Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 111: Sở Y Y – Đừng Vội, Tôi Sẽ Từ Từ Chơi Chết Nhà Các Người
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:05
Hiện tại mọi người vẫn còn bị sốc vì thân phận thật của J Thần, đầu óc chưa kịp tiêu hóa thông tin, vẫn đang tê liệt.
Đợi họ hoàn hồn rồi, chắc chắn sẽ ào ra tìm Sở Y Y.
“Được, đi thôi.”
Một nhóm người lén lút chuồn khỏi sân đấu từ cửa bên.
Bọn họ vừa rời khỏi, thì bên trong sân vận động đã bắt đầu ồn ào như vỡ chợ…
“J Thần đâu rồi?!”
“Chị Y Y ở đâu vậy?!”
“Sở Y Y, mau ra đây! Tôi muốn chính miệng chị thừa nhận — chị chính là J Thần!”
“Á á á á á! Sở Y Y, chị giữ hình tượng chút đi! Đừng có phá nát hình tượng nữ thần J Thần của tôi chứ!”
Nghe tiếng la hét ầm ĩ từ bên trong vọng ra, Sở Y Y khẽ khựng lại.
Cô quay sang nhìn nhóm Phó Ngự, hỏi:
“Việc tôi là chữ cái J… khiến mọi người khó chấp nhận đến thế sao?”
Cả nhóm… im lặng như tờ.
Một lúc sau, Phó Ngự mới mở miệng, nói một cách vô cùng uyển chuyển:
“Nó giống như việc cưới vợ vậy. Tưởng cưới được Lâm Đại Ngọc, ai dè lúc vén khăn lên… lại là Trương Phi.”
“Cảm giác đó, cô hiểu chứ?”
Sở Y Y: “…”
Thẩm Viên cười trộm:
“Chị Y Y, đừng buồn nha. Không phải vì chị không đẹp đâu, mà do mấy cảnh chị leo trèo trong rừng… tàn phá hình tượng hơi mạnh tay.”
“Trong khi J Thần trong mắt dân đua xe là kiểu nữ thần lạnh lùng, kiêu sa, nên họ mới bị sốc vậy thôi.”
Sở Y Y chớp mắt, vẻ mặt đầy hoang mang:
Ủa? Từ khi nào mà họ có ảo tưởng như vậy?
Trước giờ cô chỉ là ít lộ mặt, ít giao lưu khi thi đấu, cũng không thích trả lời phỏng vấn.
Vậy mà chỉ vậy thôi cũng tự mặc định cô là kiểu người lạnh lùng thần bí?
Đúng là trí tưởng tượng của loài người thật là vô biên.
“Thôi đừng nghĩ nữa, đi nhanh lên.” Phó Ngự giục.
Vì không muốn tách nhau ra ngồi, Dung Thời đã gọi người lái tới một chiếc xe thương mại 5 chỗ, vừa đủ cho cả nhóm.
Vừa mới lăn bánh chưa bao xa, Thẩm Viên đã bất ngờ thốt lên:
“Chuyện ở trường đua bị đưa lên mạng rồi! Tin chị là J Thần đang gây bão Weibo, lên hot search hạng 1 luôn rồi đó!”
Vì là ông chủ công ty giải trí, nên Thẩm Viên vẫn luôn cập nhật tình hình trên mạng xã hội.
Anh ta nhanh ch.óng đưa điện thoại của mình cho Sở Y Y xem.
Cô vừa cầm lấy, mở điện thoại ra đăng nhập tài khoản… nhưng thử mãi không vào được.
Weibo đã sập.
Thẩm Viên đưa luôn điện thoại của mình qua:
“Thôi xem bằng máy anh đi, khỏi cần đăng nhập.”
Sở Y Y nhìn vào màn hình — hơn chục hot search liên tiếp dính tên cô.
[Nữ thần đua xe chính là Sở Y Y.]
[Chị Y Y chính là J Thần.]
[Sở Y Y – Nữ thần tốc độ.]
[J Thần trở lại giang hồ.]
[Chị Y Y còn bao nhiêu thân phận mà chúng ta chưa biết?]
[Sở Y Y tông bị thương Cố Khanh.]
[Nữ thần trong lòng Cố Khanh là J Thần.]
[Nhà họ Cố.]
