bảo anh ta gọi lại cho ông chủ.

Hải ca vừa gọi thông, mới hô một tiếng “Ông chủ”, đầu bên kia đã truyền đến tiếng gầm như sư t.ử hống: “Trần Tuấn Hải, mày còn muốn làm nữa không, không nói tiếng nào đã ra khơi, không phải bảo mày livestream ở Đảo Hành Chu sao?”

Hải ca không vui bĩu môi, cũng chẳng giải thích. Dù sao những lời giải thích anh ta đã nói qua rất nhiều lần, ông ta không chịu nghe, anh ta biết làm sao?

Anh ta dựa vào số cá câu được ở Đảo Hành Chu, thành công tăng thêm không ít fan, ông chủ câu lạc bộ câu cá biển vì thế mới cho phép anh ta livestream mãi ở Đảo Hành Chu.

Nhưng theo việc doanh số mồi câu nhãn hiệu Hải Thần ngày càng tốt, doanh số mồi câu và ngư cụ của câu lạc bộ câu cá biển lại ngày càng ít. Ông chủ bắt đầu sốt ruột, cấm anh ta lúc livestream để khán giả nhìn thấy anh ta sử dụng mồi câu nhãn hiệu Hải Thần.

Anh ta nói dùng mồi câu của câu lạc bộ nhà mình thì chẳng câu được con cá nào ra hồn, ông chủ liền bảo: “Vậy mày không biết dùng bao bì của chúng ta đựng mồi câu nhãn hiệu Hải Thần sao?”

“Làm thế là gian dối.” Trong lòng Hải ca bài xích.

Ông chủ quát thẳng: “Đó là tiền lương của mày!”

Hải ca im tiếng.

Đúng vậy, đó là tiền lương của anh ta. Doanh số sản phẩm liên quan trực tiếp đến tiền hoa hồng. Anh ta có cơm ăn hay không, đều dựa vào khoản hoa hồng đó.

Sau một hồi dằn vặt, anh ta vẫn làm trái lương tâm mà làm theo.

Nhưng anh ta câu cá ở Đảo Hành Chu cũng đã một thời gian, rất nhiều cần thủ đều nhận ra anh ta. Khi nghe anh ta cầm mồi câu nhãn hiệu Hải Thần tuyên truyền đó là mồi câu của câu lạc bộ, ánh mắt mọi người nhìn anh ta đều không bình thường.

Dù da mặt có dày đến đâu, kéo dài mãi như vậy anh ta cũng không chịu nổi.

Huống chi, một số khán giả lâu năm cũng nhìn ra được, dần dần thất vọng về anh ta rồi hủy theo dõi. Còn những khán giả mới đến thì hoàn toàn không biết anh ta từng dùng mồi câu nhãn hiệu Hải Thần, cứ một mực khen mồi câu của bọn họ hiệu quả.

Anh ta một bên bị số fan tăng mới cám dỗ, cho rằng cứ gian dối như vậy cũng không sao. Một bên lại bị lương tâm giày vò, còn phải đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của những bạn câu ngày càng rời đi. Sự dằn vặt ấy khiến anh ta nảy sinh ý định trốn tránh, vì vậy dần dần anh ta không đến Đảo Hành Chu livestream nữa.

Lần này biết ông chủ câu lạc bộ liên kết với chủ thuyền ở làng chài lừa du khách, anh ta càng không còn mặt mũi nào đến Đảo Hành Chu. Anh ta dứt khoát cùng hội viên câu lạc bộ bao thuyền ra khơi, tìm lại cảm giác ra khơi livestream trước kia. Kết quả điện thoại anh ta mất sóng, livestream cũng không thành, chỉ có thể trốn trong khoang thuyền ngủ nướng.

Ông chủ câu lạc bộ đại khái biết được chuyện này từ chỗ người khác, mới đùng đùng nổi giận tìm anh ta tính sổ.

“Tôi không giành được vé vào cổng.” Hải ca cố ý nói dối, rồi nói tiếp: “Ông chủ, Đảo Hành Chu biết những chuyện câu lạc bộ làm rồi. Cái ‘Cúp Kim Thương’ mà họ tổ chức gần đây chính là lời cảnh cáo đối với ông, tại sao ông cứ cố chấp gây khó dễ với Đảo Hành Chu làm gì?”

“Cảnh cáo? Họ dựa vào cái gì mà cảnh cáo tôi? Là họ đối đầu với chúng ta trước! Đầu tiên là dụng cụ câu, mồi câu, sau đó là đến câu cá trên thuyền, họ đang cạnh tranh với chúng ta, tôi đ.á.n.h trả thì có gì sai?”

