Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 129: Sở Y Y Muốn Gì?
Cập nhật lúc: 02/03/2026 11:04
Khi tới tầng một, cô hạ cánh cực kỳ vững vàng, hai tay đút túi, sải bước chậm rãi, thảnh thơi như đi dạo trong công viên.
Dù đội nón lưỡi trai, đeo khẩu trang che kín mặt, ai nấy vẫn nhận ra ngay — chính là Sở Y Y!
“Con nghiệt chủng kia, mày còn mặt mũi vác xác về đây à?!” Cố Kiến Quốc tức giận quát to. “Về thì thôi đi, lại còn làm loạn cả nhà lên, cái nhà này sắp bị mày phá cho tan nát rồi! Mày đúng là tai họa mà!”
Lúc này, Sở Y Y đã bước tới trước ghế sofa, một cước thẳng chân, đạp bay ông ta khỏi ghế.
“Câm cái miệng ch.ó lại! Còn sủa nữa là tao vả gãy mồm bây giờ.” Cô nàng gằn giọng đầy ngán ngẩm.
Rồi không nói không rằng, lần lượt đá bay cả bốn người: Cố Minh Châu, Cố Yến, Cố Hiên, và Lý Ngọc khỏi sofa.
Sau đó, tự nhiên chọn chỗ sạch sẽ nhất, vắt chân ngồi xuống ghế như nữ vương hạ phàm, tựa lưng ung dung, mắt liếc đầy khinh bỉ:
“Cái sofa cỡ này cũng muốn ngồi chung với tôi à? Mơ đi!”
Cả đám người… mặt tím ngắt như tàu lá chuối non!
Rõ ràng bọn họ ngồi trước, cô ta là kẻ đến sau, lại còn là kẻ không được hoan nghênh, vậy mà lại đạp người ta bay sạch, rồi còn ngồi xuống khịa!
Quả là ngông cuồng vô đối!
Mọi người đều đứng cả dậy, ai nấy ánh mắt phức tạp nhìn về phía Sở Y Y.
Cố Kiến Quốc giận run người, há miệng định c.h.ử.i tiếp…
“Rầm!!” Sở Y Y đá mạnh một phát vào bàn trà trước mặt, âm thanh vang lên như sấm rền.
Cả đám giật b.ắ.n mình, vô thức lùi về sau một bước.
Câu c.h.ử.i sắp tuôn ra miệng của Cố Kiến Quốc, cũng rụng lại giữa họng.
“Nghĩ kỹ lại vị trí của mình rồi hẵng nói chuyện.” Sở Y Y nhàn nhạt nói. “Bằng chứng đang nằm trong tay tôi. Chọc tôi nổi điên, tôi cho cả thế giới biết mối quan hệ đáng ghê tởm của các người!”
“Đừng có lôi mấy bài ‘vinh cùng hưởng, họa cùng chịu’ ra dọa tôi. Các người chẳng ảnh hưởng được đến tôi đâu.”
Cố Kiến Quốc mặt tái mét, thịt trên mặt giật giật liên hồi, nhưng không dám mở miệng c.h.ử.i thêm.
Cố Minh Châu siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng kèn kẹt, mắt tóe lửa.
Sở Y Y, cái con tiện nhân này, đúng là khắc tinh của cô ta!
Đã hại cô ta thân bại danh liệt một lần, giờ còn định dẫm nát cô ta thêm lần nữa.
“Cô không phải đang bị tạm giam ở đồn công an sao?” Cố Yến nghi ngờ hỏi, mắt sắc như d.a.o. “Sao cô lại xuất hiện ở đây? Cô vượt ngục à?”
Theo suy đoán của anh ta, Sở Y Y chắc chắn không có cách nào rửa được tội.
Dù không có chứng cứ xác thực cô ta g.i.ế.c người, nhưng cũng không thể được thả nhanh thế này.
Chỉ có một khả năng: vượt ngục!
Sở Y Y liếc anh ta một cái, cười nhạt:
“Giờ điều các người nên quan tâm không phải là vì sao tôi ra được, mà là làm sao khiến tôi không tung clip vạch trần bộ mặt bẩn thỉu của cả nhà mấy người.”
Cả đám người… mặt lại đen thêm một tầng.
Hiện giờ tiếng tăm của nhà họ Cố chỉ vừa mới gượng dậy được một tí, là nhờ vụ Cố Yến ra mặt chăm lo người thân của nạn nhân, tỏ ra cao thượng lấy lòng thiên hạ.