Ngoài những từ khóa đang bùng nổ vì cuộc đua, còn kèm cả loạt hot search cũ liên quan đến chương trình "Sinh tồn nơi hoang dã", cũng đang thảo luận rôm rả về cô.
Sở Y Y click vào một chủ đề hot.
Bên trong là đoạn video quay lại cảnh cô cởi bỏ mũ bảo hiểm, lộ diện khuôn mặt thật cùng bộ đồ đua xe ngầu lòi.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, phần bình luận đã có tới hàng trăm ngàn dòng.
Cô vừa kéo xuống, liền thấy đủ kiểu “tỏ tình” kỳ quặc.
[Á á á á á, chị Y Y cưới em đi!!!]
[Chị Y Y đỉnh thật sự, vừa xinh vừa biết đua xe, lại còn là J Thần! Còn gì chị không biết nữa không vậy?]
[WTF! Chị Y Y chính là J Thần? Tôi méo tin nổi!]
[Vừa qua bên mạng quốc tế xem thử, bên đó cũng nổ tung! Giới đua xe nước ngoài đang gào thét điên loạn luôn!]
[Chị Y Y vừa đẹp, vừa giỏi, ai mà dám mơ mộng là “vỡ mộng” là lỗi của họ chứ không phải của chị!]
[Hu hu hu, em thật sự bị chị Y Y hút đến c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt! Đẹp, ngầu, lại tài năng, hoàn hảo ngoại trừ thi thoảng… phát bệnh bất ngờ.]
[Chị Y Y mà tiếp tục thế này nữa là em… thật sự cong mất!]
[Em cong rồi! Nhìn chị Y Y xong phát hiện… mình không còn yêu nổi đàn ông nữa…]
[Cầu xin chị Y Y xuất hiện trên TV nhiều hơn đi! Không thấy chị là người em bứt rứt khó chịu lắm luôn á!]
Sở Y Y xem đến đoạn mấy bình luận “muốn cưới” đầy tha thiết mà toát mồ hôi lạnh. Còn toàn là con gái để lại nữa mới ghê.
Thẩm Viên cười khúc khích:
“Giờ chị đang hot thế này, nên tranh thủ nhận thêm show, hoặc chọn vài bộ phim hay mà đóng. Cơ hội hốt bạc tới rồi đó!”
“Có muốn về công ty anh không? Anh giúp chị lựa kịch bản với chương trình hay!”
Sở Y Y vừa định trả lời, thì điện thoại cô đổ chuông.
Là một số lạ không lưu tên.
Cô cau mày, nhấc máy.
“Ai vậy?”
Đầu dây bên kia truyền tới giọng quen thuộc:
“Tôi là đạo diễn Trương của chương trình ‘Sinh tồn cực hạn’, mới hợp tác với cô gần đây.”
Sở Y Y bình thản đáp:
“Ông nợ tôi mười vạn vẫn chưa chuyển đấy.”
Đạo diễn Trương: “…”
“Lát nữa tôi chuyển. Còn tiền cát-xê sau cùng của show, cô gửi số tài khoản cho tôi. Hồi đầu là Cố Yến đưa cô vào, tài khoản bên tôi lưu là của công ty cậu ta, tôi không tiện chuyển thẳng cho cô.”
“Nhưng tôi gọi lần này là có chuyện khác.”
“Thật ra là có một người bạn nhờ tôi mời cô tham gia một show sinh tồn ngoài trời… là chương trình nước ngoài ‘Sinh tồn cực hạn’, phát sóng đã hơn chục mùa, cực kỳ hot.”
Nói đến đây, ông ấy dừng lại một chút rồi tiếp tục:
“Nhưng tôi nói thật, tôi chỉ vì nể mặt người kia mới gọi cho cô.”
“Cá nhân tôi cực kỳ không khuyến khích cô tham gia.”
“Chương trình đó rất nguy hiểm. Và nó… không thân thiện với người Trung Hoa chúng ta.”
“Trước đây từng có vài người Trung Quốc tham gia rồi.”
“Lần đầu tiên — thí sinh gãy tay.”
“Lần thứ hai — liệt nửa người.”
“Lần thứ ba — là lính đặc chủng xuất ngũ, gãy một chân, mù một mắt, trở thành người tàn tật…”