Hải ca thầm nghĩ, ngư cụ và mồi câu hoàn toàn không phải là nguồn thu chính của câu lạc bộ. Còn dự án câu cá trên thuyền của Đảo Hành Chu chỉ nằm trong vùng biển của Đảo Hành Chu, một ngày cũng chẳng xuất bến mấy chuyến, hoàn toàn không thể lay chuyển nền móng của câu lạc bộ.

Nhưng cũng không trách phản ứng của ông chủ câu lạc bộ lại lớn như vậy. Bởi vì trước giờ, thị trường câu cá trên thuyền ở thành phố Du cơ bản đều do câu lạc bộ độc chiếm. Những tàu cá tư nhân còn lại làm dịch vụ bao thuyền ra khơi hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến lợi nhuận của câu lạc bộ.

Giờ Đảo Hành Chu dị quân đột khởi. Tuy dự án câu cá trên thuyền của họ vẫn chưa hoàn thiện như câu lạc bộ, nhưng ông chủ đã tận mắt chứng kiến Đảo Hành Chu làm thế nào để từ một hòn đảo cô độc vô danh phát triển thành khu du lịch mới nổi hot hòn họt, ba ngày hai bữa lại lên hot search, lên trang nhất như hiện tại.

Đà phát triển đó khiến ông chủ câu lạc bộ cảm thấy sợ hãi. Nếu ông ta không thể hợp tác với Đảo Hành Chu để chia một chén canh, vậy thì bắt buộc phải kiềm chế tốc độ phát triển của đối phương.

Đương nhiên, ông ta cũng mang theo toan tính muốn dằn mặt Đảo Hành Chu để thúc đẩy Đảo Hành Chu hợp tác với câu lạc bộ. Nhưng ông ta không ngờ Đảo chủ Đảo Hành Chu là một người cứng đầu, ngay cả ý định ngồi xuống nói chuyện cũng không có, liền trực tiếp tuyên chiến với bọn họ.

Ông chủ nói: “Lần này tao tìm mày là vì cái chuyện Cúp Kim Thương gì đó. Mày không phải quen biết cái lão Lê gì đó sao? Tao nghe nói người đứng đầu tổ chức hoạt động lần này chính là ông ta. Mày tìm ông ta xin một suất nội bộ. Đến lúc đó mày đi quấy rối, tao muốn bọn chúng không tổ chức được hoạt động này!”

Trong lòng Hải ca phản cảm, ngoài miệng vẫn nói: “Tôi hết cách rồi. Lão Lê nói không chơi trò nội bộ, hơn nữa đăng ký đã kết thúc rồi, hai mươi bốn giờ đêm nay là có kết quả bỏ phiếu rồi.”

“Sao chút chuyện nhỏ này mày cũng làm không xong, còn nói ở Đảo Hành Chu rất có tiếng nói!”

Hải ca trợn trắng mắt.

Sau khi cúp điện thoại, cũng không biết ông chủ câu lạc bộ nghĩ thông suốt kiểu gì, ông ta thông qua miệng chủ thuyền nói với Hải ca: “Không cần quan tâm cái Cúp Kim Thương gì đó nữa. Cá ngừ đại dương đâu có dễ câu như vậy. Hơn nữa chỗ bọn chúng tổ chức hoạt động ngay xung quanh Đảo Hành Chu, cách bờ gần như thế, có cá ngừ thì cũng sớm bị ngư dân đ.á.n.h bắt hết rồi!”

Hải ca lại cảm thấy ông chủ câu lạc bộ không phải là nghĩ thông. Ông ta chắc chắn muốn giở trò, chỉ là không biết sẽ làm thế nào thôi.

Lương tâm Hải ca có chút bất an, anh ta quyết định gửi cho lão Lê một tin nhắn, nhưng vì không có sóng nên không gửi đi được.

...

Khi Hải ca đang lênh đênh ngắm trăng sáng trên vùng biển xa, cách bờ hàng chục hải lý, thì tại tỉnh Lĩnh Nam bên bờ Biển Đông, lấy vùng Châu thổ sông Châu Giang làm trung tâm, tất cả các đường cao tốc vành đai và cao tốc ra khỏi tỉnh đều đã biến thành những đường kẻ đỏ tỏa ra như nan quạt.

Điều đó có nghĩa là lại sắp có rất nhiều người bị kẹt trên đường cao tốc. Theo kinh nghiệm những lần kẹt xe trước, có lẽ cả một đêm cũng chưa chắc đã lái xe ra khỏi khu vực Châu thổ sông Châu Giang.

