Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 125: Chia Sẻ Là Đức Tính Tốt
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:08
Lúc này đã là 10 giờ đêm, vậy mà Cố Yến vẫn chưa về nhà.
Sở Y Y tiến đến gần cửa phòng, lắng tai nghe ngóng.
Bên ngoài hoàn toàn tĩnh lặng.
Cô nhẹ nhàng mở cửa, bước ra ngoài.
Không khí ngoài hành lang im ắng đến lạ — quá yên tĩnh so với thường ngày.
Với giờ giấc này, nhà họ Cố không thể nào đã đi ngủ cả đám. Khả năng cao là… không ai có mặt ở nhà.
Mà nghĩ lại thì cũng hợp lý — Cố Khanh vẫn đang nằm viện, hôm nay còn là sinh nhật của anh ta, chắc cả nhà kéo nhau đến viện tổ chức sinh nhật cho “cục cưng” rồi.
Chỉ có điều… dưới tầng một đến tiếng giúp việc cũng chẳng thấy đâu.
Giúp việc cũng… nghỉ làm hết à?
Sở Y Y định bụng quay lại phòng Cố Yến, đợi anh ta về rồi chơi màn “bắt tại trận”.
Nhưng đúng lúc ấy — từ tầng ba vang lên một âm thanh rất kỳ quái…
Tầng ba là nơi ở của Cố Kiến Quốc và Lý Ngọc, cũng là chỗ đặt phòng làm việc của Cố Kiến Quốc.
Còn ba anh em nhà họ Cố thì đều ở tầng hai.
Tiếng động ban nãy… là tiếng thét ch.ói tai của một người phụ nữ — nhưng lại không giống giọng Lý Ngọc.
Sở Y Y ánh mắt lóe lên, lập tức bước lên cầu thang.
Khi lên đến nơi, cô xác định rõ tiếng động phát ra từ phòng làm việc.
Sở Y Y hơi nheo mắt suy nghĩ, rồi luồn người vào phòng bên cạnh, mở cửa sổ, men theo gờ tường, ống nước, dàn máy lạnh… leo như một con mèo hoang đến sát cửa sổ phòng làm việc.
Cửa sổ tuy đóng nhưng không khóa c.h.ặ.t.
Cô cẩn thận đẩy hé một khe, âm thanh phát ra tuy có chút tiếng động, nhưng hoàn toàn bị tiếng bên trong át mất.
Sau đó, vạch nhẹ rèm cửa ra, Sở Y Y lặng lẽ nhìn vào.
Và khi thấy rõ cảnh tượng bên trong — cô khựng lại ba giây.
Một tia kinh ngạc lướt qua đáy mắt, dù trước đó cô đã đoán được chuyện gì đang diễn ra từ âm thanh truyền ra.
Nhưng sự thật vẫn khiến cô há hốc mồm.
Bên trong không ai khác chính là Cố Kiến Quốc và… Cố Minh Châu — đang “vật lý trị liệu gia đình” đến quên trời quên đất.
Sở Y Y nhanh ch.óng rút điện thoại ra, quay lại một đoạn video siêu rõ nét.
Sau đó, cô bật chế độ im lặng toàn bộ, rồi lên WeChat, gỡ chặn bốn người: Cố Yến, Cố Khanh, Cố Hiên và Lý Ngọc, đồng thời gửi lời mời kết bạn lại.
Không lâu sau, cả bốn người đều chấp nhận.
Cố Yến: [Sở Y Y? Không phải mày đang ở đồn cảnh sát sao? Sao lại dùng được điện thoại?]
Cố Khanh: [Em gái, em tha thứ cho anh rồi sao?]
Cố Hiên: [Y Y, em đẩy Lâm Thu Yến rơi lầu thật à? Em nóng nảy quá! Đánh người thì thôi đi, sao lại g.i.ế.c người?]
Lý Ngọc: [Con súc sinh này! Hại anh hai mày phải cưa chân, sao mày không c.h.ế.t luôn đi? Anh cả mày nói mày bị bắt rồi, sao mày còn nhắn được cho tao? Mày vượt ngục đấy à?]
Sở Y Y lười trả lời từng đứa, gom cả bọn vào một group chat.
Cả nhóm hoảng loạn:
Cố Yến: [?]
Cố Khanh: [??]
Cố Hiên: [???]
Lý Ngọc: [Con nghiệt chủng! Mày định giở trò gì đây? Mau tự thú đi! Đừng tưởng chạy được là thoát!]
Sở Y Y lạnh lùng gửi lời mời gọi video nhóm.
Tất nhiên, cô đã tắt âm thanh, tắt rung, tắt hết mọi thông báo — không sợ bị phát hiện.
Không lâu sau, bốn gương mặt quen thuộc lần lượt hiện lên màn hình — ai nấy nhăn mặt, nhíu mày, đầy nghi ngờ.
Chỉ riêng Lý Ngọc là giận đến mức mặt mũi biến dạng.
Sở Y Y thấy bọn họ đang há miệng nói liên tục, nhưng chẳng buồn nghe.
Cô chuyển camera trước thành camera sau, hướng thẳng vào phòng làm việc, quay trọn cảnh “nóng bỏng tay” đang diễn ra bên trong.
Chỉ trong chớp mắt, biểu cảm bốn người trên màn hình đều cứng đờ như bị đóng băng.
Ánh mắt lấp đầy kinh hoàng và hoảng loạn.
Như thể… cả thế giới quan sụp đổ trong một nốt nhạc.
Sở Y Y liếc sang thấy Lý Ngọc đã… méo mặt, trợn mắt, miệng há hốc như sắp gào rú.
Mặc dù cô đã tắt tiếng, nhưng tưởng tượng ra âm thanh cũng đủ khiến da gà nổi khắp người: tiếng hét, tiếng c.h.ử.i, tiếng khóc lóc, tiếng xé tóc...
Sau cùng, Lý Ngọc ngã nhào ngồi phịch xuống đất, đầu tóc rối bời, gào khóc trong đau đớn.
Cố Hiên vội vàng chạy đến đỡ bà ta dậy.
Nhưng Lý Ngọc bật dậy rồi thô bạo đẩy anh ta ngã xuống, sau đó lao ra khỏi phòng như hóa điên.
Cố Hiên vội vã chạy theo sau.
Cố Yến ở lại, mặt đen như đ.í.t nồi, cố nói gì đó qua màn hình.
Sở Y Y mím môi cười khẩy, kết thúc cuộc gọi, vẫn ngồi đó… chờ xem kịch hay chưa đến hồi kết.
Khoảng nửa tiếng sau, cửa phòng làm việc bị ai đó đạp mạnh bật mở.
“RẦM!”
Tiếng động lớn khiến đôi nam nữ đang mây mưa trong phòng giật mình như bị sét đ.á.n.h.
“Á…!”
Cố Minh Châu hét lên một tiếng, theo bản năng chui ra sau lưng cha, hoảng hốt nhìn ra cửa.
Và khi thấy người bước vào là ai, mặt cô ta trắng bệch như vôi, môi run run, nói chẳng thành lời:
“Mẹ… mẹ ơi? Hôm nay là sinh nhật anh hai mà… mẹ với anh cả, anh ba… không phải đang ở viện với anh ấy sao? Mẹ… mẹ sao lại về sớm vậy ạ?”
Giọng nói run bần bật, toàn thân phát run vì sợ hãi tột độ.