Nếu bây giờ lại bị bốc phốt nội bộ bẩn thỉu, thì coi như hết đường cứu vãn.
“Đồ nghiệt chủng! Tao là ba mày mà mày cũng muốn hại?!” Cố Kiến Quốc gào lên. “Mày đã gây họa cho nhà này đến thế còn chưa đủ sao?”
“Xóa hết bằng chứng ngay! Tuyệt đối không được tung ra ngoài!”
Sở Y Y lười nhấc mí mắt, thản nhiên buông một câu:
“Não là một thứ rất có ích. Mong là ông có.”
“Nhà họ Cố ra nông nỗi này, là tự gieo gió gặt bão.”
“Muốn tìm một con dê thế mạng cho tất cả tội lỗi? Vậy cũng nên chọn đúng người — là Cố Minh Châu!”
“Chính cô ta livestream lên sóng không che, kéo cả nhà cùng chìm, trách ai được?”
“Dù tôi không đi thi chương trình đó, cô ta cũng sẽ vì gây chuyện với người khác mà bị bốc phốt thôi.”
“Cô ta là đồ rác rưởi, cũng như mấy người, đều một ruột cả.”
“Mày…” Cố Kiến Quốc giận điên người, ánh mắt bỗng lóe lên tia độc ác.
“Nếu mày không chịu xóa bằng chứng, còn muốn dồn chúng tao vào chỗ c.h.ế.t, thì hôm nay đừng hòng rời khỏi đây!”
“Dù sao mày cũng là kẻ trốn trại, có c.h.ế.t ngoài đường thì cũng chẳng ai biết!”
Sở Y Y cười khẩy, nhướng mày:
“Muốn g.i.ế.c người diệt khẩu à?”
“Tiếc là, mấy người không đủ trình.”
“À, còn một chuyện quên nói — tôi đã chia sẻ clip đó cho Phó Ngự rồi.”
“Dù tôi có c.h.ế.t, bí mật của mấy người vẫn sẽ nằm trên bàn dân thiên hạ.”
“Nếu giỏi thì g.i.ế.c luôn cả Phó Ngự đi!”
Cố Kiến Quốc trừng mắt như muốn nổ con ngươi, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Lý Ngọc giọng run rẩy, nước mắt lưng tròng:
“Y Y, mẹ xin con, xóa video đó đi… Mặc dù ba con và Minh Châu có tội, nhưng ba anh trai của con là vô tội mà.”
“Nếu đoạn clip đó bị lộ, ba anh trai của con cũng bị liên lụy mất.”
“Mẹ cầu xin con, vì ba anh trai, tha cho họ lần này đi…”
Sở Y Y phì cười:
“Bà Lý, tôi nên khen bà là quá ngây thơ, hay nói thẳng là ngu đây?”
“Là cái gì khiến bà nghĩ tôi vẫn còn chút tình cảm nào với ba cái bản sao lỗi kia?”
“Là cái gì khiến bà tưởng tôi còn có lòng trắc ẩn với bọn họ?”
“Từ cái ngày tôi tuyên bố cắt đứt quan hệ, tôi đã quyết định: tôi ghét các người đồng đều như nhau.”
“Một giọt nước tôi cũng san bằng, tuyệt đối không thiên vị ai đâu.”
“Nhớ kỹ, lần sau đừng nói mấy câu ngu xuẩn như vậy, nghe phát buồn nôn.”
Lý Ngọc như bị đ.â.m trúng tim, loạng choạng suýt ngã, nhắm mắt lại, nước mắt tủi nhục và hối hận rơi lã chã.
Vì Cố Minh Châu, bà ta đã lạnh nhạt với con ruột của mình…
Kết quả, Cố Minh Châu lại quyến rũ chính chồng bà ta.
Con gái ruột thì cắt đứt tình mẹ con, còn hận bà ta thấu xương.
Đời bà… đúng là bi kịch không lối thoát…
Cố Yến siết c.h.ặ.t nắm tay, ánh mắt u ám nhìn Sở Y Y:
“Cô muốn gì… thì mới chịu không tung đoạn video đó ra ngoài?”
Việc cô không mang bằng chứng rời đi, mà lại đường hoàng xuất hiện trước mặt họ, rõ ràng là muốn đưa ra điều kiện trao đổi.
