Sa Vào Lưới Tình - Chương 1

Cập nhật lúc: 06/09/2026 16:02

1.

Có nằm mơ tôi cũng không ngờ, Trương Phi Vũ lại xách đồ bỏ chạy.

Nhìn cửa tiệm bừa bộn, tan hoang, lòng tôi lạnh ngắt.

Năm đó, để chứng minh sự chung thủy của mình với tình yêu, anh ta đã đăng ký giấy phép kinh doanh bằng tên tôi.

“Bảo bối, sau này mọi thứ trong nhà mình đều là của em. Mua nhà ghi tên em, mua xe cũng ghi tên em, thế này em yên tâm rồi chứ?”

Ý thức pháp luật kém đúng là hại c.h.ế.t người!

Ngay cả hợp đồng thuê mặt bằng năm đó cũng do tôi ký.

Nghĩ đến tiền thuê nhà, tôi không khỏi nuốt nước bọt.

Ban đầu, Trương Phi Vũ từng quả quyết muốn mở một quán cà phê thú cưng. 

Chỉ riêng tiền sửa sang đã tiêu sạch khoản tiết kiệm hai ba năm của cả hai chúng tôi.

Sau khi khai trương, việc làm ăn lại ảm đạm, liên tục thua lỗ.

Tiền thuê nhà cũng đã nợ ba tháng. Tôi chẳng biết Trương Phi Vũ đã dùng cách gì mà chủ nhà không hề đến đòi tiền, thậm chí còn cho chúng tôi khất thêm ba tháng nữa.

Tôi bị công ty cử đi công tác nửa tháng, vậy mà Trương Phi Vũ lại nhân cơ hội bỏ trốn.

“Ồ, về rồi à?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Tôi giật mình nhìn về phía phát ra giọng nói.

Một người đàn ông cao lớn đang tựa vào quầy bar. Đường nét gương mặt sắc sảo, tư thế lười biếng tùy ý, nhưng khí thế lại vô cùng áp bức.

Đây là chủ nhà của chúng tôi, cũng là trùm cả khu phố này.

Cố Tây Nam.

2.

“Anh Nam, ngọn gió nào đã đưa anh đến đây?” Tôi run rẩy bước lên hỏi.

“Bạn trai cô chưa nói với cô à? Cửa tiệm này do công ty tôi sửa sang cho hắn, còn ba mươi vạn tiền công vẫn chưa thanh toán. Cộng thêm sáu tháng tiền thuê nhà, tổng cộng là bốn mươi hai vạn.”

Nhìn bản hợp đồng anh ta ném tới trước mặt, tôi tuyệt vọng.

“Anh Nam, trong thẻ của tôi vẫn còn sáu nghìn tệ, đó là tiền thuê nhà quý sau.”

“Hay là... anh cứ nhận trước nhé?”

Cố Tây Nam nhướng mày, khoanh tay trước n.g.ự.c, đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới.

Bị anh ta nhìn như vậy, tôi có cảm giác như mình đang trần như nhộng.

“Anh Nam, bây giờ là xã hội pháp trị...” Tôi run giọng nói.

“Chậc, ông đây là công dân gương mẫu số một đấy.”

Cố Tây Nam hứng thú nhìn tôi, trong mắt tràn đầy vẻ trêu chọc ác ý.

“Kiều An Nhiên, tôi cho cô một cơ hội. Tôi đếm đến mười, chỉ cần cô chạy thoát được thì số tiền này coi như xóa bỏ. Thế nào?”

“Gì cơ?”

Tôi ngơ ngác nhìn Cố Tây Nam.

Mạch não của người có tiền, tôi thật sự không hiểu nổi.

“Một.”

Cố Tây Nam l.i.ế.m môi.

Tôi lập tức lao ra khỏi cửa, dùng hết sức bình sinh mà cắm đầu chạy như điên.

“Hai!”

Giọng Cố Tây Nam trong chớp mắt đã bị tôi bỏ xa phía sau.

3.

Cảm ơn trời đất. Cảm ơn bố đã cho tôi chơi thể thao.