Cao tốc từ thành phố Dương đến thành phố Du cũng chẳng thông thoáng. Lộ trình vốn dĩ chỉ ba bốn tiếng, dự kiến phải đi mất mười hai tiếng. Rất nhiều người bị kẹt đến buồn chán bèn tìm niềm vui trong đau khổ, lấy điện thoại ra quay video. Cũng có chủ xe mở cốp sau bắt đầu bán cơm hộp, mì gói, đồ ăn vặt, đủ loại câu chuyện dở khóc dở cười liên tiếp diễn ra.

Du khách trên Đảo Hành Chu vô cùng may mắn vì họ đã đến đây trước. Nếu không, lúc này người phải khóc chính là họ.

Thử nghĩ xem, khi vô số người bị kẹt trên đường cao tốc, tiến thoái lưỡng nan, bọn họ lại có thể ở đây uống bia nước ngọt, ăn đồ nướng, cảm nhận gió biển dễ chịu, ngắm nhìn ngàn sao rực rỡ, tận hưởng màn đêm yên tĩnh tươi đẹp. Cảnh này mà quay thành video đăng lên, sẽ khiến người ta ghen ghét đến mức nào chứ?!

Thật sự có người làm như vậy.

Người làm như vậy chính là đại lão dựng mô hình lần trước. Anh ta đã dựng mô hình khu cắm trại cho Đảo Hành Chu, kết quả được Weibo chính thức chia sẻ lại. Đảo Hành Chu còn nói sẽ tặng anh ta một vé vào cổng. Vì vé không giới hạn ngày tháng, mà trước đó anh ta bận đi làm suốt, Quốc khánh mới có ba ngày nghỉ, nên tranh thủ dịp này qua đây luôn.

Anh ta đến vào buổi trưa hôm nay, trước tiên đi nhà hàng buffet hải sản ăn một bữa no nê, sau đó đi dạo một vòng quanh Đảo Hành Chu. Mãi đến khi màn đêm buông xuống, anh ta mới tới vị trí cắm trại đã đặt trước để dựng lều.

Nhớ lại đã hẹn với fan là sẽ livestream, nên cơ bản cả ngày hôm nay anh ta đều bật livestream. Trước khi dựng lều, anh ta đi dạo một vòng quanh khu cắm trại trước, cố gắng hết sức để cho khán giả thấy tình hình khu cắm trại:

“Thấy chưa, dự án cắm trại ở đây được hoan nghênh biết bao, gần năm mươi vị trí cắm trại đều kín chỗ. Tại sao có một chỗ trống? Vì đó là chỗ tôi đặt trước đấy!

“Khu cắm trại nhỏ trông cũng khá lớn đúng không? Lớn là đúng rồi! Tôi đoán lúc phía Đảo Hành Chu thiết kế chắc là đã cân nhắc đến không gian hoạt động của mọi người. Ví dụ bên này dựng lều, còn lại ít nhất một nửa diện tích có thể đặt bếp nướng và mấy cái ghế, ở bên này nướng đồ ăn, trò chuyện gì đó.

“Giữa các vị trí cắm trại còn có khoảng cách khá lớn, tránh việc lều trại dựng quá gần, nói thì thầm cũng bị hàng xóm nghe thấy, xấu hổ lắm.

“Mưa thì làm sao? Mưa cũng không sợ, bên này có rãnh ngầm để thoát nước. Xung quanh còn có đèn sàn, đảm bảo ánh sáng, không đến mức khiến người ta đi lại trong môi trường tối tăm rồi bị cọc lều hay dây thừng làm vấp ngã.

“Tắm rửa thế nào? Vừa nãy hỏi rồi, tắm rửa thì đến phòng tắm bên kia, du khách đi chơi biển xong đều đến đó tắm. Quan trọng nhất là gì biết không? Ở đó nước nóng miễn phí, nhưng vì phòng tắm ít, thường thì mười phút là phải giải quyết xong, nếu không sẽ bị người ta giục.”

Sau đó anh ta cố định giá đỡ điện thoại rồi hì hục đi dựng lều.

Vì anh ta đi một mình, nên so ra chỗ của anh ta có vẻ đặc biệt vắng vẻ. Khán giả đều hóa thân thành cô bảy dì tám, khuyên anh ta: “Đại lão, tìm bạn đi! Người ta đều dắt díu cả nhà đến cắm trại, nếu không thì cũng ở cùng bạn bè, chỉ có chỗ ông là vắng tanh vắng ngắt.”

Đại lão dựng mô hình chẳng thèm để ý: “Tôi thấy rất tốt mà, rất tự tại! Mọi người xem, cái lều to thế này, tôi muốn ngủ thế nào thì ngủ, tốt biết bao!”

Bảo anh ta giống như bên cạnh, một cái lều nhỏ chen chúc bốn người, anh ta chịu không nổi.

Có điều bên cạnh đều là con gái, vóc dáng nhỏ nhắn, chen chúc một chút không vấn đề gì. Anh ta vóc dáng khôi ngô, một người chấp hai, không thể so sánh.

Sau khi dựng lều xong, anh ta bắt đầu bày bếp nướng, rửa nguyên liệu, chuẩn bị nướng đồ ăn.

Dòng bình luận hỏi: “Đại lão, chẳng phải anh đi cắm trại một mình sao? Sao có thể mang theo nhiều đồ đạc thế này?”

Anh ta trả lời: “Lò nướng than là thuê ở cửa hàng tiện lợi, năm mươi tệ một cái, không thu tiền đặt cọc. Nhưng nếu làm hỏng mà không bồi thường thì sẽ bị liệt vào danh sách đen. Còn thực phẩm là tôi mua của mấy người bán rau ở bến tàu phía bên kia bờ.”

Đảo Hành Chu cho phép cắm trại và nướng đồ ăn xong, một số tiểu thương đã phát hiện ra cơ hội kinh doanh. Họ không chỉ bắt đầu bán than củi, mà còn đặc biệt sắm một tủ đông lớn mang theo, bên trong đựng bò viên, cánh gà, xiên thịt... toàn những nguyên liệu có thể nướng.

Cũng có một số người bán rau đạp xe ba bánh, chở dưa chuột, cà tím, hẹ... những loại rau củ có thể nướng, đến gần bến tàu để bán.

Chưa kể, có những du khách nảy sinh ý định muốn nướng đồ ăn bất chợt nhưng lại không chuẩn bị nguyên liệu, bèn mua ngay tại đây cho tiện. Một ngày trôi qua, những tiểu thương này cũng kiếm được không ít.

...

Sắc trời rất nhanh đã tối sầm lại, ngàn sao trên bầu trời đêm cũng bắt đầu tỏa ra ánh hào quang, thứ ban ngày bị che lấp đi.

Trên khoảng đất trống của khu cắm trại, có một cậu trai dựa vào lan can, ôm guitar vừa đàn vừa hát bài “Giày cao gót màu đỏ” của Thái Kiện Nhã. Tiếng hát của cậu ta thu hút sự chú ý của rất nhiều người trẻ tuổi, một số cô gái thậm chí còn khẽ ngân nga theo giai điệu quen thuộc.

Theo việc ngày càng nhiều người nhập cuộc, tiếng ngân nga dần biến thành tiếng hát lớn, phóng khoáng. Bầu không khí khu cắm trại cũng bị những tiếng hát nhiệt tình ấy đốt lên, càng lúc càng sôi nổi, càng lúc càng nhiều người hòa vào.

Đại lão dựng mô hình ngồi trên ghế, vừa ăn xiên nướng, vừa uống bia, vừa livestream cho khán giả xem cảnh tượng ấm áp mà náo nhiệt này.

Màn hình bình luận than khóc thành một mảng. Bọn họ gào lên vì không thể đích thân đến Đảo Hành Chu để cảm nhận khoảng thời gian tươi đẹp này. Đại lão dựng mô hình đã đáng ghét rồi, còn cố tình dùng đồ nướng và bia để dụ dỗ bọn họ. Rốt cuộc có còn tính người không vậy!

Cũng có khán giả thuộc nhóm bị kẹt trên đường cao tốc, nhìn thấy cảnh này càng ghen tị đến phát điên, điên cuồng gửi meme quấy rối.

Lúc này, đại lão dựng mô hình cũng không biết đã nhìn thấy gì, vội vàng nói một câu: “Livestream lần này đến đây là kết thúc nha, sau này có cơ hội tôi lại livestream cho mọi người.”

Anh ta tắt livestream trong chớp mắt, để lại một đám khán giả ngơ ngác: “Đã xảy ra chuyện gì, sao tự nhiên lại tắt livestream rồi?”

“Chủ bá ăn xiên nướng không sạch sẽ, ỉa ra quần rồi?”

“Ha ha ha ha vãi, có mùi rồi đấy!”

“Đừng nói là Đảo Hành Chu xảy ra sự kiện đột phát gì chứ?”

Khán giả và fan thi nhau đi tìm kiếm “Đảo Hành Chu đã xảy ra chuyện gì”, nhưng kết quả hiện ra đều là những hot search ngày xưa.

Bọn họ lại chạy vào dưới bài đăng Weibo của đại lão dựng mô hình để lại bình luận. Nhưng lúc này, đại lão dựng mô hình hoàn toàn không rảnh xem điện thoại.

Lời tác giả:

Chủ đảo: Đã thu thập được lượt tìm kiếm miễn phí get√

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.