Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 117: Phó Ngự Kể Lại Quá Khứ Như Cơn Ác Mộng

Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:06

Sở Y Y lạnh nhạt đáp:

“Ồ, vậy thì tôi nhảy lầu đây.”

“Đừng mà!!” đạo diễn la thất thanh.

Sở Y Y thở dài:

“Yêu cầu đơn giản thế mà mấy người cũng không làm nổi, vậy tôi biết phải làm sao giờ?”

Giọng đạo diễn run rẩy:

“Tôi… tôi chỉ nói nặng cô mấy câu thôi, cho dù tôi có sai thì cũng không đáng bị trừng phạt nặng vậy chứ!”

Qua điện thoại, sự hoảng sợ trong giọng nói ông ta nghe rõ mồn một.

Sở Y Y thở dài não nề:

“Thôi bỏ đi… tôi c.h.ế.t cho nhẹ đầu, dù sao yêu cầu của tôi chẳng ai quan tâm.”

Đạo diễn vừa tức vừa sợ:

“Không còn cách nào thương lượng nữa sao?!”

Sở Y Y nhếch môi cười:

“Có chứ, tôi c.h.ế.t, ông và cả nhà ông cùng lên đường với tôi.”

Hơi thở của đạo diễn như nghẹn lại, rốt cuộc cũng bắt đầu nhận ra điều gì đó. Ông ta lắp bắp hỏi:

“Cô… cô rốt cuộc là ai? Tại sao cô lại biết rõ cả thế lực phía sau thế?”

Phải rồi… Ông ta chỉ là một cái loa truyền tin không có nhân quyền, một quân cờ nhỏ. Nếu làm hỏng chuyện, thế lực phía sau chắc chắn sẽ xử ông ta để xả giận, và gia đình ông ta cũng không thoát được.

Sở Y Y biết rõ điều đó, nên mới dám dùng tính mạng để uy h.i.ế.p!

Đạo diễn nắm c.h.ặ.t t.a.y, sống lưng nổi đầy da gà.

Sở Y Y nhàn nhạt:

“Tôi làm sao mà biết được? Tôi chỉ là loại người… quen làm càn thôi mà.”

Đạo diễn: “…”

Sở Y Y:

“Cho ông ba giây suy nghĩ. Nếu đồng ý điều kiện của tôi, quay video lại cho tôi xem ông tự xử.”

“Nếu không thì đừng làm lỡ giờ tôi đi nhảy lầu.”

Răng đạo diễn nghiến ken két.

Ông ta không còn đường lui.

Cắt lưỡi… hay c.h.ế.t cả nhà. Ông ta còn biết chọn gì nữa?

Giờ ông ta chỉ còn một cảm giác: hối hận, cực kỳ hối hận!

Lúc đầu tại sao ông ta lại lên giọng với Sở Y Y làm gì?

Giờ thì gặp phải một kẻ điên không biết nói lý, thiệt hại toàn thuộc về ông ta!

Chẳng bao lâu sau, đạo diễn gửi qua một cuộc gọi video.

Sở Y Y nhận cuộc gọi, nhưng lấy tay che camera phía mình.

Màn hình hiện lên một người đàn ông ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, trung niên.

Ánh mắt ông ta như muốn thiêu cháy màn hình, tức giận và căm hận đến mức muốn g.i.ế.c người.

Mặc dù đã phải khuất phục, nhưng ông ta hận không thể xuyên qua ống kính để xé xác Sở Y Y.

Sở Y Y thì lại… vô cùng thư thái, cầm quả táo từ bàn lên, tựa người vào sofa, vừa gặm táo vừa xem “màn biểu diễn”.

Đạo diễn hít một hơi thật sâu, cầm lấy kéo.

Sau đó… lôi lưỡi mình ra, nhắm mắt lại, c.ắ.n răng đưa kéo cắt thẳng vào giữa lưỡi.

“AAAAAA!!!”

Một nhát kéo xuống, m.á.u vọt lên như suối.

Đạo diễn đau đến mức quỳ rạp xuống sàn, kéo rơi xuống đất, hai tay ôm miệng, lăn lộn rên rỉ đau đớn.

Sở Y Y lúc này mới thả tay che camera ra.

Vừa gặm táo vừa nói:

“Tôi chỉ đùa thôi mà… vậy mà ông thật sự cắt luôn à.”

Đạo diễn mắt đỏ rực, nhìn vào màn hình —.

Thấy Sở Y Y không hề đứng trên sân thượng, mà là đang ngồi nhàn nhã ăn táo trên ghế sofa, ông ta tức đến mức suýt ngất.

“Cô… cô…”

Ông ta chỉ vào màn hình mà không nói nổi thành tiếng vì quá đau.

Sở Y Y cười nhạt, giọng lạnh như băng:

“Ông đúng là một con ch.ó biết nghe lời. Ai ra lệnh cũng làm.”

“Nể tình ông ngoan thế, tôi đồng ý tham gia chương trình của mấy người.”

“Danh sách tôi sẽ gửi sau.”

Nói xong, không đợi đối phương đáp lời, cô cúp máy luôn.

Phó Ngự đứng bên cạnh nãy giờ, mặt đầy lo lắng:

“Sao cô lại đồng ý rồi? Cô biết rõ đây là nơi nguy hiểm, biết mình đang bị treo thưởng săn lùng… mà còn đ.â.m đầu vào, chẳng khác gì tự tìm đường c.h.ế.t!”

Anh trầm giọng, nghiêm túc nói:

“Sở Y Y, tôi biết cô không phải cô gái bình thường, cô rất mạnh mẽ…”

“Nhưng những kẻ tham gia chương trình đó, cũng không phải người thường.”

“Quy tắc bên trong thì mập mờ, chẳng có giới hạn gì cả.”

“Người ngoài chỉ thấy chương trình có mười tám mùa.”

“Bên ngoài biết rằng người bị thương nặng nhất ở khu Hoa Hạ là một quân nhân giải ngũ…”

“Nhưng sự thật còn kinh hoàng hơn thế nữa.”

Sở Y Y nghiêng đầu nhìn anh, không nói gì.

Phó Ngự do dự một chút, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, giọng nặng nề:

“Thôi được, để tôi nói thật. Tôi cũng từng tham gia ‘Sinh tồn cực hạn’.”

“Nhưng mùa tôi tham gia không hề được phát sóng, toàn bộ dấu vết trên mạng đều bị xóa sạch không còn gì.”

“Phải nói… mùa đó chẳng khác gì địa ngục trần gian.”

Sở Y Y lặng lẽ nghe, không chen ngang, cũng không tỏ bất kỳ cảm xúc gì.

Cô giống như một thính giả hoàn hảo.

Phó Ngự ổn định lại tâm trạng, tiếp tục kể:

“Năm tôi mười sáu tuổi thì tham gia mùa đó. Do có thay đổi luật, một số quốc gia được cử hai đại diện, khu Hoa Hạ cũng có hai người.”

“Người còn lại là một cô gái mười lăm tuổi.”

“Cô ấy… rất xinh đẹp, cũng rất tài giỏi.”

“Ngay từ đầu đã luôn nổi bật, luôn xếp hạng đầu mọi thử thách, không ai địch lại được.”

“Dù mấy người bên các nước khác hợp sức cô lập, chơi xấu cô ấy, nhưng không ai lật được thế trận.”

“Tôi từng nghĩ… cô ấy chắc chắn là quán quân mùa đó.”

“Nhưng rồi… chuyện kinh hoàng đã xảy ra…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.