Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 131: Sở Y Y, Tôi Đây... Là Quá Hiền Lành
Cập nhật lúc: 02/03/2026 11:04
Lý Ngọc rưng rưng nước mắt, giọng run rẩy:
“Y Y… con và Yến nhi là anh em ruột mà… sao con lại đòi g.i.ế.c anh con được?”
“Hiên nhi nói đúng đấy, anh con chỉ là thờ ơ thôi, chứ chưa từng đối xử tệ bạc với con…”
“Con ra tay như vậy… con quá đáng lắm…”
Cố Kiến Quốc cũng giận dữ quát:
“Ngay cả anh ruột mà cũng nỡ xuống tay, mày đúng là đồ không có lương tâm!”
Cố Minh Châu thì giả vờ rưng rưng nước mắt, lên giọng đạo đức giả:
“Sở Y Y, cô không thể tuyệt tình đến thế…”
Cố Yến nhìn Sở Y Y bằng ánh mắt lạnh lùng, u ám, không nói một lời.
Sở Y Y cười khẩy:
“Anh ta không làm gì á?”
“Chẳng phải chính anh ta là người bắt tôi ký hợp đồng để làm nền cho Cố Minh Châu sao?”
Mặt mũi cả đám biến sắc như bị đập thẳng gáo nước lạnh vào mặt.
Cố Hiên cúi đầu, mặt mày đầy hối lỗi.
Bởi vì người đầu tiên đề xuất chuyện ký hợp đồng ấy… chính là anh ta.
Sở Y Y tiếp lời, giọng nhẹ tênh như đang tán gẫu:
“Chưa hết đâu. Còn chuyện lần này, anh ta bảo Lâm Thu Yến tự t.ử để gài bẫy tôi... chuyện đó cũng gọi là ‘không làm gì’ à?”
Ánh mắt Cố Yến lập tức trầm xuống, sắc bén đến lạnh người.
Những người còn lại đều sững sờ, hiển nhiên họ không hề biết gì về vụ này.
Cố Yến siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trừng mắt nhìn Sở Y Y:
“Nói bậy! Tôi chưa từng bảo Lâm Thu Yến gài bẫy cô!”
“Cô có bằng chứng gì mà vu khống tôi?!”
Sở Y Y nhếch môi cười:
“Tôi không có chứng cứ. Nhưng tôi tin vào trực giác của mình.”
Cố Yến tức đến bật cười:
“Cô điên rồi! Chỉ dựa vào cái gọi là ‘trực giác’ mà đổ thẳng tội cho tôi?!”
Sở Y Y nhún vai, mặt tỉnh rụi:
“Cho mấy người ba ngày suy nghĩ.”
“Ba ngày nữa, hoặc là Cố Yến tự công khai thừa nhận việc mình ép Lâm Thu Yến tự t.ử để hại tôi, sau đó đích thân ra đầu thú.”
“Hoặc là... đoạn video giữa Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu sẽ tràn ngập khắp mạng xã hội. Lúc đó, cả nhà họ Cố và Cố thị sẽ cùng nhau xuống mồ.”
Lý Ngọc òa khóc, gào lên:
“Anh con đã nói rồi, nó không hại con! Con bắt nó công khai cái gì?!”
“Y Y, mẹ xin con, làm ơn có chút lương tâm, tha cho anh con đi, tha cho cái nhà này một con đường sống…”
Sở Y Y cong môi, cười lạnh:
“Không có chứng cứ công khai à?”
“Thế cũng dễ thôi, mấy người lén xử lý anh ta đi.”
“Tôi chỉ cần nghe tin Cố Yến c.h.ế.t, tôi lập tức xóa đoạn video kia.”
Cô liếc sang Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu, cười khẩy:
“Hai người nghe rồi đó, việc này giao cho mấy người lo nhé~.”
Sau đó, ánh mắt Sở Y Y quay về phía Cố Yến, nụ cười trên môi lạnh buốt như băng:
“Tôi cũng cho anh một lựa chọn.”
“Nếu anh không muốn c.h.ế.t, còn muốn giữ lấy danh tiếng cho nhà họ Cố, thì... tự tay g.i.ế.c Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu.”