Từ tiểu học, tôi đã là thành viên đội điền kinh của trường. Lên cấp ba, tôi từng vào đội điền kinh cấp tỉnh. Sau này vì tập luyện ảnh hưởng quá nhiều đến việc học nên tôi không tiếp tục nữa.

Nhưng thói quen chạy bộ vẫn được giữ lại.

Không phải tôi khoác lác, đàn ông trưởng thành bình thường chưa chắc chạy nhanh bằng tôi.

Qua một khúc cua, tôi chạy vào con ngõ nhỏ cách đó không xa.

Các cửa hàng trong ngõ đang sửa sang, đầu ngõ chất đầy đồ đạc. Nếu không để ý kỹ, người bình thường rất khó phát hiện ra nơi này.

Tôi chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển, chỉ mong Cố Tây Nam có thể giữ lời.

“Chậc, chạy cũng nhanh đấy.”

Chắc tôi xuất hiện ảo giác rồi.

Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên, thấy Cố Tây Nam đang tựa người vào tường.

“Biết trước đây tôi làm nghề gì không?”

“Quân nhân xuất ngũ, lính đặc chủng.”

Nhìn hàm răng trắng sáng lộ ra khi Cố Tây Nam cười, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

“Nghe nói cô tốt nghiệp Đại học Giang? Sinh viên xuất sắc cơ mà. Vậy cô tự viết hợp đồng đi.”

Ngồi trong tiệm cà phê, tôi tức đến mức nghiến răng.

Đúng là bắt nạt người quá đáng!

Anh ta vậy mà bắt tôi tự tay viết khế ubán thân của chính mình!

Liếc nhìn cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay Cố Tây Nam, tôi lập tức bình tĩnh lại.

Tôi dùng căn cước công dân làm vật thế chấp, sau đó nhẫn nhục ký tên vào bản thỏa thuận do chính mình soạn ra.

4.

Tôi trở thành trợ lý riêng của Cố Tây Nam.

Công việc bao gồm: giặt giũ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, lái xe và xách đồ cho anh ta, cùng một số việc khác.

Gói gọn trong một câu: anh ta đi đâu, tôi phải theo đến đó.

Hai năm sau, khoản nợ bốn mươi hai vạn của tôi sẽ được xóa bỏ.

Trong thời gian này, tôi sẽ không nhận được bất kỳ khoản lương nào. Nếu hết tiền, tôi có thể xin anh ta chi phí sinh hoạt, nhưng phải dùng vào những mục đích hợp lý và chính đáng.

Vừa thu dọn hành lý, tôi vừa thầm mắng Trương Phi Vũ.

Tên ch.ó c.h.ế.t này, tốt nhất đừng để tôi gặp lại.

Yêu đương một lần mà mất luôn hai năm tự do, còn ai khổ hơn tôi không?

Lúc tôi đóng gói xong toàn bộ đồ đạc và chuyển chúng ra phòng khách, Cố Tây Nam cũng tới.

Nhìn những chiếc thùng lớn nhỏ của tôi, anh ta nhíu mày.

“Chỗ tôi cái gì cũng có, cô không cần mang nhiều đồ như vậy.”

Nói xong, anh ta ôm lấy một chiếc thùng của tôi. Nhưng còn chưa đi được hai bước…

“Rầm!”

Đáy thùng bung ra.

Nhìn đống đồ lót đủ màu sắc, đủ chất liệu nằm ngổn ngang trên sàn, tôi c.h.ế.t lặng.

Cố Tây Nam ngây người ôm chiếc thùng rỗng. Vừa nhìn xuống, anh ta lập tức hoảng hốt ném phắt nó đi.

Anh run rẩy đưa tay, kéo một chiếc áo lót ren màu trắng mắc ở ống quần xuống, rồi co giò bỏ chạy.

Đây chính là chiếc thùng carton tôi mua trên Đa Đa với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển sao?

Làm người, quả nhiên không nên ham rẻ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sa Vào Lưới Tình - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD