Sai Một Bước, Lỡ Một Đời - 6

Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:03

Ta không nói chuyện với hắn.

Hắn cũng chẳng mở lời với ta, chỉ lặng lẽ đứng nhìn từ xa.

Thực ra hôm nay hắn vốn không cần xuất hiện, chẳng rõ vì sao lại tới đây.

Ta bước lên thuyền.

Hắn nhìn theo bóng lưng ta, trong ánh mắt ẩn chứa những điều chẳng thể gọi tên.

Hắn gọi giật ta lại: "Trầm Vân Uý, ta từng đọc qua những bản thơ văn cô gửi về kinh thành."

Hoắc Lang ngập ngừng một chút.

"Chữ của cô rất đẹp, rất giống với Ân Ân."

"Cô cũng rất thích hoa hải đường, thích mặc y phục màu sắc rực rỡ."

"Cô và Ân Ân... thực sự rất giống nhau."

Nói đến cuối cùng, dường như chính hắn cũng chẳng biết mình đang nói gì nữa, giọng nói mang theo chút hoang mang khó hiểu.

Gió sông thổi quá lớn.

Ta giả vờ như không nghe thấy, bước chân nhanh hơn.

Thế nhưng dường như ông trời cứ thích trêu ngươi, sợ cái gì là cái đó tới.

Cơn gió quá mạnh đã thổi bay chiếc mũ trùm đầu của ta.

Theo bản năng ta quay lại tìm, nào ngờ lại chạm phải một đôi mắt đen thẫm sâu hun hút.

Thời gian như ngưng trệ.

Con thuyền bắt đầu nhích bến.

Cảm xúc trong đôi mắt đen thẫm ấy chuyển từ ngẩn ngơ sang kinh ngạc, rồi hóa thành vui mừng khôn xiết, và cuối cùng là hoảng loạn tột cùng.

Hắn thậm chí còn quên mất đây là đâu.

Hắn bất chấp tất cả lao tới đuổi theo.

Mọi người xung quanh đều thốt lên kinh hãi: "Điện hạ!"

Thế nhưng hắn chẳng còn quản nổi điều gì nữa. Hắn bơi tới mạn thuyền, giữa dòng nước giang hồ dâng sóng chao đảo, hắn nắm c.h.ặ.t lấy tà váy ta.

Đôi mắt hắn phản chiếu gương mặt ta cùng mây nước nơi chân trời.

"Là nàng... Thực sự là nàng..."

…..

Rốt cuộc ta vẫn trở về Giang Châu.

Hoắc Lang không thể giữ ta lại.

Hắn vốn đã bôn ba đường xa, nước sông tháng hai lại lạnh giá thấu xương. Hắn bị hạ thân nhiệt đột ngột rồi ngất đi, thế nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t tà váy ta vẫn nhất quyết không buông.

Chẳng còn cách nào khác, ta đành phải cắt đứt tà váy.

Ta đã giãi bày toàn bộ sự thật với Bùi Chiêu.

Ba năm trước, ta tới biệt viện dưỡng bệnh từng cứu một người đàn ông rơi xuống nước.

Khi ấy ta bệnh tình dồn dập, độc tố cũ đã ngấm sâu vào tạng phủ, chẳng còn sống được bao nhiêu ngày nữa. Ta chỉ muốn trước khi lâm chung làm được một việc thiện mà thôi.

Về sau, khi thương tích chưa lành thì người đàn ông đó đã biến mất. Thân thể ta cũng ngày một suy kiệt, ngay trong đêm tối đã được người của ông nội khiêng xuống núi.

Tất cả thầy t.h.u.ố.c đều bảo ta là kẻ sắp c.h.ế.t.

Thế nhưng vị Bùi công t.ử kia khi đi du ngoạn bên ngoài lại vô tình kiếm được một vị t.h.u.ố.c có thể cứu mạng ta.

Ông nội vứt bỏ thể diện tới tận nhà cầu t.h.u.ố.c, Bùi gia đã rộng lòng giúp đỡ, lại còn tặng thêm một củ nhân sâm ba ngàn năm.

Khi ta tỉnh lại sau trận bệnh nặng, tin tức nghe được chính là như vậy. Nha hoàn vừa ôm ta vừa sụt sùi nước mắt: "Đều nhờ có Bùi công t.ử cả đấy ạ."

Ngoài cửa sổ nắng xuân rực rỡ, chim ch.óc líu lo.

Ta tựa vào thành giường, nhớ lại gương mặt rạng rỡ tựa nắng xuân ấy của Bùi Chiêu.

Thương nhớ tuổi thiếu niên.

Thế nhưng qua một thời gian, lại có tin tức truyền ra rằng Bùi công t.ử lòng đã hướng về biểu muội Thôi Ân.

Ta liền dập tắt tơ tưởng trong lòng.

Ta nghĩ, có lẽ là do đôi bên không có duyên phận.

Chỉ là ta không ngờ tới, người năm xưa ta tiện tay cứu giúp lại là Thái t.ử.

Còn trận bệnh năm đó, nhờ vị t.h.u.ố.c Bùi Chiêu tìm về mà giải được độc tố, lại có nhân sâm bồi bổ nên đã bình phục được phần nhiều. Chỉ là kinh thành không được ấm áp ôn hòa như Giang Châu nên ta mới phải đội mũ trùm đầu mỗi ngày.

Về sau, ngay từ cái nhìn đầu tiên ở tiệm sách ta đã nhận ra hắn.

Thế nhưng ta nghĩ hắn đã yêu thương Thôi Ân sâu đậm như vậy, chưa chắc đã là vì nguyên do của ta.

Dù có phải đi chăng nữa, trải qua bao nhiêu chuyện sau đó, ta cũng không còn muốn gả cho hắn nữa.

Trong lòng ta, người ta muốn gả từ đầu đến cuối...

Ta nhìn Bùi Chiêu, giọng điệu không khỏi trở nên trịnh trọng: "Chỉ có mình huynh."

Bùi Chiêu nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

Trong mắt hắn bùng lên ánh sáng rực rỡ, lâu thật lâu vẫn không tắt.

…….

Từ kinh thành truyền tới tin tức, Hoắc Lang đã hủy bỏ hôn ước với Thôi Ân.

Tam hoàng t.ử nhắn tin bảo chúng ta phải cẩn trọng.

Ta lòng đầy lo âu. Chẳng ngờ chỉ vì một việc thiện tiện tay làm năm xưa mà lại dẫn đến hậu quả như thế này.

Ta bảo với Bùi Chiêu: "Hay là... huynh hãy hòa ly với ta đi. Chuyện này ta không muốn kéo lụy đến huynh."

Hoắc Lang là Thái t.ử đương triều. Dù Bùi gia và Trầm gia có là danh gia vọng tộc thì cũng chẳng thể đụng độ trực diện với hắn.

Bùi Chiêu lắc đầu, từ chối một cách dứt khoát: "Ta và nàng đã bái thiên địa, sống c.h.ế.t có nhau."

Dù sao Giang Châu vẫn là nơi thích hợp để sinh sống hơn kinh thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sai Một Bước, Lỡ Một Đời - Chương 6: 6 | MonkeyD