“Dù sao thì… người c.h.ế.t là lớn, họ c.h.ế.t rồi, tôi cũng không nỡ giày xéo nữa.”
Cả đám mặt mày xám ngoét, tái nhợt như tờ giấy.
Sở Y Y lắc đầu, ra chiều tiếc rẻ:
“Ôi, tôi thật sự quá nhân hậu, mới cho mấy người nhiều lựa chọn đến thế.”
“Lần cuối cùng làm mẹ hiền. Từ giờ trở đi, nhất định không để bị lợi dụng lòng tốt nữa!”
Cả đám người: “…”
Mẹ hiền á?!
Cô gọi cái này là làm mẹ hiền á?!
Sở Y Y đứng dậy, cúi người nhặt chiếc mũ đã ném xuống đất, thong thả xoay người bước lên lầu.
“Nghĩ kỹ đi. Ba ngày nữa, nhà này nhất định phải có một người... c.h.ế.t. Nếu không, đoạn video kia sẽ xuất hiện trên tất cả các nền tảng.”
Nói xong, cô vào lại căn phòng cũ của mình, nhảy từ cửa sổ xuống.
Chỗ đó không có camera, có thể lặng lẽ rút lui mà không để lại dấu vết.
Dưới lầu.
Sau khi Sở Y Y rời đi, không khí trong phòng khách vẫn ngột ngạt như cũ, chẳng ai dám thở mạnh.
Ai nấy đều mặt mày nặng trĩu, ánh mắt hằn lên lửa giận và bất lực.
Họ lần lượt đứng dậy, chẳng ai lên tiếng.
Đột nhiên, Lý Ngọc bật khóc nức nở, lao vào đ.ấ.m đá Cố Kiến Quốc, vừa đ.á.n.h vừa cào, như lên cơn điên:
“Đồ súc sinh! Tất cả là tại anh! Không lo nổi cái quần, còn đi dan díu với Cố Minh Châu, để con Sở Y Y tóm được thóp, giờ quay sang đe dọa tính mạng Yến nhi!”
“Nếu Yến nhi mà có mệnh hệ gì, tôi sống c.h.ế.t cũng lôi anh với con tiện nhân kia chôn cùng!”
“Chuyện là do hai người gây ra, tự mà giải quyết! Đừng hòng lôi Yến nhi theo c.h.ế.t chung!”
Cố Kiến Quốc đẩy mạnh Lý Ngọc ra, gầm lên:
“Cô đừng có điên loạn ở đây nữa!”
“Cái sai lớn nhất trong chuyện này… là do cô!”
Lý Ngọc sững sờ, ngơ ngác nhìn ông ta:
“Giờ nước đến chân rồi, anh còn muốn đổ hết lên đầu tôi?!”
“Tôi sai cái gì?! Tôi có làm gì đâu?!”
Cố Kiến Quốc mặt mày dữ tợn:
“Lỗi là do cô đẻ ra con nhỏ đó, đứa con trời đ.á.n.h chuyên chống đối, là do cô!”
Lý Ngọc tức đến mặt mày tím tái, suýt phun m.á.u tại chỗ.
Ngay lúc đó, từ cầu thang lại vang lên tiếng bước chân.
Tất cả đồng loạt quay đầu — Sở Y Y quay lại!
Cả phòng lập tức báo động đỏ!
Sở Y Y cười híp mắt, giọng nhẹ tênh:
“Tí nữa thì tôi quên mất chuyện chính hôm nay tôi đến đây là gì.”
“Ban đầu tôi tới là để đập cho Cố Yến một trận ra trò, trút cơn giận này.”
“Không thể vì lượm được thêm bonus mà quên mất mục tiêu ban đầu chứ!”
Vừa nói, cô vừa thong dong bước tới gần Cố Yến, rồi lao vào đ.ấ.m đá túi bụi.
“Á... a...!”
Cố Yến gào t.h.ả.m thiết, bị đ.ấ.m cho không ngóc đầu nổi.
Anh ta muốn chống trả, nhưng không phải đối thủ của Sở Y Y.
Những người còn lại muốn vào can, nhưng không ai dám lại gần, sợ lại bị ăn đ.ấ.m lây như ban nãy.
