Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 113: Cô Đã Chờ Ngày Này… Rất Lâu Rồi
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:06
Phó Ngự nghiêm giọng:
“Cô bình tĩnh một chút. Cho dù có thù cũng đừng liều mạng. Đừng đ.á.n.h đổi mạng mình chỉ để trả thù.”
Sở Y Y đáp gọn:
“Tôi biết mình đang làm gì.”
Phó Ngự còn định nói thêm điều gì đó.
Nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của Sở Y Y, anh liền im bặt, câu nói tới miệng cũng nuốt ngược trở vào.
Những người còn lại ai nấy đều lộ vẻ lo lắng, nhưng thấy Sở Y Y không muốn nhắc tới, cũng không tiện hỏi thêm.
Ở một nơi khác.
Cố Khanh được đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Người nhà họ Cố vừa nhận được tin liền hớt hải chạy tới.
Lúc họ đến nơi, Cố Khanh vẫn đang nằm trong phòng phẫu thuật, giành giật sự sống từng phút một.
Chưa kịp hoàn hồn, bác sĩ đã đưa ra một tờ giấy đồng ý phẫu thuật cắt cụt chi, yêu cầu gia đình ký tên.
Chấn thương ở chân trái của Cố Khanh quá nặng, phần thịt và mạch m.á.u đã bị nghiền nát, xương cũng vỡ vụn, không còn khả năng nối lại, chỉ có thể cắt bỏ chân để giữ mạng.
Nếu không, anh ta sẽ mất mạng.
Cố Kiến Quốc mặt mày căng như dây đàn, run tay ký tên lên giấy.
“Ôi trời ơi… con tôi… con trai tôi ơi!”
Lý Ngọc gào khóc t.h.ả.m thiết một tiếng rồi ngất xỉu tại chỗ.
Cố Hiên vội bế mẹ đi tìm bác sĩ cấp cứu.
Cố Minh Châu vừa lau nước mắt vừa nức nở:
“Bố ơi, con vừa đọc tin trên mạng. Anh hai bị t.a.i n.ạ.n trong lúc tham gia giải đua xe.”
“Người tông vào anh ấy chính là Sở Y Y!”
“Cô ta cố tình đ.â.m vào anh hai đấy!”
Cố Kiến Quốc trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin được pha lẫn giận dữ:
“Cái gì?! Là Sở Y Y — cái con nghiệt chủng đó cố tình đ.â.m thằng hai hả?!”
“Con cả, Minh Châu nói có đúng không?”
Cố Yến mặt không cảm xúc, gật đầu:
“Vâng. Con cũng thấy tin rồi. Sở Y Y chính là J thần trong giới đua xe mà thằng hai vẫn luôn ngưỡng mộ. Hôm nay cả hai cùng thi đấu, đến vòng chung kết thì xe của J thần đ.â.m vào xe của thằng hai.”
“Trong video thì trông giống tai nạn, không rõ có phải cố ý không…”
Ánh mắt Cố Minh Châu ánh lên vẻ ghen ghét.
Sở Y Y, cái con tiện nhân đó, lại chính là J thần?!
Nó dựa vào đâu mà trở thành nữ thần của giới đua xe?! Kỹ thuật của nó cũng bình thường thôi mà!
Đám người trong giới đua xe toàn một lũ đầu đất, lại còn đi thần tượng thứ rác rưởi như nó!
Cô ta dằn lại tâm trạng, giận dữ nói:
“Anh à, anh đừng bênh cô ta. Cô ta cố ý thì có!”
“Anh không thấy có người trên mạng phân tích à? Với kỹ thuật của J thần, hoàn toàn không thể mắc lỗi va chạm sơ đẳng như vậy, mà cho dù có va chạm thì cũng không nghiêm trọng đến thế! Rõ ràng là cô ta cố ý đ.â.m!”
“Cô ta luôn mang thù với chúng ta. Trong rừng, cũng là cô ta định g.i.ế.c em với anh ba. Bây giờ lại tới lượt anh hai, chuyện này có gì lạ?!”
“Cũng may là anh hai mạng lớn, không thì giờ này… đã c.h.ế.t dưới tay cô ta rồi!”
Cố Yến trầm mặc không nói gì.
Thật ra, anh ta cũng thấy đúng như mạng nói…
Đó hoàn toàn là chuyện mà Sở Y Y có thể làm ra.
“Đồ nghiệt chủng! Hồi đó tao không nên để nó được sinh ra! Nó không xứng được sống trên đời này!”
Cố Kiến Quốc tức giận đập đùi đen đét, mặt mày đầy hối hận.
Ông ta quay sang nhìn Cố Yến, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa:
“Con cả, con là đứa thông minh nhất nhà, nghĩ cách đi! Phải trả thù cho thằng hai!”
“Nó mất một cái chân, cả đời này phế rồi, làm sao mà chịu đựng nổi?!”
Cố Minh Châu lau nước mắt, nghẹn ngào nói:
“Đúng vậy, anh à… không thể để anh hai chịu uất ức như vậy được.”
“Sở Y Y quá đáng thật rồi, nhất định phải khiến cô ta trả giá!”
Đúng lúc này, Cố Hiên quay lại.
Vừa bước vào đã nghe thấy lời Cố Minh Châu, sắc mặt liền trầm xuống.
“Bố, anh… mọi người bớt kích động chút được không? Là chúng ta sai với Y Y trước.”
“Trong bảy ngày ở rừng, Y Y không hề chủ động gây sự với ai. Là chúng ta kiếm chuyện với em ấy, em ấy mới đ.á.n.h trả.”
“Chuyện lần này cũng vậy, biết đâu lại là anh hai chọc vào Y Y trước…”
“Bốp!”
Cố Kiến Quốc vung tay tát mạnh vào mặt Cố Hiên, giận tím mặt quát lớn:
“Đồ ăn cây táo rào cây sung! Thằng hai bị mất chân rồi, con còn bênh con nhỏ đó hả?!”
“Có phải nó hạ cổ con rồi không? Nó đối xử với con như vậy mà con còn nói tốt cho nó?!”
Cố Hiên ôm má, giọng trầm hẳn:
“Y Y cứu mạng con. Nếu không có em ấy, con đã c.h.ế.t rồi.”
“Bố, chính Minh Châu suýt chút nữa đã hại c.h.ế.t con, mà bố không trách cô ta câu nào, vì sao lại khắt khe với Y Y như vậy?”
Sắc mặt Cố Kiến Quốc lúc xanh lúc đỏ, nghiến răng gào lên:
“Thằng bất hiếu! Bố đã nói rồi, Minh Châu là vì bị kích động!”
“Chính con không bảo vệ tốt cho con bé, khiến con bé bị sốc tinh thần, tính cách mới thay đổi, mới làm ra mấy chuyện đó!”
“Không biết tự trách mình thì thôi, còn đổ tội cho Minh Châu, con còn lương tâm không hả?!”
